|
Spoiler: click to toggle - Lần đầu tiên chất tạo ngọt nhân tạo, saccharin, được tổng hợp vào năm 1879 bởi Remsen và Fahlberg. Được tạo ra trong một thí nghiệm với dẫn xuất toluene. Một quy trình chi việc tạo ra saccharin từ anhydrite phthalic được phát triển vào năm 1950 và hiện nay saccharin vẫn được sản xuất theo quy trình này. Và trở nên phổ biến vì chi phí sản xuất thấp tại thời điểm tình hình thiếu đường trong chiến tranh thế giới I và II. - Sau chiến tranh, lý do để sử dụng saccharin chuyển từ kinh tế đến sức khỏe (calorie giảm chủ yếu). - Trong những năm 1950 cyclamate được giới thiệu và Sweet'N Low đã trở thành một hỗn hợp phổ biến của sự pha trộn của saccharin và cyclamate. - Vào năm 1967, Acesulfame Potassium được phát hiện bởi Karl Clauss and Harald Jensen thuộc Hoechst AG trong một lần tình cờ phát hiện một hợp chất tương tự (5,6-dimethyl-1,2,3-oxathiazin-4(3H)-one 2,2-dioxide). Mãi những năm 1978 tên Acesulfame Potassium được dùng phổ biến. - Thị trường chất tạo ngọt nhân tạo bị chấn động trong những năm 1970 khi FDA (Thực phẩm và Cục Quản lý dược) cấm cyclamate từ tất cả các loại thực phẩm ở Mỹ vì nguy cơ ung thư ở động vật thực nghiệm, trong khi các quốc gia khác vẫn cho phép sử dụng cyclamate. - 1976 sucralose được phát hiện bởi Tate & Lyle trong quá trình nghiên cứu về sucrose tại trường đại học King Lodon. Năm 2006, Food and Drug Administration (FDA) công nhận như là chất tạo ngọt phi dinh dưỡng. - Năm 1981 các chất tạo ngọt nhân tạo tiếp theo, như đường aspartame, thị trường Nutra-Sweet trở nên phổ biến. Aspartame được coi là an toàn cho người tiêu thụ được hơn 100 cơ quan trong đó có cơ quan tiêu chuẩn Thực phẩm Anh, cơ quan An toàn thực phẩm Châu Âu, Bộ Y tế Canada chấp nhận. Kể từ đó, một số chất làm ngọt phi dinh dưỡng đã được giới thiệu. Ngày nay ngành công nghệ thực phẩm phát triển mạnh mẽ, cùng với nhu cầu của con người cũng ngày càng tăng các chất tạo ngọt nhân tạo đã đóng một vai trò rất lớn.
|