Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to 12A9OurHome. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Những Chàng Trai Xấu Tính; tặng lathienanh, nhớ đọc hết nha mày
Topic Started: Dec 30 2006, 08:45 AM (125 Views)
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
truyện hơi bị dài, nhưng mà cố gắng đọc nha. nếu cần th́ in ra đọc từ từ.
có thể là ban đầu thấy hơi ḱ lạ nhưng mà về cuối th́ sẽ hĩu. kid ko thể nói v́ nếu nói sẽ mất hay.
c̣n v́ sao kid đặc biệt gới tặng lathienanh th́ lathienanh ráng đọc tới cuối th́ sẽ hĩu và tự rút ra bài học cho ḿnh :))



Chương: 1

Hồ bơi h́nh chữ L, chiều dài nhất chừng hai mươi lăm mét. So với các hồ bơi nổi tiếng trong thành phố th́ đây là hồ bơi thuộc loại nhỏ nhưng bù lại nó có vẻ xinh xắn, sạch sẽ.

Quanh hồ là một khoảng đất rộng bày rải rác những băng đá để khách đi bơi vừa nghỉ chân vừa có thể nhấm nháp một thứ ǵ đó được phục vụ từ căng-tin tại chỗ.

Vừa bước qua khỏi cổng, Biền đă buột miệng khen:

- Đẹp quá !

Tôi gật gù tán đồng:

- Ừ, cái hồ này trông xinh thật !

Tôi tưởng nghe tôi a dua, Biền sẽ khoái chí tử. Nào ngờ nó lắc đầu:

- Tao không nói cái hồ.

Tôi chưng hửng:

- Chứ mày bảo cái ǵ đẹp?

Biền chỉ tay về phía cuối hồ:

- Mày nh́n cái chỗ cái dù xanh kia ḱa!

Tôi nh́n teo tay chỉ của nó, miệng há hốc:

- Cái dù đẹp?

Biền hừ mũi:

- Cái dù xấu hoắc chứ đẹp ǵ! Dưới cái dù mới đẹp!

- Ư mày nói cái ... cán dù?

Biền có vẻ ngán ngẫm trước sự ngốc nghếch của tôị Nh́n mặt nó, tôi đoán chắc nó đang hối hận v́ đă lỡ kết bạn với tôị Tôi nghe nó thở dài thườn thượt:

- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Mày có thấy ai ngồi dưới cái dù xanh kia không?

Bị chửi nặng, tôi bắt đầu mới vỡ lẽ:

- À, té ra mày nói con nhỏ đó!

Biền nhếch mép:

- Chứ chẳng lẽ tao nói thằng cha La Kim Bụng kia!

Tôi lại trố mắt:

- La Kim Bụng nàỏ La Kim Phụng chứ?

Biền tặc lưỡi:

- La Kim Phụng là người mẫu thời trang! C̣n ở đây là La Kim ... Bụng! Chả kia ḱa!

Bây giờ tôi mới nh́n thấy người đàn ông Biền nóị Ông ta mặc quần tắm, bụng to như thùng nước lèo, đang đứng khởi động trên bờ hồ. Ông ta nhún nhẩy, vặn vẹo thân h́nh trông thật buồn cườị Một số người đang bơi dưới hồ cũng ngước mắt nh́n lên chỗ ông và hào hứng chỉ trỏ. Nhưng người đàn ông vẫn tiếp tục đong đưa cái thùng nước lèo của ḿnh. Thật là một kẻ phớt đời đáng phục!

Trong khi tôi đang ngẩn người ra nh́n người đàn ông nọ th́ Biền kéo tay tôi:

- Thôi, đi! Thằng cha "người mẫu" này uốn éo hoài cũng chừng đó kiểu, có ǵ đâu mà coi!

Tôi ngoan ngoăn đi theo Biền. Nhưng nó không dẫn tôi tới chỗ pḥng thay quần áo mà tiến thẳng tới cái dù xanh. Phát hiện ra điều đó, tôi rụt tay lại:

-Đi đâu đâỷ

Biền cười cười: - Đi ... làm quen.

- Thôi đi! - Tôi nhăn nhó - Lạ hoắc lạ huơ mà làm quen cái ǵ!

- Th́ lạ hoắc tao mới làm quen, nếu đă biết nhau rồi th́ làm quen chi nữa!

Lư lẽ của Biền khiến tôi cứng họng, mặt mày cứ đực rạ Biền giật tay tôi:

- Thôi đừng có trơ mắt ếch ra nữa! Theo tao lẹ lên!

Tôi liếm môi:

- Thế c̣n chuyện ... đi bơỉ

- Ối dào! Bơi th́ lúc nào bơi chả được! - Biền ṿ đầu - Có ai dời cái hồ đi cỗ khác đâu mà sợ!

Căi không lại nó, cuối cùng tôi đành phải gật đầu:

- Ừ th́ đi!

Tôi tưởng Biền sẽ tươi hơn hớn. Nào ngờ nó lại thở dài:

- Bây giờ th́ muộn rồi thằng ngốc ạ!

- Sao kiả - Tôi không hiểụ

- Sao lại với trăng! - Biền bực dọc - Đợi cho mày "duyệt" xong cái khoản làm quen hay không, con nhỏ đó đă biến mất từ tám hoánh rồi!

Tôi giật ḿnh liếc lại chỗ cái dù xanh. Quả nhiên con nhỏ đó đă bỏ đi đằng nàọ Ngồi chễm chệ dưới cái dù bây giờ là một thằng cha to như hộ pháp, râu ria xồm xoàm. Lớ ngớ lại "làm quen" với chả, chả gơ cho bẹp đầu!

Tôi nh́n xuốn hồ:

- Hay nó xuống nước rồi! - Có thể! - Biền chép miệng.

- Vậy ḿnh xuống nước ḿnh ... làm quen! - Tôi nói giọng chuộc lỗị

Biền không thèm để ư đến sáng kiến của tôị Nó bĩu môi:

- Tao không thích làm quen kiểu đó! Xáp lại dưới nước, không khéo bảo vệ hồ sẽ tóm cổ! Họ tưởng tao là ... Trư Bát Giới!

Tôi nheo mắt:

- Mày là Trư Bát Giới chính hiệu chứ ǵ nữa!

Biền không nói ǵ, chỉ nhe răng cười h́ h́. Khi cười, mắt nó híp lại, nom giống hệt Lăo Trư.

Nói cho đúng, Biền không phải là thằng mắt lé. Con nhỏ mà nó chấm xinh đáo để. Theo tôi th́ con nhỏ đó có một khuôn mặt h́nh trái xoan, mặc dù tôi chưa thấy trái xoan lần nàọ Tôi không rơ trái xoan có ăn được hay không, chứ mặt con nhỏ đó mà "cắn" một miếng th́ "đă" phải biết! Mũi thẳng, cao, mắt to như hai mắt nai, môi hồng nhưng chả thấy cười bao giờ, v́ vậy tôi không biết nó có bị sún răng hay không. Nếu hàm răng nó đều đặn như răng ... tôi th́ nó đúng là một người đẹp toàn diện.

Tóc nó đen, dày, xơa ngang lưng. Biền ngắm mái tóc nó, mơ màng:

- Hèn ǵ người ta bảo là "suối tóc"!

Tôi khịt mũi:

- Mày làm thơ đấy hả?

Biền thở dài:

- Tao cóc khoái làm thơ. Tao chỉ muốn làm ... quen thôị

Tôi làm bộ ngờ nghệch:

- Nhưng mà đă ba ngày rồi, mày vẫn chưa có cách nào làm quen được?

- Ừ, chưa được! - Biền thật thà cảm thán.

- Có nghĩa là mày muốn làm quen với nó nhưng nó lại không thèm làm quen với màỷ

Bị tôi "khều nhẹ", Biền đỏ mặt:

- Đừng đụng chạm tự ái anh em, mày! Không phải là nó không thèm! Vấn đề là tao chưa "tiếp cận" nó được! - Liếc bộ mặt đần độn của tôi, Biền tặc lưỡi giải thích - Làm quen dưới nước th́ tao không muốn, làm quen trên bờ th́ bị "cản địa". Tóm lại là chưa gặp thời cơ ...

Lối ăn nói của Biền khiến tôi ph́ cười:

- Nghe mày nói cứ tưởng như bàn chuyện làm ăn! Tán gái mà cũng bày đặt thời cơ!

- Mày ngu bỏ xừ! - Biền sầm mặt -Bữa nào cái băng ghế nó ngồi cũng không c̣n một chỗ trống. Hai ba thằng cứ bu quanh, tao chen vô quái thế nào được?

- Mấy thằng đó chắc cũng thuộc ḍng họ Trư giống mày!

Biết tôi cà khịa, Biền ngó lơ, buông thơng:

- Ai biết!

Tự dưng tôi thấy tội nó bèn hiến kế:

- Vậy th́ chiều mai ḿnh đi sớm, vô chiếm chỗ trước! Hệt như bữa đi xem đá bóng vậy!

Tôi nói dứt câu, Biền đă quay phắt lại, mắt sáng rỡ:

- Hay, hay! Không ngờ cái đầu óc bă đậu của mày lâu lâu cũng nghĩ ra được một "độc chiêu" !

Tôi không biết Biền khen thật hay khen "xỏ". Nhưng tôi giả tảng, bụng rủa thầm "Nếu óc tao là bă đậu th́ mày là bă ... mía! Muốn làm quen với "em" mà cũng chẳng biết cách, cứ loay hoay như gà mắc tóc! Chỉ giỏi tài bóc phét!"

Tất nhiên Biền không biết tôi chửi thầm nó. Nó cười toe toét luôn miệng. Chắc nó khoái chí nghĩ đến chuyện giành chỗ do tôi vừa bày cho nó.

Chiều hôm sau, y kế hoạch, chúng tôi đến hồ bơi sớm hơn mọi lần khoảng hai mươi phút.

Biền mừng rơn khi thấy cái băng ghế dưới chiếc dù xanh trong t́nh trạng ... vắng chủ. Nó cầm tay tôi kéo chạy vùn vụt, làm như chỉ cần tới trễ nửa bước cái băng ghế sẽ chật nức người vậỵ

Tới nơi, hai đứa buông phịch người xuống ghế, thở hổn hển. Tôi vừa vuốt ngực vừa trách:

- Mày làm ǵ như thể xung phong vào đồn giặc vậy!

Biền cười h́ h́:

- Đây không phải là đồn giặc. Đây là hang cọp. Người xưa có câu: không vào hang cọp sao bắt được cọp con!

- Con nhỏ đó là cọp cái chứ không phải cọp con đâu!

