BearLand |
| Chào các bạn | Thông báo từ BQT HeHe | Quảng cáo |
|---|---|---|
| Chào mừng đến với Bearland. Hi vọng các bạn sẽ thấy hứng thú. Nếu đã là một học sinh của trường Lương Văn Chánh thì không thể bỏ qua phần này! Bạn đang là khách đấy! Sao không trở thành thành viên để có thêm nhiều quyền lợi và thêm nhiều điều bổ ích khác nhỉ? Chỉ với 1 phút và những thao tác đơn giản là bạn đã đăng kí thành công rồi! Chúc các bạn vui vẻ nhá! Join our community! Nếu đã là thành viên thì còn đợi cái gì nữa, vào nhanh nào! |
| Từ một kí ức xa xưa...; Thùy Chi | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: May 25 2011, 10:03 AM (98 Views) | |
| drbear | May 25 2011, 10:03 AM Post #1 |
|
Administrator
|
TỪ MỘT KÍ ỨC XA XƯA Không thể nhớ chính xác là khi nào, chỉ nhớ rằng lúc đó mình chỉ là một thằng nhóc. Lớp 7, lớp 6, hay là nhỏ hơn, điều này thì mình không dám chắc nhưng có một điều chắc chắn là hồi đó mình rất thích chương trình “Tuổi đời mênh mông”. Cho đến bây giờ thì mình vẫn còn nhớ như in rằng mình đã từng thích anh Nguyễn Hải Phong như thế nào khi mình được xem anh hát ca khúc do chính anh sáng tác: “Đôi giày vải”. Không chỉ mỗi anh Phong, tuần nào cũng vậy, bao giờ mình cũng ngóng chờ các anh chị hát và cùng hòa theo giai điệu. Không phải tất cả đều hay nhưng ít ra là vì mình thích âm nhạc, và mình thích hát, dù cho cho đến tận bây giờ giọng hát của mình vẫn được các bạn nhận xét là:”Tiếng hét rất đặc sắc.”(cười!) Rồi một tuần mới đến, mình lại chờ cho chương trình số tiếp theo. Trong chương trình lần ấy, có mấy chị xinh xinh lên hát bài gì đó, và mình lại lắc lư theo nhạc như mọi khi. Có lẽ mình cũng đã quên bén các chị ấy nếu như không xem các chị ấy biễu diễn ở một chương trình tuần tiếp theo nữa. Lúc ấy, mình cũng chỉ nghĩ đơn giản chắc là các chị có gì đó đặc biệt, rồi cũng quên bén đi… Mình lên lớp 9, là một năm học khá quan trọng với kì thi chuyển cấp. Vốn có học lực giỏi, nên không chỉ mình mà cả ba mẹ đều nghĩ ngay đến trường chuyên của tỉnh. Từ đây, bắt đầu có bao nhiêu áp lực đè nặng lên: lao vào cày toán-môn chuyên của mình, rồi đến văn, anh…tất cả làm mình hết sức mệt mỏi, điều mà một đứa lười biếng như mình không thể nào có thể tưởng tượng đến (kể cả đến bây giờ cũng không dám nghĩ lại!). Mình đã căng thẳng thật sự, và cảm thấy chán nản lắm, chỉ muốn buông tất cả ra. Và như một sự tình cờ, giữa lúc ấy, mình nghe được ca khúc “Cây vĩ cầm”. Lúc bấy giờ, “Cây vĩ cầm” đối với mình là một ca khúc rất lạ. Nó lạ với mình bởi từ trước đến giờ chưa từng có ca khúc nào da diết đến như vậy mà có thể lôi cuốn được mình. Nghe giọng hát cao vút của ca sĩ biểu diễn, mình chắc mẩm đó là chị Khánh Linh. “Cây vĩ cầm” đến với mình trong thời điểm đầy căng thẳng ấy, dù không làm cho sự mệt mỏi trong mình giảm đi bao nhiêu nhưng trên hết là mình đã không còn cảm thấy nản nữa. Ít ra, sau mỗi khi học căng thẳng, mình đã có một thế giới để thả mình vào trong đó. Mãi đến tận lúc ấy, mình cũng chưa biết Thùy Chi là ai. Mình đã gặp lại chị trong một cơ duyên khác. Nó bắt nguồn từ một thằng bạn thân của mình. Nó tên là Luân, bây giờ là Fan ruột của M4U. Hồi ấy lúc còn học thêm cùng nhau, nó là Fan của anh Đinh Mạnh Ninh. Nó nghe anh hát những bài như “Vinh quy bái tổ” hay “Bài ca tình yêu”… rồi đem tất cả chia sẻ với mình, và mình cũng thấy cái lão Ninh này hay hay. Cả hai bắt đầu quan tâm đến anh Ninh từ đó, hay lên mạng tìm các bài hát của anh, và đã bắt gặp M4U. Mình đã thật sự ấn tượng với một ca khúc của nhóm, đó là bài “Xe đạp”. Sự kết hợp của nhóm với một giọng nữ cao vút đã gây được ấn tượng rất mạnh. Thùy Chi xuất hiện, rồi gắn bó với mình đến tận bây giờ. Dần dần, mình tìm thêm nhiều ca khúc của Thùy Chi. Chính những giai điệu trầm lắng, trong sáng từ chị Chi đã giúp mình cảm thấy tự tin và giảm áp lực phần nào cho kì tuyển sinh sắp tới. Cũng chính giai điệu bay bổng này, nó ở bên cạnh mình trong thời điểm căng thẳng chờ kết quả, rồi cùng vỡ òa trong niềm vui của một kết quả ngoài sức tưởng tượng. Càng gắn với Thùy Chi nhiều hơn, mình dần tìm thêm nhiều tư liệu và hình ảnh về chị. Bất giác mình cảm thấy rất thân quen. Cũng không hiểu từ đâu lại có cái cảm giác mơ hồ nhỏ nhoi ấy. Rồi mình bỗng nhận ra, chị chính là một trong các chị xinh xinh ngày xưa khi đứng trước những dòng profile về chị. Hóa ra mình đã từng gặp chị trước đây cơ đấy! Một cảm giác thích thú, và cả hạnh phúc nữa chợt len vào tim. Thế là không phải tự nhiên mà mình gắn với chị Chi chặt đến vậy! Thế là mính gắn với chị Chi không phải từ một giọng hát quá trong sáng và độc đáo, trên hết là mình đến với chị từ một kí ức xa xưa, một kí ức mỏng manh về các chị ngày nào tự tin đứng trên sân khấu. Tất cả, sự hâm mộ, sự yêu thích, và cả sự tôn trọng nữa, tất cả đều bắt đầu từ một kí ức xa xôi … (*Bài này tớ đã đăng lần đầu trên trang thuychifc.net, các bạn có thể ghé qua) |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Cướp biển Thùy Chi · Next Topic » |
| Theme: Theme 1 | Track Topic · E-mail Topic |
7:24 PM Jul 11
|
|
Copyright © 2011, BearLand. Đã có bản quyền rồi nhá! Xem tốt nhất trên các trình duyệt FireFox hoặc Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels. Diễn đàn là một hệ thống mở, tớ sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung đăng tải do người dùng đưa lên đâu đấy!. |
Alaudine FMX created by Vettore of the Zathyus Network Resources.






7:24 PM Jul 11