Welcome Guest [Log In] [Register]
Loading
Chào mừng đến với diễn đàn Chân Đất. Chúng tôi hy vọng bạn tận hưởng chuyến thăm của bạn.

Các bạn lưu ý các bạn phải đăng nhập thì mới thấy được tất cả các tính năng của chúng tôi!

Bạn muốn làPosted Image

Nếu bạn đã là thành viên hãy đăng nhập vào tài khoản của bạn để truy cập vào tất cả các tính năng của chúng tôi:
Và nếu các bạn muốn làm một chức vụ trong diễn đàn thì Click để xem hướng dẫn và đóng góp 100 bài viết trở lên mới có thể giữ một chức vụ nhé các bạn!!

Username:   Password:
Add Reply
Dẫu gì tôi cũng nhận ra em
Topic Started: 11/01/2011 - 10:59 am (268 Views)
phuoclinh
Member Avatar


Posted Image
Tôi sinh ra ở Việt Nam nhưng lớn lên nơi xứ người. Lúc lìa quê mẹ, tôi chưa được lên mười, vẫn còn ngủng ngoẳng chạy theo các anh xin chơi đủ thứ trò. Hôm nào các anh vui hoặc chơi những trò cần nhóc tì thì tôi được toại nguyện. Những lần khác thì chỉ còn có nước lủi thủi vào nhà tìm Mẹ hoặc các chị để được an ủi, vỗ về bằng những cái xoa đầu, bẹo má hay những tấm bánh, chiếc kẹo.

Sang đến xứ người, nhờ công của Mẹ mà đàn con 10 đứa nói tiếng Việt rành rẽ. Ðọc và viết thì mỗi đứa một trình độ khác nhau tùy theo thời gian rảnh rỗi và năng khiếu. Nhờ biết nói, đọc và viết tiếng Mẹ đẻ nên chúng tôi rất thường đọc sách Việt ngữ. Ðọc đến quyển nào nói về phong tục, tập quán nước nhà, Bố tôi lại góp phần bình giải, thêm thắt với những mẩu kỷ niệm vui buồn của ông. Vì thế nên chúng tôi vẫn còn giữ được ít nhiều tinh thần dân tộc. Chẳng hạn như đi đâu ra khỏi nhà là chúng tôi thưa với Bố Mẹ trước (mặc dù bà chị cả của tôi đã lập gia đình từ hơn chục năm nay, con đàn con đống rồi), lên mâm cơm là cả nhà cùng mời Bố Mẹ xơi cơm ngon, ngày giỗ kỵ vẫn quỳ lễ xì xà xì xụp trước bàn thờ nghi ngút khói hương. Hằng ngày chúng tôi ăn mặc bình thường, có nghĩa là theo Tây phục, nhưng trong những dịp đặc biệt là cả nhà lên quốc phục. Trang trọng và oai phong ra phết ! Bà chị ngay trên tôi lúc mặc jeans, áo thun thì đi huỳnh huỵch như voi (theo lời Mẹ tôi), vậy mà khi diện áo dài thì cũng yểu điệu thục nữ như các cô nữ sinh trong giờ tan học (cái này là lời của anh 5). Còn nữa, cả 6 bà chị tôi đều để tóc dài chấm lưng. Trời thương nên tóc bà nào cũng dầy, đen và mượt nên cứ nhìn dáng các chị là tôi mê tít thò lò. Mẹ vẫn trêu tôi rằng ngày sau vợ tôi sẽ là cô gái có tóc ngắn củn cỡn lại chải keo chĩa tứ phía.