Biền tự tin:

- Cọp cái hay cọp con ǵ tao cũng bắt tuốt! Hễ cọp là tao bắt!

Chúng tôi ngồi tán gẫu chừng mười phút th́ "con cọp" ḷ ḍ tớị Biền "đánh hơi" ra trước. Nó bấm khẽ tay tôi:

- Con "nha đầu" tới rồi! Chuẩn bị!

Thích người ta mà dám gọi là "nha đầu", cái thằng "tiểu tử" này! Tôi bất măn nhủ bụng và liếc ra cổng. Bữa nay con nhỏ "chơi" chiếc quần gin bụi, áo thung technicolor, tay đung đưa túi xách thể thao, trông cứ xinh như minh tinh Hollywood. Tôi không nén được tiếng xuưt xoa:

- Bữa nay con cọp đẹp quá hả mày!

Biền không buồn để ư đến lời khen thừa của tôị Mắt nó cứ nh́n trừng ra phía trước hệt như ra đa đang bám theo tên lửa di động của đối phương, miệng th́ thào:

- Mày xích ra ngoài ŕa đi chừa chỗ trống ở giữ cho nó!

Mắt vẫn không rời con cọp, tôi lê cặp mông ra sát mép ghế, suưt nữa té lật gọng xuống đất. Giọng Biền vẫn liên tục bên tay tôi, căng thẳng, dứt khoát, hệt như khẩu lệnh chiến đấu:

- C̣n mười lăm bước! C̣n mười bước! Tất cả sẵn sàng! Tươi mặt lên! Cười lên, cười!

Tôi phá lên cười sằng sặc.

Biền rít lên giận dữ:

- Mím môi lại, đừng có nôn thốc nôn tháo ra như thế, thằng ngu!

Nhưng tôi không tài nào nhịn cười được. Khi nó hô "cười lên, cười", tự dưng tôi liên tưởng đến mấy ông thợ chụp h́nh, thế là tôi ôm bụng cười sặc sụạ Tôi cười đến chảy cả nước mắt nước mũị

Tràng cười khủng khiếp của tôi làm kinh động đến con cọp của Biền. Đang lững thững tiến đến chỗ tụi tôi, bỗng nó cau mặt lại và rẽ sang hướng khác.

Nụ cười vừa vẽ ra trên môi Biền lập tức tắt ngấm. Nó hậm hực quay sang tôi, mắt long lên:

- Mày làm cái tṛ ǵ vậy, đồ phá bĩnh?

Tôi chùi nước mắt, nhăn nhó:

- Tại tao tức cười quá, không cách chi kềm được!

- Tức cười cái đầu mày! - Biền gầm gừ - Thiếu ǵ lúc không cười, nhè ngay lúc ván sắp đóng thuyền lại nổi lên cười như phát rồ! Mày cố t́nh "hại" tao hả?

- Đừng nghĩ xấu anh em, mày! Tao mà cố t́nh hại mày, lát nữa xuống bơi, hà bá rút cẳng tao liền!

Thấy tôi thề độc, Biền không thèm hoạnh họe nữạ nó chỉ "hừ" một tiếng rồi lặng lẽ nh́n xuống hồ.

Mặt mày nó buồn xo khiến tôi áy náy dễ sợ. Tôi xích lại gần nó, rụt rè hỏi:

- Con cọp đâu rồỉ

Biền cộc lốc:

- Bên tay tráị

Tôi ngoảnh mặt sang bên trái, trên chiếc ghế cách chỗ tôi và Biền mười thước, nữ minh tinh Hollwood đang tréo gị ngồi "kênh kiệu" dưới chiếc dù ba màụ Không hiểu do mặt nó kênh kênh hay tại vừa bị Biền "rủa xả", tự dưng tôi thấy con nhỏ đó hôm nay trông ngứa con mắt quá chừng. Tôi không buồn trách Biền về lối ăn nói "du côn" khi năy nữạ Biền nói đúng. Nó là cái thá ǵ mà khiến hai đứa tôi giận lẫy với nhau chứ, cái con "nha đầu" này!
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 2

Nhưng tụi tôi chưa kịp lên tiếng th́ con nha đầu đă lên tiếng trước. Quả là chuyện bất ngờ.

Chả là hôm đó Biền dạy tôi bơi ngửa và bơi ếch. Biền bảo:

- Theo sách vở th́ bơi trườn sấp là kiểu bơi phát triển toàn diện nhất. Mày biết bơi toàn diện không?

Tôi bảo không. Biền nhún vai:

- Thế là mày chết nửa đời ngườị

Tôi không muốn chết nửa đời người, liền năn nỉ Biền dạỵ Biền là đứa khoái làm thầy thiên hạ. Nó quảng cáo kiểu bơi trườn sấp chỉ cốt để tôi bái nó làm sư phụ. V́ vậy nghe tôi cầu cạnh, mặt nó tươi rói:

- Được thôi! Nhưng phải có một chầu ra mắt!

Tôi liếm môi:

- Mày học thói hối lộ của ai vậỷ

Biền cười hề hề:

- Đây không phải hối lộ mà là lễ bái sư.

Bộ mặt trâng tráo của Biền trông giống hệt sư ... hổ mang. Tôn nó làm thầy chắc đời tôi nát bét. Nhưng v́ ham phát triển cơ bắp toàn diện, tôi đành phải bấm bụng vâng theo:

- Thôi được, bái sư th́ bái sư! Bây giờ mày dạy tao bơi trước đi! Lát nữa lên bờ tao "chung độ" sau!

- Nè, nè, đừng có dùng cái từ chung độ bôi bác kia nghen mày! Tao đâu phải dân cá cược!

Thấy Biền cười giận dỗi, sợ nó không thèm dạy tôi nữa, tôi bèn cười giả lả:

- Thôi, cho tao xin lỗi! Tao lỡ lời!

Biền có vẻ khoái trá trước sự hạ ḿnh của tôị Nó nheo nheo mắt:

- Lát nữa mày định bái sư bằng một chầu ǵ vậỷ

Tôi găi mũi:

- Chầu ... trà đá!

- Dẹp mày đi! Trà đá th́ chỉ có học môn bơi chó!

Tôi khịt mũi:

- Vậy th́ đá chanh!

Biền bổ sung trắng trợn:

- Bánh ḿ ốp-la nữa!

Cái thằng, chưa dạy được miếng nào đă giở tṛ bóc lột! Tôi đành phải bấm bụng gật đầu:

- Ừ, th́ ốp-la!

Giải quyết xong cái khoản thực đơn, Biền bắt đầu dạy tôi bơị Bơi sải cũng chẳng có ǵ khó, nhất là đối với một người đă có "căn bản" như tôị Tập chừng nửa tiếng, tôi đă bơi thuần thục. Chỉ khổ là nước xộc vô lỗ mũi cay xè.

- Được rồi! - Biền nhận xét - Nói chung mày cũng không dốt lắm!

Học thêm được một kiểu bơi, tôi đâm ra dễ tính. Không thèm để ư kiểu khen trịch thượng của nó. Tôi vuốt nước trên mặt, hỏi:

- C̣n kiểu bơi nào nữa không?

- Hết rồị

- Chỉ có ba kiểu thôi hả?

- Ừ.

- Như vậy là tao đă bơi được tất?

-Chứ sao! Mày là đệ tử chân truyền của tao mà!

Tôi chưa kịp hỏi tiếp th́ bỗng có một người bơi ngang chỗ tôi và Biền đứng. Gần nửa người của anh ta nhô lên hụp xuống, hai tay dang rộng, đập nước nghe ầm ầm. Tôi ngạc nhiên ngó Biền:

- Hắn bơi kiểu ǵ vậỷ

Biền ấp úng :

- À, à ... đây là kiểu bơi bướm.

- Bơi bướm?

- Ừ.

- Sao khi năy mày bảo chỉ có ba kiểu bơỉ

Biền liếm môi:

- Khi năy tao ... quên.

Thái độ lúng túng của Biền khiến tôi đâm ra ngờ vực. Tôi ḍm nó lom lom:

- Mày biết bơi bướm không?

Bị tôi hỏi gặng một hồi, Biền đâm ra cáụ Nó xẳng giọng:

- Bơi bướm có quái ǵ mà không biết! Hồi nhỏ tao bơi hoài!

Tôi vẫn chưa tin hẳn:

- Vậy th́ mày bơi thử đi!

- Coi nè!

Biền hét lên tức tốị Và dang hai tay như cánh bướm, nó chúi đầu xuống làn nước xanh. Nhưng Biền chỉ giống bướm được lúc đầụ Nhô lên hụp xuống vài cái, Biền hóa thành con ... chuồn chuồn. Nó bơi chẳng giống anh chàng khi năy tí ti nàọ Người ta nhô nửa cả người lên mặt nước, nó gắng lắm mới cũng chỉ ló được có cái đầụ Người ta đập tay đập chân trông khí thế, nước văng ầm ầm. Đằng này tay chân nó đuối đơ, lặn hụp cứ như người chết đuốị Trước vẻ mặt hoang mang của tôi, Biền quay lại cười hách dịch:

- Thấy tao bơi bướm chưả

Tôi đớ lưỡi chẳng biết nói saọ Chê th́ không dám, mà khen th́ áy náy với lương tâm. Tôi nghĩ là Biền không nh́n thấy nó bơị Nếu nó có tài phân thân như Tôn Ngộ Không, tách người ra để ngắm ḿnh "bơi bướm", chắc nó không dám tuyên bố hách x́ xằng như vậỵ

Thấy tôi trơ mắt ếch ra ḍm, không chịu "ca tụng" nó, Biền nổi đóa:

- Làm ǵ mà đực ra như phỗng vậy! Mày thấy "sư phụ" mày bơi bướm có ăn đứt thằng cha hồi năy không?

Tôi ấp úng chưa kịp đáp th́ trên bờ bỗng vang lên một chuỗi cười khúc khích. Hai đứa giật ḿnh ngó lên. Nữ minh tinh Hollywood ngồi trên băng ghế sát bờ hồ, mắt hờ hững nh́n ra trước mặt, miệng nửa cười nửa nghiêm. Tôi và Biền liếc nhaụ Mặc dù không nói ra nhưng hai đứa đều tự hỏi không biết có phải con nhỏ đó vừa cười "lạnh lẽo" hay không. Liếc con nhỏ đó một cái nữa, vẫn không có dấu hiệu ǵ khả nghi, Biền quay sang tôi và nôn nóng trở lại đề tài cũ. Lần này nó giở giọng "dụ khị":

- Mày đăi tao thêm một chầu nữa, tao sẽ dạy mày bơi bướm!

- Cái đó là bơi ễnh ương chứ đâu phải bơi bướm!

Lần này, rơ ràng một giọng nữ ở trên bờ vọt trả lời thay tôị Mặt Biền lập tức đỏ bừng, không hiểu v́ ngượng hay v́ giận. Nó lia mắt lên bờ, hệt như người ta lia tiểu liên. Tôi cứ tưởng con nhỏ đó sẽ trúng "đạn" ngă lăn quaỵ Nhưng không, may quá, nó vẫn ngồi tỉnh rụi, mặt kênh kênh.

Biền nghiến răng:

- Này cô kia! Cô vừa nói cái ǵ đó?

Nữ minh tinh liền hừ mũi:

- Anh nói chuyện với ai vậỷ

Biền gầm lên như sư tử:

- Với cô chứ với ai!

Nữ minh tinh bĩu môi:

- Nhưng tôi lại không thích nói chuyện với anh!

Suưt chút xíu nữa Biền ói máu loang cả mặt hồ. Nó cố nuốt cục giận vào bụng một cách khó khăn, hệt như đang nuốt trái bưởi Biên Ḥa c̣n cả vỏ lẫn cuống. Nuốt xong, nó nói, biết gặp phải ḱnh địch nên giọng đă nhũn nhặn hơn:

- Cô bảo cô không thích nói chuyện với tôi, sao khi năy cô lại mở miệng "chọc quê" tôỉ

Nữ minh tinh nhún vai:

- Tôi đâu có chọc quê anh. Tôi chỉ chọc quê con ễnh ương.

Thi đấu chưa hết hiệp thứ nhất, Biền đă bị "nốc ao". Miệng lưỡi con nhỏ đó có sức tàn phá không thua ǵ một cú đấm móc của Mohames Alị Biền nghiến răng nghe rơ tiếng "ken két":

- Hăy đợi đấy!

- Tội nghiệp Biền! - Tôi tặc lưỡị Tưởng sao, nó đem phim hoạt h́nh Liên Xô ra hù đối thủ của ḿnh. Trong khi choáng váng đầu óc, nó quên rằng khi con sói trong phim bảo "Hăy đợi đấy" có nghĩa là nó sắp gặp phải một thất bại mới, c̣n thê thảm hơn thất bại cũ gấp một trăm lần.

Không biết hên hay xui cho Biền, khi hai đứa tôi leo lên bờ th́ con nhỏ quỉ quái nọ chạy đi đâu mất.

Biền giận lắm. Nó hăm he:

- Lần sau gặp nhau, tao sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ!

Tôi cười tủm tỉm:

- Mày muốn làm quen với nó mà chưa được, bây giờ nó chủ động làm quen, lẽ ra mày phải cám ơn nó chứ!

- Cám ơn cái cóc khô! Làm quen kiểu đó, ông đấm cho vỡ mồm!

Nh́n bộ mặt sát khí đằng đằng của Biền, tự nhiên tôi sợ cho tính mạng con nhỏ đó quá chừng. Tôi không ngờ con người ta có thể chuyển từ yêu thương sang thù hận nhanh chóng như vậỵ

Biền không nói không rằng, lặng lẽ đi vào pḥng thay đồ. Tôi tính chọc nó thêm vài câu chơi nhưng thấy bản mặt lầm ĺ hắc ám, tôi đành làm thinh lẽo đẽo đi theo nó.

Hổm rày trời nóng bức nên người đi bơi khá đông. Các pḥng thay quần áo đều chật cứng, tôi với Biền phải chung vào một pḥng. Nước từ ṿi sen mưa xuống mát rượị So với trong này nước ngoài hồ nóng hơn nhiềụ Tôi vừa ṿ đầu vừa liếc Biền, xem thử những giọt nước mát có làm dịu được chút nào nỗi ấm ức trong ḷng nó không. Nhưng mặt Biền vẫn băng như đá cục. Có lẽ nó không ngờ cuộc "gặp gỡ" đầu tiên với nó và người đẹp mà nó định làm quen lại diễn ra ngoài kế hoạch như thế. Đau hơn nữa, nó bị con nhỏ đó làm cho bẽ mặt trước sự chứng kiến của tôi, người vốn xưa nay vẫn tin tưởng nó gần như tuyệt đốị Nỗi đau đó chắc âm ỉ nhức nhối ghê lắm nên khi mặc quần áo xong xuôi, chuẩn bị bước ra, nó c̣n lầm bầm uất ức:

- Tao sẽ không bỏ qua chuyện này đâu! Con nha đầu đó nó sẽ biết tay tao!

Miệng thằng Biền là cái miệng ăn mắm ăn muốị Nó vừa nhắc tới con nhỏ đó là con nhỏ đó hiện ra ngaỵ

Vừa đẩy cửa bước ra, bốn con mắt của hai đứa lập tức trợn tṛn. Nữ minh tinh đang đứng săm soi trước tấm kiếng vuông treo ở pḥng ngoàị Thoáng thấy hai đứa tôi hiện ra trong kiếng, nó hơi sửng sốt nhưng liền đó lại nhe răng cườị Nụ cười của nó đẹp không thua ǵ đám yêu quái động Bàn Tơ.

Không cầm ḷng được, tôi định nhe răng cười lại, nhưng ḍm sang Biền thấy nó trơ trơ, tôi đành ngậm miệng làm mặt cô hồn.

Thấy hai đứa tôi không lộ vẻ thân thiện, con nhỏ đó không thèm cười nữạ Nó thu hồi lại hai lúm đồng tiền trên má khiến tôi tiếc hùi hụị

Biền vẫn đứng bất động bên cạnh tôị Nó nói nó sẽ cho con nha đầu biết tay nhưng tôi vẫn chưa thấy nó nhúc nhích. Có lẽ nó đang quan sát, thăm ḍ đối thủ và chờ cho con nhỏ đó sơ hở, nó sẽ nhảy ra "xin tí huyết".

Con nhỏ kia ngu ơi là ngu! Chẳng biết mảy may về ư định "sát nhân" trong đầu Biền, nó cứ đứng ẹo qua ẹo lại trước tấm kiếng, thập phần lơ là cảnh giác. Soi gương chán, nó bước lại chỗ bục cửa sổ, lục t́m cái quỉ ǵ đó trong túi xách. Lục lọi một hồi, có lẽ không t́m ra cái muốn t́m, nó lại cúi lom khom đảo mắt khắp nền xi-măng.

Đúng lúc đó, Biền bắt đầu chuyển động. Nó chậm răi tiến về phía đối thủ. Con nhỏ đó măi lúi húi ḍm ḍm dỏ dỏ, chẳng biết nguy cơ đang đến gần và tính mạng nó giờ đây chỉ c̣n treo lơ lửng trên đầu sợi tóc zù lơ. Tôi hồi hộp không hiểu Biền định làm ǵ. Một cú karate vào gáy đối thủ chăng?

Quả nhiên, Biền từ từ giơ tay lên. Tôi định hét lên nhưng chẳng hiểu sao cổ họng khan cứng. Tôi bèn chọn cách nhắm tịt mắt lại để khỏi nh́n thấy "án mạng" xảy ra trước mặt.

Ḷng thấp thỏm, tôi chờ một tiếng thét thảm thiết, hay bét nhất cũng là tiếng thân người đổ "huỵch". Nhưng đợi một hồi chẳng thấy ǵ lạ, tôi hé mắt ra ḍm. Hóa ra Biền giơ tay lên ... găi đầụ Nó găi thật lâu, tưởng như có hàng ngàn con chí đang ḅ trên đó. Tử khí trên mặt nó đâu mất. Thay vào đó là vẻ bối rối của một thằng học tṛ đội sổ bị kêu lên trả bàị Tôi nghe tiếng nó ấp úng hỏi "cô giáo":

- Cô t́m ǵ vậỷ

Con nhỏ đó chẳng tỏ vẻ ǵ ngạc nhiên trước sự "thăm hỏi" của Biền. Nó đáp, chẳng buồn ngẩng đầu lên:

- Tôi t́m sợi thun buộc tóc.

Rồi không cần biết thái độ Biền ra sao, nó "sai" luôn:

- Anh t́m giùm tôi đi!

Tôi dở khóc dở cười khi thấy Biền tuân lệnh "kẻ thù" răm rắp. Con nhỏ đó mới bảo một tiếng, nó đă chúi mũi xuống đất hệt như chó đánh hơi, mắt mở thao láo như đèn pha xe tảị Thật tôi chưa thấy thằng nào biến bạn thành thù rồi biến thù thành bạn lẹ như thằng quỉ này! Khi năy nó dọa dẵm hùng hổ bao nhiêu th́ bây giờ nó cam phận tôi đ̣i cũng hăng hái bấy nhiêu! Vậy mà mặt mày nó trông hí ha hí hửng, tức không chịu được!

Tôi chỉ nhủ thầm trong bụng, tịnh không thốt một tiếng. Tôi không muốn can thiệp vào chuyện "t́nh thù ân oán" của Biền. Tôi cũng không rơ tôi tức Biền v́ thái độ đê hèn của nó trước con nhỏ nọ hay tức v́ nó giành mất cái vị trí "tôi đ̣i" đáng ao ước kia!

Lui cui một hồi khắp các xó xỉnh, Biền đứng thẳng người lên, chép miệng:

- Không có! Cô chờ tôi một chút, để tôi ra ngoài kia tôi lấy!

Rồi không đợi con nhỏ đó đồng ư hay không, Biền phóng vội ra cửạ Nó cùng chẳng thèm liếc qua tôị Hễ thấy con gái là nó bỏ rơi bạn bè ngay tức khắc, không thèm "see you again" lấy một tiếng. Biền xưa nay vậỵ Tôi quen rồi nên cũng không chấp nhất.

C̣n lại hai người, con nhỏ đó quay sang "ḍ bài" tôi:

- Anh đó là bạn anh hả?

- Ừ.

- Ảnh tên ǵ vậỷ

- Tên Biền.

- Tên ǵ dở vậy!

Con nhỏ đó đột ngột "phán" một câu làm tôi cứng họng. Sự bất ngờ khiến tôi đứng sững như trời trồng. Thằng Biền mồm mép mà gặp "vố" này cũng cà lăm ba năm chưa hết, huống hồ ǵ đứa chậm chạp như tôị

Đối phương dường như chẳng thèm để ư đến vẻ mặt thất thần của tôi, nó tỉnh bơ b́nh phẩm tiếp:

- Nhưng dù sao hắn ta cũng tốt bụng.

Tôi hỏi như người mộng du:

- Cô nói aỉ

Nữ minh tinh khịt mũi:

- Con ễnh ương chứ ai!