Theo kinh nghiệm bản thân (của mấy ông anh) đã có bạn gái tóc tai thời trang, bị xỏ xiên dài dài (dĩ nhiên là trong lúc đương sự không có mặt), tôi nhủ lòng là cái răng, cái tóc là gốc con nguời. Thế nào thì thế chứ tôi chắc chắn bạn gái của mình sẽ có một vóc dáng rất Việt Nam. Ra đường, cô nào tóc ngắn hoặc hơi ngoại khổ là tôi loại ra khỏi vòng chọn lựa ngay lập tức cho đỡ phải phiền phức về sau. Ông Trời cũng thật oái oăm, tại sao lúc các ông anh tôi mới lớn thì các chị vừa xinh, vừa ngoan cứ đầy cả ra. Còn tôi, tuổi cập kê đến rồi tuổi cập kê sắp đi khỏi đến nơi rồi mà vẫn chưa tìm được người vừa ý. Chị 4 cứ bảo tôi hoài : xem số em là vợ chọn chứ không chọn vợ nên tìm làm gì cho sốt ruột. Khi số đến là đến, em có không muốn cũng không xong ! Thất vọng ? Chán nản ? Nghe lời chị ? Tôi không biết nhưng bẵng đi một thời gian dài (gần hai năm), tôi bình thản sáng đi làm, chiều về nhà, cơm ngày ba bữa do tay Mẹ dọn, cuối tuần ciné, pique-nique với gia đình, bè bạn, chẳng thèm để ý đến việc tìm bạn gái nữa.

Cho đến một hôm tan sở ra, thay vì chui xuống métro như mọi ngày tôi lại giở chứng bách bộ. Ði đến lúc chân khá mỏi thì… ô hay, bỗng dưng tôi như người say nắng : trước mặt là một vóc dáng thon thả, tóc dài lòa xòa bay theo gió chiều ! Tôi bước theo, bước theo mãi mà không chủ ý nổi là mình sẽ làm gì. Người ta phía trước vẫn tung tăng, còn tôi lẽo đẽo theo sau, chân mỏi, cổ khô. Bao nhiêu đấng Thượng Ðế đều được tôi cất lời cầu khẩn nhưng dường như các ngài còn bận bịu chuyện quan trọng nên bỏ mặc tôi trong trạng thái mộng du. Cho đến khi tiếng điện thoại di động vang lên và tiếng của anh 3 thắc mắc ở đầu giây bên kia : « Làm gì mà em đi theo người ta dữ vậy ? Có quen không ? » mới kéo tôi về với thực tại. Quay lại mới hay là anh 3 đã theo tôi khá lâu. Anh cười cười, hỏi tôi :

- Em bị sét đánh hay sao vậy ?

- Chắc vậy quá anh 3.

- Anh thấy không đúng tiêu chuẩn của em mà !

- Ðúng chứ, anh 3 ! Cũng dáng nguời thon nhỏ, cũng mái tóc dài, sao anh lại thấy không phải ?

- Chú mày xây xẩm rồi ! Hahaha, tóc dài thì có dài nhưng lại nhuộm lọn xanh, lọn đỏ, lọn vàng, người thon thì có thon nhưng mặc cái ultra mini jupe kiểu nhà nghèo thiếu vải, lại còn đi đôi hia 7 dặm lúc nắng chang chang như thế này thì em bảo đúng tiêu chuẩn của em thì đúng vào cái chỗ nào ? Hay bây giờ em đổi ý, hết muốn có bạn Việt Nam ?

- À há ! Anh nói em mới để ý. Nhưng tóc có nhiều màu, ăn mặc có theo thời trang quá mức đi nữa, em vẫn cá với anh cô này là người Á châu và rất có thể là người Việt Nam !

- Do đâu mà em nói thế ?

- Thì anh và em hẵng qua mặt cô ấy trước đã !

Thế rồi hai anh em tôi cùng rảo bước, qua mặt người con gái. Tôi quay lại xem mình có lầm không thì quả nhiên không lầm. Hơn thế nữa, cô bé xinh xinh lạ. Cái lúm đồng tiền vừa đủ sâu để lòng tôi chơi vơi khi cô bé cười đáp lại cái cười làm quen của tôi.

Posted Image

Quen rồi đến thân, thân rồi đến thương, em và tôi đã đi qua tất cả các chặng đường rất ư là cổ điển của những người yêu nhau. Dĩ nhiên là chúng tôi có những giây phút tuyệt vời bên nhau nếu không kể đến những hôm buồn gió hờn mây của em. Nhưng nếu chỉ nói thế thì không công bằng vì hai lẽ. Thứ nhất, chẳng riêng em, tôi cũng có những lúc thật là khó ưa (theo lời của cô nàng), tan sở với một gương mặt khó đăm đăm, như sắp đi đánh nhau (gây lộn với đồng nghiệp hay bị sếp đì thì làm sao mà tươi như hoa được ?). Kế đến, phải công nhận là tính tình của em rất hòa nhã, em theo chủ thuyết chín bỏ làm mười, chẳng giận, chẳng để bụng ai chuyện gì quá 2, 3 ngày. Những lúc em giận tôi là đều do lỗi ở tôi (cả em và tôi đều biết thế !) và đa số là có liên quan đến cái tiêu chuẩn « con gái Việt Nam » chết người của tôi.