Một lần nữa tôi lại ngậm bồ ḥn. Miệng tôi như có dán băng keọ Tôi cầu trời cho Biền mau trở vô để thay mạng tôi tiếp chuyện người đẹp của nó. Nhưng Biền mất tăm mất tích như sỏi ném xuống hồ. Trong khi đó, con nhỏ kia nhất quyết không cho tôi ngậm miệng cầu ḥạ Nó hỏi tiếp:

- C̣n anh?

Tôi nuốt nước bọt:

- Tôi saỏ

Con nhỏ cười khoe lúm đồng tiền:

- Anh tên ǵ?

"Đồng tiền" làm tôi lóe mắt, quên hết sợ hăi:

- Tôi tên Tưởng.

Nói xong, tôi vểnh tai chờ đối phương phán "Tên ǵ giở ẹc". Nhưng lần này tôi được tha bổng. Nữ minh tinh chỉ thích "cà khịa" Biền. Với tôi, nó tỏ ra tử tế:

- Anh Tưởng nè!

- Ǵ?

- Anh Biền đi đâu lâu quá vậỷ

Tôi không biết Biền đi đâu đành nói đại:

- Chắc nó chạy đâu ra ngoài hồ.

Nữ minh tinh nhíu mày:

- Ra ngoài hồ sao lâu quá vậỷ

- Tôi cũng chẳng hiểụ

Vừa nói với tôi vừa lắc đầụ Nữ minh tinh bỗng buông tiếng thở dài:

- Thôi, tôi không cần dây thun của bạn anh nữa đâu!

Nói xong, nó quay ḿnh đi liền. Tôi không kịp phản ứng, chỉ ú ớ:

- Nè, nè ...

Con nhỏ không thèm ngoảnh lại, cứ tiếp tục rảo bước về phía pḥng thay quần áọ Tôi không dám đuổi theo, chỉ biết dương cặp mắt lo âu nh́n nó. Lát nữa, Biền quay lại, không thấy con nhỏ đâu, chắc nó chửi tôi tắt bếp. Tôi c̣n lạ ǵ giọng điệu độc địa của nó. Chắc chắn nó sẽ bảo tôi là đồ vô tích sự, giữ chân môt con nhăi mà cũng không biết cách, lớn lên chỉ có nước đi ăn mày! Nhưng dù sao, hôm nay cũng không phải là ngày xấu nhất của tôị Con nhỏ đó chưa kịp chạm tay vào cửa th́ Biền từ ngoài chạy xộc vào, mặt mày nó hớt ha hớt hải và mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trên tay ôm một bịch dây thun to tướng. Chưa kịp lấy hơi, chợt thấy con nhỏ sắp biến sau ngách cửa, Biền rối rít kêu lên:

- Nè, nè! Dây thun nè!

Con nhỏ giật ḿnh quay lạị Bịch dây thun trên tay Biền đập vào mắt nó khiến nó phải chớp lia chớp lịa và buột miệng sửng sốt:

- Đâu ra vậỷ

- Mua chứ đâu! - Biền hổn hển - T́m quanh không có, tôi phải chạy ra phố mua!

Con nhỏ nh́n Biền như nh́n một con quái vật:

- Anh khùng hả?

Biền không ngờ đối phương lại nói như vậỵ Nó cười thảm năo:

- Trời ơi, tôi chạy đi mua dây thun cho cô muốn đứt hơi, bây giờ cô lại bảo tôi khùng!

Con nhỏ thoáng vẻ xúc động. Nhưng nó nghiêm mặt lại ngay:

- Anh không khùng, nhưng mà hơi điên điên! Tôi chỉ cần một sợi thôi, ai bảo anh mua cả mớ như vậy!

- Th́ mua để dành! - Biền khịt mũi - Mai mốt đứt sợi này c̣n sợi khác, cô khỏi phải mất công kiếm kiếm t́m t́m nữa!

Vừa nói Biền vừa ch́a bịch dây thun về phía con nhỏ, miệng mở một nụ cười cầu tàị Nhưng con nhỏ cứ tỉnh bơ. Nó không buồn đỡ bịch "lễ vật" trên tay Biền. Nó chỉ tḥ hai ngón tay nhón một sợi thun trong bịch, cười nói:

- Cảm ơn nghen!

Biền chưng hửng:

- Sao cô chỉ lấy có một sợi vậỷ C̣n cái bịch nàỷ

- Anh cầm về đi!

- Trời đất, tôi cầm về làm chỉ - Biền la lên.

Con nhỏ nhún vai:

- Cầm về chơi!

- Chơi! Tôi đâu có phải con nít đâu mà chơi dây thun?

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Nhưng anh cũng chẳng người lớn lắm đâu, anh Biền ạ!

Tôi đứng bên cạnh, nghe con nhỏ đốp chát với Biền mà người cứ muốn run lên. Tôi tưởng bị "hạ nhục" cỡ đó, hẳn Biền sẽ lồng lên như cọp sút chuồng. Nhưng Biền chẳng tỏ vẻ ǵ phẫn nộ. Nó có vẻ ngạc nhiên v́ bị đối phương kêu tên hơn.

- Ủa sao cô biết tên tôỉ

- Tôi đọc thấy trên báọ

Biền ngơ ngác:

- Làm ǵ có chuyện đó! Cô đọc trên báo nàỏ

Con nhỏ hắng giọng:

- Báo Công An, mục "Những gương mặt đen".

Biền cười như mếu:

- Cô chỉ đùa! - Rồi nó liếc tôi - Chắc tên này tố cáo với cô chứ ǵ?

Con nhỏ không trả lời thẳng câu hỏi của Biền, mà mỉm cười:

- Nhưng tôi biết tên anh th́ có ǵ là quan trọng mà anh cứ gặng tới gặng lui thế!

- Dĩ nhiên là không quan trọng! - Biền gật gù - Nhưng tôi vẫn thấy ấm ức!

Nghe Biền nói vậy, tôi ngạc nhiên không hiểu nó ấm ức chuyện ǵ. Con nhỏ kia cũng thế. Mắt nó tṛn xoe:

- Sao lại ấm ức?

Biền cười gian manh:

- Tại cô biết tên tôi mà tôi chưa biết tên cô!

Vẻ mặt láo cá của Biền khiến tôi ph́ cườị Từ hồi "đụng độ" con nhỏ đó tới giờ, đây là lần đầu tiên Biền chứng tỏ được "phong độ". Mấy lần trước, Biền cứ như con mèo ướt, bị đối phương "kê" cho vài câu là mồm cứ ngọng ngà ngọng nghịụ Bây giờ nó mới trở lại là nó.

Nữ minh tinh có vẻ bị bất ngờ trước đ̣n phản công của Biền. Nhưng thoáng một cái, nó kịp thời trấn tĩnh và hừ giọng:

- Muốn biết tên người khác th́ phải mở miệng ra hỏi! Chẳng lẽ gặp mặt anh, tôi phải tự giác khai tên rả

Trước con nhỏ bản lĩnh kinh người này, sự láu lỉnh của Biền vừa lóe lên vụt tắt ngấm. Giọng nó trở nên sượng sùng:

- Th́ bây giờ tôi hỏi!

Con nhỏ nhếch mép:

- Bây gi th́ muộn rồị Không cần anh hỏi tôi cũng nóị Tôi tên Quỳnh Daọ

Nói xong, không buồn gật đầu chào hai đứa tôi, con nhỏ đó quay lưng lại và lập tức biến mất sau cánh cửạ

Không thể đứng lớ ngớ trước pḥng thay đồ nữ giới được, tôi vội kéo tay Biền:

- Thôi ḿnh về!

Biền vẫn chưa hết bàng hoàng. Nó ngớ ngẩn hỏi:

- Về hả?

Tôi ngạc nhiên:

- Th́ về chứ sao! Chẳng lẻ ḿnh đứng hoài ở đâỷ

Biền không nói ǵ, lặng lẽ đi theo tôi, tay vẫn ôm kè kè bịch dây thun. Tự nhiên tôi đâm ra tội nghiệp Biền. Cất công chạy tuốt ra phố mua dây thun về cho người đẹp, không hưởng được lời ngọt ngào nào mà c̣n bị người đẹp "búa" cho mấy câu đến thộn mặt ra như phỗng. Nghĩ vậy, tôi liền lên tiếng an ủi:

- Dù sao hôm nay ḿnh cũng thắng lợi ...

Tôi nói chưa hết câu, Biền đă nạt ngang:

- Thắng lợi cái con khỉ mốc!

Rồi nó lầm bầm:

- Thật tao chưa thấy ai lợi hại như con nha đầu này!

Tôi cố vớt vát:

- Nhưng cuối cùng ḿnh cũng biết được tên nó!

- Chắc ǵ đó là tên thật của nó! - Biền quạu quọ - Bữa nay nó làm tao miệng mồm cứ cứng đơ, chẳng nói được câu nào ra hồn!

Biền than văn đến tộị Kể từ khi chơi thân với Biền, lần này là lần đầu tiên tôi thấy nó thừa nhận thất bại trước phái đẹp. Trước nay, dù thất thế mười mươi nó vẫn cứ gân cổ căi chày căi cốị Những lúc đó, căi không lại cái miệng ba hoa của nó, bụng tôi tức anh ách, cứ thầm mong nó bị trúng gió méo miệng đi cho rồị Vậy mà bây giờ nghe nó mở miệng chịu thua con nhỏ kia, không hiểu sao tôi lại thấy buồn buồn.

Trong khi tôi đang thả hồn theo những ư nghĩ vẩn vơ th́ Biền chợt nói:

- Dù sao hôm nay tao cũng chưa đến nỗi thua trắng tay! Cũng c̣n một thắng lợi nho nhỏ!

Giọng điệu tươi tỉnh của Biền khiến tôi vui lây:

- Thắng lợi ǵ vậỷ

Biền cười hề hề:

- Bánh ḿ ốp-la!

Vừa nói Biền vừa kéo tôi lại chỗ quầy phục vụ. Nụ cười vừa nở trên môi tôi đột nhiên méo xẹọ Tôi liếc Biền, thiểu năo:

- Mày tính "thua me gỡ bài cào" hả?

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 2

Nhưng tụi tôi chưa kịp lên tiếng th́ con nha đầu đă lên tiếng trước. Quả là chuyện bất ngờ.

Chả là hôm đó Biền dạy tôi bơi ngửa và bơi ếch. Biền bảo:

- Theo sách vở th́ bơi trườn sấp là kiểu bơi phát triển toàn diện nhất. Mày biết bơi toàn diện không?

Tôi bảo không. Biền nhún vai:

- Thế là mày chết nửa đời ngườị

Tôi không muốn chết nửa đời người, liền năn nỉ Biền dạỵ Biền là đứa khoái làm thầy thiên hạ. Nó quảng cáo kiểu bơi trườn sấp chỉ cốt để tôi bái nó làm sư phụ. V́ vậy nghe tôi cầu cạnh, mặt nó tươi rói:

- Được thôi! Nhưng phải có một chầu ra mắt!

Tôi liếm môi:

- Mày học thói hối lộ của ai vậỷ

Biền cười hề hề:

- Đây không phải hối lộ mà là lễ bái sư.

Bộ mặt trâng tráo của Biền trông giống hệt sư ... hổ mang. Tôn nó làm thầy chắc đời tôi nát bét. Nhưng v́ ham phát triển cơ bắp toàn diện, tôi đành phải bấm bụng vâng theo:

- Thôi được, bái sư th́ bái sư! Bây giờ mày dạy tao bơi trước đi! Lát nữa lên bờ tao "chung độ" sau!

- Nè, nè, đừng có dùng cái từ chung độ bôi bác kia nghen mày! Tao đâu phải dân cá cược!

Thấy Biền cười giận dỗi, sợ nó không thèm dạy tôi nữa, tôi bèn cười giả lả:

- Thôi, cho tao xin lỗi! Tao lỡ lời!

Biền có vẻ khoái trá trước sự hạ ḿnh của tôị Nó nheo nheo mắt:

- Lát nữa mày định bái sư bằng một chầu ǵ vậỷ

Tôi găi mũi:

- Chầu ... trà đá!

- Dẹp mày đi! Trà đá th́ chỉ có học môn bơi chó!

Tôi khịt mũi:

- Vậy th́ đá chanh!

Biền bổ sung trắng trợn:

- Bánh ḿ ốp-la nữa!

Cái thằng, chưa dạy được miếng nào đă giở tṛ bóc lột! Tôi đành phải bấm bụng gật đầu:

- Ừ, th́ ốp-la!

Giải quyết xong cái khoản thực đơn, Biền bắt đầu dạy tôi bơị Bơi sải cũng chẳng có ǵ khó, nhất là đối với một người đă có "căn bản" như tôị Tập chừng nửa tiếng, tôi đă bơi thuần thục. Chỉ khổ là nước xộc vô lỗ mũi cay xè.

- Được rồi! - Biền nhận xét - Nói chung mày cũng không dốt lắm!

Học thêm được một kiểu bơi, tôi đâm ra dễ tính. Không thèm để ư kiểu khen trịch thượng của nó. Tôi vuốt nước trên mặt, hỏi:

- C̣n kiểu bơi nào nữa không?

- Hết rồị

- Chỉ có ba kiểu thôi hả?

- Ừ.

- Như vậy là tao đă bơi được tất?

-Chứ sao! Mày là đệ tử chân truyền của tao mà!

Tôi chưa kịp hỏi tiếp th́ bỗng có một người bơi ngang chỗ tôi và Biền đứng. Gần nửa người của anh ta nhô lên hụp xuống, hai tay dang rộng, đập nước nghe ầm ầm. Tôi ngạc nhiên ngó Biền:

- Hắn bơi kiểu ǵ vậỷ

Biền ấp úng :

- À, à ... đây là kiểu bơi bướm.

- Bơi bướm?

- Ừ.

- Sao khi năy mày bảo chỉ có ba kiểu bơỉ

Biền liếm môi:

- Khi năy tao ... quên.

Thái độ lúng túng của Biền khiến tôi đâm ra ngờ vực. Tôi ḍm nó lom lom:

- Mày biết bơi bướm không?

Bị tôi hỏi gặng một hồi, Biền đâm ra cáụ Nó xẳng giọng:

- Bơi bướm có quái ǵ mà không biết! Hồi nhỏ tao bơi hoài!

Tôi vẫn chưa tin hẳn:

- Vậy th́ mày bơi thử đi!

- Coi nè!

Biền hét lên tức tốị Và dang hai tay như cánh bướm, nó chúi đầu xuống làn nước xanh. Nhưng Biền chỉ giống bướm được lúc đầụ Nhô lên hụp xuống vài cái, Biền hóa thành con ... chuồn chuồn. Nó bơi chẳng giống anh chàng khi năy tí ti nàọ Người ta nhô nửa cả người lên mặt nước, nó gắng lắm mới cũng chỉ ló được có cái đầụ Người ta đập tay đập chân trông khí thế, nước văng ầm ầm. Đằng này tay chân nó đuối đơ, lặn hụp cứ như người chết đuốị Trước vẻ mặt hoang mang của tôi, Biền quay lại cười hách dịch:

- Thấy tao bơi bướm chưả

Tôi đớ lưỡi chẳng biết nói saọ Chê th́ không dám, mà khen th́ áy náy với lương tâm. Tôi nghĩ là Biền không nh́n thấy nó bơị Nếu nó có tài phân thân như Tôn Ngộ Không, tách người ra để ngắm ḿnh "bơi bướm", chắc nó không dám tuyên bố hách x́ xằng như vậỵ

Thấy tôi trơ mắt ếch ra ḍm, không chịu "ca tụng" nó, Biền nổi đóa:

- Làm ǵ mà đực ra như phỗng vậy! Mày thấy "sư phụ" mày bơi bướm có ăn đứt thằng cha hồi năy không?

Tôi ấp úng chưa kịp đáp th́ trên bờ bỗng vang lên một chuỗi cười khúc khích. Hai đứa giật ḿnh ngó lên. Nữ minh tinh Hollywood ngồi trên băng ghế sát bờ hồ, mắt hờ hững nh́n ra trước mặt, miệng nửa cười nửa nghiêm. Tôi và Biền liếc nhaụ Mặc dù không nói ra nhưng hai đứa đều tự hỏi không biết có phải con nhỏ đó vừa cười "lạnh lẽo" hay không. Liếc con nhỏ đó một cái nữa, vẫn không có dấu hiệu ǵ khả nghi, Biền quay sang tôi và nôn nóng trở lại đề tài cũ. Lần này nó giở giọng "dụ khị":

- Mày đăi tao thêm một chầu nữa, tao sẽ dạy mày bơi bướm!

- Cái đó là bơi ễnh ương chứ đâu phải bơi bướm!

Lần này, rơ ràng một giọng nữ ở trên bờ vọt trả lời thay tôị Mặt Biền lập tức đỏ bừng, không hiểu v́ ngượng hay v́ giận. Nó lia mắt lên bờ, hệt như người ta lia tiểu liên. Tôi cứ tưởng con nhỏ đó sẽ trúng "đạn" ngă lăn quaỵ Nhưng không, may quá, nó vẫn ngồi tỉnh rụi, mặt kênh kênh.

Biền nghiến răng:

- Này cô kia! Cô vừa nói cái ǵ đó?

Nữ minh tinh liền hừ mũi:

- Anh nói chuyện với ai vậỷ

Biền gầm lên như sư tử:

- Với cô chứ với ai!

Nữ minh tinh bĩu môi:

- Nhưng tôi lại không thích nói chuyện với anh!

Suưt chút xíu nữa Biền ói máu loang cả mặt hồ. Nó cố nuốt cục giận vào bụng một cách khó khăn, hệt như đang nuốt trái bưởi Biên Ḥa c̣n cả vỏ lẫn cuống. Nuốt xong, nó nói, biết gặp phải ḱnh địch nên giọng đă nhũn nhặn hơn:

- Cô bảo cô không thích nói chuyện với tôi, sao khi năy cô lại mở miệng "chọc quê" tôỉ

Nữ minh tinh nhún vai:

- Tôi đâu có chọc quê anh. Tôi chỉ chọc quê con ễnh ương.

Thi đấu chưa hết hiệp thứ nhất, Biền đă bị "nốc ao". Miệng lưỡi con nhỏ đó có sức tàn phá không thua ǵ một cú đấm móc của Mohames Alị Biền nghiến răng nghe rơ tiếng "ken két":

- Hăy đợi đấy!

- Tội nghiệp Biền! - Tôi tặc lưỡị Tưởng sao, nó đem phim hoạt h́nh Liên Xô ra hù đối thủ của ḿnh. Trong khi choáng váng đầu óc, nó quên rằng khi con sói trong phim bảo "Hăy đợi đấy" có nghĩa là nó sắp gặp phải một thất bại mới, c̣n thê thảm hơn thất bại cũ gấp một trăm lần.

Không biết hên hay xui cho Biền, khi hai đứa tôi leo lên bờ th́ con nhỏ quỉ quái nọ chạy đi đâu mất.

Biền giận lắm. Nó hăm he:

- Lần sau gặp nhau, tao sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ!

Tôi cười tủm tỉm:

- Mày muốn làm quen với nó mà chưa được, bây giờ nó chủ động làm quen, lẽ ra mày phải cám ơn nó chứ!

- Cám ơn cái cóc khô! Làm quen kiểu đó, ông đấm cho vỡ mồm!

Nh́n bộ mặt sát khí đằng đằng của Biền, tự nhiên tôi sợ cho tính mạng con nhỏ đó quá chừng. Tôi không ngờ con người ta có thể chuyển từ yêu thương sang thù hận nhanh chóng như vậỵ

Biền không nói không rằng, lặng lẽ đi vào pḥng thay đồ. Tôi tính chọc nó thêm vài câu chơi nhưng thấy bản mặt lầm ĺ hắc ám, tôi đành làm thinh lẽo đẽo đi theo nó.

Hổm rày trời nóng bức nên người đi bơi khá đông. Các pḥng thay quần áo đều chật cứng, tôi với Biền phải chung vào một pḥng. Nước từ ṿi sen mưa xuống mát rượị So với trong này nước ngoài hồ nóng hơn nhiềụ Tôi vừa ṿ đầu vừa liếc Biền, xem thử những giọt nước mát có làm dịu được chút nào nỗi ấm ức trong ḷng nó không. Nhưng mặt Biền vẫn băng như đá cục. Có lẽ nó không ngờ cuộc "gặp gỡ" đầu tiên với nó và người đẹp mà nó định làm quen lại diễn ra ngoài kế hoạch như thế. Đau hơn nữa, nó bị con nhỏ đó làm cho bẽ mặt trước sự chứng kiến của tôi, người vốn xưa nay vẫn tin tưởng nó gần như tuyệt đốị Nỗi đau đó chắc âm ỉ nhức nhối ghê lắm nên khi mặc quần áo xong xuôi, chuẩn bị bước ra, nó c̣n lầm bầm uất ức:

- Tao sẽ không bỏ qua chuyện này đâu! Con nha đầu đó nó sẽ biết tay tao!