Chả là thế này, từ khi em chấp nhận giung giăng giung giẻ với tôi, tôi tập tành thói quen tặng quà cho em. Lúc thì cái váy, khi thì đôi giày. Em vui khi nhận quà và lần nào cũng không quên nhẹ nhàng nhắn nhủ tôi : « Anh biết bé không thích kiểu này mà anh cứ mua hoài. Lần sau nhớ cho bé đi chọn với anh nhá ! ». Trước những lời dịu ngọt và đôi mắt nửa van xin nửa dọa nạt chết người của em, tôi gật lấy gật để. Nhưng rồi chứng nào tật đó, tôi vẫn tiếp tục mua món này món nọ mà không hỏi ý kiến em. Hôm nào cáu quá thì em giận tôi, cho tôi có dịp năn nỉ ỉ ôi làm hòa.

Em có biết đâu là tôi ôm ấp một giấc mơ thầm kín : tôi muốn cách mạng đổi mới « ngoại hình » của em ! Tôi không dám tưởng tượng đến hậu quả nếu một ngày nào đó, em khám phá ra được điều này. Nhưng thương em lắm cơ, dù không thích, dù giận dỗi, em cũng vẫn diện các thứ tôi mua cho em. Những lúc ấy, tôi nháy mắt ra hiệu cho các anh, các chị, các cháu khen lấy khen để, nào là em xinh, nào là em sang… Em sung sướng cười khoe cái đồng tiền làm tôi thêm hãnh diện vì em. Một đôi khi em thắc mắc hỏi vì sao thế này thế nọ nhưng lần nào tôi cũng cười tình rồi nói lảng sang chuyện khác để khỏi phải mềm lòng mà khai thật với em. Dần dà, goût của em chuyển huớng để đồng điệu với ước mơ của tôi. Cả nhà ai cũng khen tôi là thằng có phúc, tìm được người đẹp người và đẹp cả nết.

Bây giờ thì cô bé sắp trở thành cái ba sườn chính thức của tôi rồi. Chỉ còn một tuần nữa thôi là em sẽ sênh sang lụa áo về làm dâu nhà tôi, không bõ công tôi nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa ròng rã mấy năm nay.

Bạn thấy chưa, khi nào số lấy vợ đến (phải là sao gì gì đó chiếu vào cung gì gì đó trong lá số tử vi của bạn) là dẫu gì bạn cũng sẽ nhận ra cái người mà cha mẹ sinh-ra-nuôi-lớn-dạy-khôn-dạy-khéo-cho-ăn-học để chờ bạn dắt đi. Như tôi đã khẳng định trong đám đông của giờ tan sở : em chính là người mà Thượng Ðế ban cho tôi !

Tóc em chút vàng như nắng hanh
Buổi Hè xứ lạ, ngỡ như tranh
Hồn tôi bỏ ngỏ, em vào nhé !
Cho tôi hy vọng, dẫu mong manh

Môi xinh nở nụ, trông thật ngoan
Có là gỗ đá cũng phải tan
Tim tôi trở nhịp, mang lời nguyện
Xin cho mãi mãi tôi có nàng !

Mắt em nhìn tôi ánh rất hiền
Cuộc đời chưa làm vẩn hồn nhiên
Từ nay em biết mình đã lớn
Mộng những đi về một cõi riêng

Trăm năm một mối thiên duyên
Có nhau cũng bởi đôi chân vòng kiềng !



Ðó là bí mật mà tôi chưa bao giờ dám bật mí cho đến ngày hôm nay.



Posted ImagePosted ImagePosted ImagePosted ImagePosted ImagePosted ImagePosted ImagePosted ImagePosted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện Ngắn · Next Topic »
Add Reply

๑۩۞۩๑[♥]๑۩۞۩๑ (¯`•♥ Liên kết Website ♥•´¯) ๑۩۞۩๑[♥]๑۩۞۩๑