Miệng thằng Biền là cái miệng ăn mắm ăn muốị Nó vừa nhắc tới con nhỏ đó là con nhỏ đó hiện ra ngaỵ

Vừa đẩy cửa bước ra, bốn con mắt của hai đứa lập tức trợn tṛn. Nữ minh tinh đang đứng săm soi trước tấm kiếng vuông treo ở pḥng ngoàị Thoáng thấy hai đứa tôi hiện ra trong kiếng, nó hơi sửng sốt nhưng liền đó lại nhe răng cườị Nụ cười của nó đẹp không thua ǵ đám yêu quái động Bàn Tơ.

Không cầm ḷng được, tôi định nhe răng cười lại, nhưng ḍm sang Biền thấy nó trơ trơ, tôi đành ngậm miệng làm mặt cô hồn.

Thấy hai đứa tôi không lộ vẻ thân thiện, con nhỏ đó không thèm cười nữạ Nó thu hồi lại hai lúm đồng tiền trên má khiến tôi tiếc hùi hụị

Biền vẫn đứng bất động bên cạnh tôị Nó nói nó sẽ cho con nha đầu biết tay nhưng tôi vẫn chưa thấy nó nhúc nhích. Có lẽ nó đang quan sát, thăm ḍ đối thủ và chờ cho con nhỏ đó sơ hở, nó sẽ nhảy ra "xin tí huyết".

Con nhỏ kia ngu ơi là ngu! Chẳng biết mảy may về ư định "sát nhân" trong đầu Biền, nó cứ đứng ẹo qua ẹo lại trước tấm kiếng, thập phần lơ là cảnh giác. Soi gương chán, nó bước lại chỗ bục cửa sổ, lục t́m cái quỉ ǵ đó trong túi xách. Lục lọi một hồi, có lẽ không t́m ra cái muốn t́m, nó lại cúi lom khom đảo mắt khắp nền xi-măng.

Đúng lúc đó, Biền bắt đầu chuyển động. Nó chậm răi tiến về phía đối thủ. Con nhỏ đó măi lúi húi ḍm ḍm dỏ dỏ, chẳng biết nguy cơ đang đến gần và tính mạng nó giờ đây chỉ c̣n treo lơ lửng trên đầu sợi tóc zù lơ. Tôi hồi hộp không hiểu Biền định làm ǵ. Một cú karate vào gáy đối thủ chăng?

Quả nhiên, Biền từ từ giơ tay lên. Tôi định hét lên nhưng chẳng hiểu sao cổ họng khan cứng. Tôi bèn chọn cách nhắm tịt mắt lại để khỏi nh́n thấy "án mạng" xảy ra trước mặt.

Ḷng thấp thỏm, tôi chờ một tiếng thét thảm thiết, hay bét nhất cũng là tiếng thân người đổ "huỵch". Nhưng đợi một hồi chẳng thấy ǵ lạ, tôi hé mắt ra ḍm. Hóa ra Biền giơ tay lên ... găi đầụ Nó găi thật lâu, tưởng như có hàng ngàn con chí đang ḅ trên đó. Tử khí trên mặt nó đâu mất. Thay vào đó là vẻ bối rối của một thằng học tṛ đội sổ bị kêu lên trả bàị Tôi nghe tiếng nó ấp úng hỏi "cô giáo":

- Cô t́m ǵ vậỷ

Con nhỏ đó chẳng tỏ vẻ ǵ ngạc nhiên trước sự "thăm hỏi" của Biền. Nó đáp, chẳng buồn ngẩng đầu lên:

- Tôi t́m sợi thun buộc tóc.

Rồi không cần biết thái độ Biền ra sao, nó "sai" luôn:

- Anh t́m giùm tôi đi!

Tôi dở khóc dở cười khi thấy Biền tuân lệnh "kẻ thù" răm rắp. Con nhỏ đó mới bảo một tiếng, nó đă chúi mũi xuống đất hệt như chó đánh hơi, mắt mở thao láo như đèn pha xe tảị Thật tôi chưa thấy thằng nào biến bạn thành thù rồi biến thù thành bạn lẹ như thằng quỉ này! Khi năy nó dọa dẵm hùng hổ bao nhiêu th́ bây giờ nó cam phận tôi đ̣i cũng hăng hái bấy nhiêu! Vậy mà mặt mày nó trông hí ha hí hửng, tức không chịu được!

Tôi chỉ nhủ thầm trong bụng, tịnh không thốt một tiếng. Tôi không muốn can thiệp vào chuyện "t́nh thù ân oán" của Biền. Tôi cũng không rơ tôi tức Biền v́ thái độ đê hèn của nó trước con nhỏ nọ hay tức v́ nó giành mất cái vị trí "tôi đ̣i" đáng ao ước kia!

Lui cui một hồi khắp các xó xỉnh, Biền đứng thẳng người lên, chép miệng:

- Không có! Cô chờ tôi một chút, để tôi ra ngoài kia tôi lấy!

Rồi không đợi con nhỏ đó đồng ư hay không, Biền phóng vội ra cửạ Nó cùng chẳng thèm liếc qua tôị Hễ thấy con gái là nó bỏ rơi bạn bè ngay tức khắc, không thèm "see you again" lấy một tiếng. Biền xưa nay vậỵ Tôi quen rồi nên cũng không chấp nhất.

C̣n lại hai người, con nhỏ đó quay sang "ḍ bài" tôi:

- Anh đó là bạn anh hả?

- Ừ.

- Ảnh tên ǵ vậỷ

- Tên Biền.

- Tên ǵ dở vậy!

Con nhỏ đó đột ngột "phán" một câu làm tôi cứng họng. Sự bất ngờ khiến tôi đứng sững như trời trồng. Thằng Biền mồm mép mà gặp "vố" này cũng cà lăm ba năm chưa hết, huống hồ ǵ đứa chậm chạp như tôị

Đối phương dường như chẳng thèm để ư đến vẻ mặt thất thần của tôi, nó tỉnh bơ b́nh phẩm tiếp:

- Nhưng dù sao hắn ta cũng tốt bụng.

Tôi hỏi như người mộng du:

- Cô nói aỉ

Nữ minh tinh khịt mũi:

- Con ễnh ương chứ ai!

Một lần nữa tôi lại ngậm bồ ḥn. Miệng tôi như có dán băng keọ Tôi cầu trời cho Biền mau trở vô để thay mạng tôi tiếp chuyện người đẹp của nó. Nhưng Biền mất tăm mất tích như sỏi ném xuống hồ. Trong khi đó, con nhỏ kia nhất quyết không cho tôi ngậm miệng cầu ḥạ Nó hỏi tiếp:

- C̣n anh?

Tôi nuốt nước bọt:

- Tôi saỏ

Con nhỏ cười khoe lúm đồng tiền:

- Anh tên ǵ?

"Đồng tiền" làm tôi lóe mắt, quên hết sợ hăi:

- Tôi tên Tưởng.

Nói xong, tôi vểnh tai chờ đối phương phán "Tên ǵ giở ẹc". Nhưng lần này tôi được tha bổng. Nữ minh tinh chỉ thích "cà khịa" Biền. Với tôi, nó tỏ ra tử tế:

- Anh Tưởng nè!

- Ǵ?

- Anh Biền đi đâu lâu quá vậỷ

Tôi không biết Biền đi đâu đành nói đại:

- Chắc nó chạy đâu ra ngoài hồ.

Nữ minh tinh nhíu mày:

- Ra ngoài hồ sao lâu quá vậỷ

- Tôi cũng chẳng hiểụ

Vừa nói với tôi vừa lắc đầụ Nữ minh tinh bỗng buông tiếng thở dài:

- Thôi, tôi không cần dây thun của bạn anh nữa đâu!

Nói xong, nó quay ḿnh đi liền. Tôi không kịp phản ứng, chỉ ú ớ:

- Nè, nè ...

Con nhỏ không thèm ngoảnh lại, cứ tiếp tục rảo bước về phía pḥng thay quần áọ Tôi không dám đuổi theo, chỉ biết dương cặp mắt lo âu nh́n nó. Lát nữa, Biền quay lại, không thấy con nhỏ đâu, chắc nó chửi tôi tắt bếp. Tôi c̣n lạ ǵ giọng điệu độc địa của nó. Chắc chắn nó sẽ bảo tôi là đồ vô tích sự, giữ chân môt con nhăi mà cũng không biết cách, lớn lên chỉ có nước đi ăn mày! Nhưng dù sao, hôm nay cũng không phải là ngày xấu nhất của tôị Con nhỏ đó chưa kịp chạm tay vào cửa th́ Biền từ ngoài chạy xộc vào, mặt mày nó hớt ha hớt hải và mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trên tay ôm một bịch dây thun to tướng. Chưa kịp lấy hơi, chợt thấy con nhỏ sắp biến sau ngách cửa, Biền rối rít kêu lên:

- Nè, nè! Dây thun nè!

Con nhỏ giật ḿnh quay lạị Bịch dây thun trên tay Biền đập vào mắt nó khiến nó phải chớp lia chớp lịa và buột miệng sửng sốt:

- Đâu ra vậỷ

- Mua chứ đâu! - Biền hổn hển - T́m quanh không có, tôi phải chạy ra phố mua!

Con nhỏ nh́n Biền như nh́n một con quái vật:

- Anh khùng hả?

Biền không ngờ đối phương lại nói như vậỵ Nó cười thảm năo:

- Trời ơi, tôi chạy đi mua dây thun cho cô muốn đứt hơi, bây giờ cô lại bảo tôi khùng!

Con nhỏ thoáng vẻ xúc động. Nhưng nó nghiêm mặt lại ngay:

- Anh không khùng, nhưng mà hơi điên điên! Tôi chỉ cần một sợi thôi, ai bảo anh mua cả mớ như vậy!

- Th́ mua để dành! - Biền khịt mũi - Mai mốt đứt sợi này c̣n sợi khác, cô khỏi phải mất công kiếm kiếm t́m t́m nữa!

Vừa nói Biền vừa ch́a bịch dây thun về phía con nhỏ, miệng mở một nụ cười cầu tàị Nhưng con nhỏ cứ tỉnh bơ. Nó không buồn đỡ bịch "lễ vật" trên tay Biền. Nó chỉ tḥ hai ngón tay nhón một sợi thun trong bịch, cười nói:

- Cảm ơn nghen!

Biền chưng hửng:

- Sao cô chỉ lấy có một sợi vậỷ C̣n cái bịch nàỷ

- Anh cầm về đi!

- Trời đất, tôi cầm về làm chỉ - Biền la lên.

Con nhỏ nhún vai:

- Cầm về chơi!

- Chơi! Tôi đâu có phải con nít đâu mà chơi dây thun?

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Nhưng anh cũng chẳng người lớn lắm đâu, anh Biền ạ!

Tôi đứng bên cạnh, nghe con nhỏ đốp chát với Biền mà người cứ muốn run lên. Tôi tưởng bị "hạ nhục" cỡ đó, hẳn Biền sẽ lồng lên như cọp sút chuồng. Nhưng Biền chẳng tỏ vẻ ǵ phẫn nộ. Nó có vẻ ngạc nhiên v́ bị đối phương kêu tên hơn.

- Ủa sao cô biết tên tôỉ

- Tôi đọc thấy trên báọ

Biền ngơ ngác:

- Làm ǵ có chuyện đó! Cô đọc trên báo nàỏ

Con nhỏ hắng giọng:

- Báo Công An, mục "Những gương mặt đen".

Biền cười như mếu:

- Cô chỉ đùa! - Rồi nó liếc tôi - Chắc tên này tố cáo với cô chứ ǵ?

Con nhỏ không trả lời thẳng câu hỏi của Biền, mà mỉm cười:

- Nhưng tôi biết tên anh th́ có ǵ là quan trọng mà anh cứ gặng tới gặng lui thế!

- Dĩ nhiên là không quan trọng! - Biền gật gù - Nhưng tôi vẫn thấy ấm ức!

Nghe Biền nói vậy, tôi ngạc nhiên không hiểu nó ấm ức chuyện ǵ. Con nhỏ kia cũng thế. Mắt nó tṛn xoe:

- Sao lại ấm ức?

Biền cười gian manh:

- Tại cô biết tên tôi mà tôi chưa biết tên cô!

Vẻ mặt láo cá của Biền khiến tôi ph́ cườị Từ hồi "đụng độ" con nhỏ đó tới giờ, đây là lần đầu tiên Biền chứng tỏ được "phong độ". Mấy lần trước, Biền cứ như con mèo ướt, bị đối phương "kê" cho vài câu là mồm cứ ngọng ngà ngọng nghịụ Bây giờ nó mới trở lại là nó.

Nữ minh tinh có vẻ bị bất ngờ trước đ̣n phản công của Biền. Nhưng thoáng một cái, nó kịp thời trấn tĩnh và hừ giọng:

- Muốn biết tên người khác th́ phải mở miệng ra hỏi! Chẳng lẽ gặp mặt anh, tôi phải tự giác khai tên rả

Trước con nhỏ bản lĩnh kinh người này, sự láu lỉnh của Biền vừa lóe lên vụt tắt ngấm. Giọng nó trở nên sượng sùng:

- Th́ bây giờ tôi hỏi!

Con nhỏ nhếch mép:

- Bây gi th́ muộn rồị Không cần anh hỏi tôi cũng nóị Tôi tên Quỳnh Daọ

Nói xong, không buồn gật đầu chào hai đứa tôi, con nhỏ đó quay lưng lại và lập tức biến mất sau cánh cửạ

Không thể đứng lớ ngớ trước pḥng thay đồ nữ giới được, tôi vội kéo tay Biền:

- Thôi ḿnh về!

Biền vẫn chưa hết bàng hoàng. Nó ngớ ngẩn hỏi:

- Về hả?

Tôi ngạc nhiên:

- Th́ về chứ sao! Chẳng lẻ ḿnh đứng hoài ở đâỷ

Biền không nói ǵ, lặng lẽ đi theo tôi, tay vẫn ôm kè kè bịch dây thun. Tự nhiên tôi đâm ra tội nghiệp Biền. Cất công chạy tuốt ra phố mua dây thun về cho người đẹp, không hưởng được lời ngọt ngào nào mà c̣n bị người đẹp "búa" cho mấy câu đến thộn mặt ra như phỗng. Nghĩ vậy, tôi liền lên tiếng an ủi:

- Dù sao hôm nay ḿnh cũng thắng lợi ...

Tôi nói chưa hết câu, Biền đă nạt ngang:

- Thắng lợi cái con khỉ mốc!

Rồi nó lầm bầm:

- Thật tao chưa thấy ai lợi hại như con nha đầu này!

Tôi cố vớt vát:

- Nhưng cuối cùng ḿnh cũng biết được tên nó!

- Chắc ǵ đó là tên thật của nó! - Biền quạu quọ - Bữa nay nó làm tao miệng mồm cứ cứng đơ, chẳng nói được câu nào ra hồn!

Biền than văn đến tộị Kể từ khi chơi thân với Biền, lần này là lần đầu tiên tôi thấy nó thừa nhận thất bại trước phái đẹp. Trước nay, dù thất thế mười mươi nó vẫn cứ gân cổ căi chày căi cốị Những lúc đó, căi không lại cái miệng ba hoa của nó, bụng tôi tức anh ách, cứ thầm mong nó bị trúng gió méo miệng đi cho rồị Vậy mà bây giờ nghe nó mở miệng chịu thua con nhỏ kia, không hiểu sao tôi lại thấy buồn buồn.

Trong khi tôi đang thả hồn theo những ư nghĩ vẩn vơ th́ Biền chợt nói:

- Dù sao hôm nay tao cũng chưa đến nỗi thua trắng tay! Cũng c̣n một thắng lợi nho nhỏ!

Giọng điệu tươi tỉnh của Biền khiến tôi vui lây:

- Thắng lợi ǵ vậỷ

Biền cười hề hề:

- Bánh ḿ ốp-la!

Vừa nói Biền vừa kéo tôi lại chỗ quầy phục vụ. Nụ cười vừa nở trên môi tôi đột nhiên méo xẹọ Tôi liếc Biền, thiểu năo:

- Mày tính "thua me gỡ bài cào" hả?

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 3

Chiều hôm sau, quyết chí phục hận, Biền rủ tôi đến chỗ bơi sớm hơn thường lệ cả tiếng đồng hồ. Khi chúng tôi vào, hồ bơi c̣n thưa ngườị Người mẫu La Kim Bụng cũng chưa thấy xuất hiện. Hai đứa lững thững bước lại chỗ băng ghế dưới chiếc dù xanh. Sau khi đă an tọa, Biền vỗ vai tôi, giọng tự tin:

- Bữa nay tao sẽ phục thù.

- Phục thù bằng cách sao ?

Biền gục gặc đầu:

- Lát nữa mày sẽ biết! Tao sẽ "dập" con nhỏ Quỳnh Dao đó ngay từ đầu !

Tôi giật thót:

- Mày "uưnh" nó ?

- Mày ngu quá ! - Biền khịt mũi - "Dập" ở đây có nghĩa là "đấu khẩu". Lần này tao sẽ không để nó mở mồm trước. Tao sẽ tấn công ồ ạt. Rồi mày coi, nó sẽ bị tao quay như dế !

Hồi nhỏ tôi vốn mê tṛ đá dế. Trước khi đẩy dế lên vơ đài, bọn nhóc t́ chúng tôi thường lấy tóc buộc nó lại và vung tay quay vù vù. Bị quay ṃng ṃng, con dế nổi điên, khi được thả ra liền xông lên đụng đâu cắn đó, bất kể sống chết. Thằng Biền đ̣i quay Quỳnh Dao như vậy, không khéo con nhỏ đó phát khùng, nó "xực" luôn tôi th́ nguy ! Tôi chỉ nghĩ trong bụng chứ không dám nói ra, sợ Biền mắng tôi là đồ "tham sinh úy tử".

Lâu thật lâu, Quỳnh Dao mới tớị Mắt thằng Biền y như mắt cú vọ, bóng Quỳnh Dao vừa thấp thoáng ngoài cổng, nó đă véo tôi một cái đau điếng:

- Thấy ǵ chưa ?

Tôi nh́n ra cổng, khẽ rên:

- Thấy rồị Mày buông tay ra đi !

Biền buông tay rạ Cũng may là lần này nó không bảo tôi "cười lên, cười" như hôm trước.

Quỳnh Dao khẽ liếc về chỗ hai đứa tôi và thong thả bước lạị Mặt nó tỉnh bơ, vẻ như không quen biết. Biền nhếch mép th́ thầm:

- Nó giả bộ làm lơ !

Tôi măi chiêm ngưỡng thân h́nh thon thả và dịu dàng của Quỳnh Dao nên ậm ừ không đáp.

Mặc dù tôi và Biền ngồi ép sát vào nhau, chừa một chỗ khá rộng trên băng ghế nhưng Quỳnh Dao không màng đến vị trí "béo bở" đó. Nó kéo một chiếc ghế mây bên cạnh, điềm nhiên ngồi xuống.

Trừ cú đưa mắt đầu tiên ở ... cự li xa, trước sau Quỳnh Dao vẫn không thèm nh́n mặt hai đứa tôị Nó ngồi đó, lạnh lùng, b́nh thản, mắt nh́n ra phía trước. Biền giở giọng châm chọc:

- Bộ tính làm mặt lạ hả ?

Thấy Biền bắt đầu "mở máy", tôi hồi hộp ngó Quỳnh Daọ Nhưng nó vẫn thản nhiên, làm như không nghe thấy câu nói khiêu khích của Biền.

Không lường trước được t́nh huống này, Biền hơi lúng túng. Ngần ngừ một thoáng, nó lại hắng giọng:

- Sợi dây thun hôm qua cô c̣n giữ không?

Không có tiếng trả lờị

Biền nổi đóa:

- Bộ hôm nay cô á khẩu hả ?

Dường như không chịu nổi, Quỳnh Dao cau mặt lạị Rồi không nói không rằng, nó đứng vụt dậy xách túi đi thẳng vào pḥng thay đồ. Biền ngó theo lẩm bẩm:

- Bữa nay con nha đầu này nó làm sao vậy hả ?

Tôi cũng ngạc nhiên không kém ǵ Biền. Hôm qua mặc dù Quỳnh Dao cho Biền "đo ván" dài dài nhưng ít ra nó c̣n chịu mở miệng, thỉnh thoảng c̣n cười nữạ Hôm nay không hiểu sao mặt mày nó lạnh ngắt như đồng. Tôi ngó Biền:

- Chắc con nhỏ này nó bị "mát"!

- Tao không nghĩ vậy! - Biền ngâm - Chắc nó biết hôm nay tao chuẩn bị phản công nên cố t́nh tránh né. Nó sợ bị no đ̣n!

Biền nói với giọng tự tin. Tôi không căi Biền nhưng tôi nghĩ khác. Tôi cho rằng Quỳnh Dao làm lơ để dằn mặt Biền. Anh là cái thá ǵ mà dám ăn nói bỗ bă với tôị Hôm qua tôi "sai" anh t́m dây thun nên đành phải mở miệng nói chuyện vài câụ Bữa nay th́ đừng ḥng! Chắc Quỳnh Dao nghĩ trong bụng như vậy và trong khi nguyền rủa hẳn nó không quên chửi thầm Biền là "đồ ễnh ương"!

Tôi giấu tịt những ư nghĩ của tôi, sợ Biền buồn. Ngoài mặt, tôi làm bộ a dua:

- Ừ, chắc nó sợ mày !

Biền phồng mũi:

- C̣n phải nói ! Và để chứng tỏ sự hùng dũng của ḿnh, khi Quỳnh Dao mặc áo tắm từ trong pḥng thay đồ ra và đang lần lại chỗ cầu thang ỏ góc hồ, Biền hét tướng:

- Quỳnh Dao !

Tiếng kêu khủng khiếp của Biền hệt lựu đạn nổ. Bốn, năm người ngồi chung quanh nhất loạt quay đầu nh́n về phía chúng tôi khiến tôi ngượng đỏ mặt. Riêng Biền vẫn tỉnh rụi, mặt nó ĺ ra như tảng đá màị

Quỳnh Dao khẽ giật ḿnh. Nó đưa mắt nh́n "tảng đá mài", mặt cau lạị Tôi thóp bụng vô hai tấc, chờ sét đánh xuống đầụ Nhưng không, sau một khắc im lặng đầy chết chóc, Quỳnh Dao gằn giọng buông từng tiếng một:

- Tôi không phải là Quỳnh Daọ Tôi là Quỳnh Như.

Trong khi Biền ngồi đực ra như một thằng ngố, chưa kịp có phản ứng ǵ, Quỳnh Như (hay Quỳnh Dao ?) đă lao ḿnh xuống ḍng nước xanh như một mũi tên. Một mũi tên tẩm thuốc độc, với Biền.

Biền "nhiễm độc" đúng sáu phút mười tám giây mới bắt đầu nhúc nhích. Vừa hồi tỉnh sơ sơ, nó đă văng tục:

- Mẹ kiếp!

- Ǵ vậy mày ? - Tôi giật thót.

- Đồ Sở Khanh!

Biền bồi thêm một cú khiến tôi há hốc mồm:

- Tao làm ǵ mà mày chửi tao ?

- Tao đâu có nói mày ! - Biền gầm gừ - Tao nói con nha đầu kia ḱa !

- Trời đất! - Tôi kêu lên - Nó là con gái mà !

Biền hừ mũi:

- Con gái con trai ǵ cũng vậy ! Hễ lừa gạt là Sở Khanh tuốt!

Biền là thằng ác ôn. Người ta bảo không nên đánh phụ nữ, dù chỉ bằng một cành hoạ Vậy mà nó nỡ mắng mỏ con người ta tàn mạt. Ghép con nhỏ đó vào tội Sở Khanh có khác nào đem nó ra xử bắn. Tự dưng tôi cảm thấy thương hại "nạn nhân" của Biền quá chừng, bèn lên tiếng kêu bênh vực:

- Nó có lừa gạt ǵ mày đâu !

Biền sửng cồ:

- Không những nó lừa gạt tao mà c̣n lừa gạt cả mày ! Tên nó là Quỳnh Như, hôm qua nó nói gạt là Quỳnh Dao, vậy mà tao và mày cứ tin lấy tin để ! Nó biến tụi ḿnh thành một tṛ cười, mày không thấy sao ?

Giọng Biền liền bốc lửạ Nước bọt nó văng vèo vèo hệt như hỏa diệm sơn đang phun. Tôi đóng vai Thiết Phiến công chúa, phe phẩy quạt Ba Tiêu:

- Chỉ có tao bị lừa chứ mày đâu có bị ! Hôm qua mày đă nghi Quỳnh Dao là tên giả rồi kia mà !

Tṛ nịnh nọt bao giờ cũng công hiệu như thần. Tôi mới đi một đường tâng bốc, sát khí trên mặt Biền lập tức tiêu tan. Nó cười tươi như hoa ny-lông treo dọc đường Hai Bà Trưng:

- Ừ hén!

Nhưng Biền mới tươi lên chút xíu đă x́u ngay xuống. Nỗi đau ban năy chưa kịp rời khỏi ḷng nó. Nó nói với giọng hờn giận khôn nguôi:

- Nhưng dù sao bữa nay nó cũng làm tao tức chết đi được, Tưỡng ơi !

Tôi chưa thấy ai chết v́ tức. Nhưng dù sao cẩn thận vẫn hơn. Nghĩ vậy, tôi xui Biền:

- Mày xuống tắm trước đi ! Nước hồ sẽ gội sạch nỗi ưu phiền trong ḷng mày !

Tôi thuyết giáo như một đệ tử nhà Phật và tưởng tượng nước hồ đầy cáu ghét kia là nước Cam Lồ. Gặp ngày thường chắc Biền chửi tôi tắt bếp. Nhưng bây giờ, tráng khí tiêu tan, tôi xúi bậy cỡ nào nó cũng nghe theo răm rắp. Nó đang muốn để nỗi sầu trôi theo ḍng nước. Nó không muốn "tức chết". Nhất là "chết" khi chưa trả được thù.

Nh́n Biền thất thu xách túi đồ đi về phía cánh cửa có hàng chữ "gentleman", tự nhiên tôi thấy thương nó ghê. Nếu không gặp Quỳnh Như, hẳn nó là người tôi thương nhất!

Tôi ngồi trên bờ, căng mắt nh́n xuống hồ. Tôi thấy "con ễnh ương" đang lặn hụp quanh quẩn ở mé bên kiạ Nó đang làm bộ làm tịch với mấy con nhỏ mới xuống nước lần đầụ Hớn hở hệt như Trư Bát Giới bị sa vào tay yêu quái, nó giương vây khoe mẽ, biểu diễn các kiểu bơị Tất nhiên là trừ bơi bướm. Nỗi sầu đời của nó hẳn ch́m xuống đáy hồ và ngủ luôn dưới đó.

Nhưng tôi không buồn quan sát Biền. Nó chẳng đáng để tôi ngắm nghíạ Tôi đảo mắt t́m đóa quỳnh của tôị Tôi nhớ khi năy Quỳnh Như mặc áo tắm màu hoa tím. Nhưng chiều nay có một tá con gái cũng bày đặt mặc áo màu tím hoa để làm khổ tôị Ḍm dáo dác cả buổi, tôi mới phát hiện Quỳnh Như đang thong thả bơi dọc mé hồ, sát về phía tôị Nó bơi ếch, nhô lên hụp xuống, tóc bết vào vaị Những lần nó trồi đầu lên, gương mặt đẫm nước của nó loang loáng dưới nắng chiều trông xinh tệ. Quỳnh Như dễ thương như thế, trách nào thằng Biền chẳng khoái đi theo ... xách dép cho nó.

Trước nay tôi chuyên đi theo Biền, đóng vai tà-lọt. Nó làm ǵ tôi làm nấỵ Nó vui, tôi vui ké. Nó buồn, tôi buồn theọ Nhưng hễ thương con nhỏ nào, nó bắt tôi đứng xa xa, không được thương giùm. Lần này, tôi mặc xác Biền. Chẳng lẽ nó biết thương biết nhớ, c̣n trái tim tôi bằng bê tông cốt thép? Hơn nữa, hôm nay Quỳnh Như đâu có thèm ngó tới mặt Biền. Nó chỉ để ư ... tôị

Tôi tưởng tượng lung tung, không dè trúng phóc. Quỳnh Như có tài "thần giao cách cảm". Đang bơi lơm bơm dưới nước, chợt đọc được ư nghĩ tuyệt diệu trong đầu tôi, nó vội vă leo lên bờ và sau khi nh́n quanh quất, nó rảo bước về phía tôị

Rồi hệt như trong những câu chuyện thần tiên có hậu của Andersen, Quỳnh Như nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi, lặng lẽ vuốt tóc. Tôi bỗng thấy ngộp thở như đang lặn dưới đáy hồ. Phải cố lắm mới ngăn ḿnh đừng hắt x́ hơị

- Anh Tưởng nè !

Một âm diệu du dương bất ngờ vang lên, dịu dàng không thể tả. Tôi tưởng như tôi đang nghe tiếng chim hót ... trong bụi mận gaị Tôi quay lại và bắt gặp Quỳnh Như đang mỉm cười nh́n tôị Nếu tôi nhớ không lằm th́ từ năy đến giờ Quỳnh Như chưa hề ban cho Biền một nụ cười làm vốn. Nó chỉ nh́n Biền nhếch mép khinh bỉ. Thế mà bây giờ nó "cười t́nh" với tôị Răng nó lại không sún như tôi nghĩ. Răng nó đẹp mê hồn.

- Ǵ vậy Quỳnh Như ?

Tôi hỏi giọng c̣n trữ t́nh c̣n hơn Roméọ

- Bạn anh ấy mà !

- Biền ấy hả ?

- Ừ.

- Biền sao ?

Tôi hỏi mà bụng giật thon thót, cứ sợ Quỳnh Như nhờ tôi làm mai Biền cho nó.

Dường như Quỳnh Như đọc thấy nỗi lo trong mắt tôi nên nó phán một câu nghe mát ḷng mát dạ:

- Ảnh ăn nói sao nghe sỗ sàng quá chừng!

Tôi thở phào một hơi và khoái chí "đế" thêm:

- Ừ, cái thằng đó xưa nay vậy ! Tính nó thô lỗ cục súc lắm !

Nói xong, tôi bỗng giật ḿnh. Tôi nhớ ra mồm mép của Quỳnh Như đâu có thua ǵ Biền, thậm chí c̣n có phần lấn lướt. Hôm qua chẳng phải nó đă "xực" Biền tối tăm mặt mũi đó sao ?

Nó bảo tên biền dở ẹc. Nó so sánh Biền với ễnh ương. Nếu xét về đẳng cấp "sổ sàng" và "thô lỗ", nó xứng đáng là sư phụ Biền. Vậy mà khi năy tôi quên béng. Tôi hùa theo chửi Biền tơi tả.

Nhưng hệt như sao băng, nỗi áy náy chỉ hiện lên có một chút xíụ Rồi tắt phụt. Ḷng tôi bây giờ tràn ngập ánh trăng rằm rực rỡ của t́nh yêụ Và dưới áng sáng dịu dàng đó, tôi tha thứ cho Quỳnh Như tất cả. Tôi đóng vai quan ṭa kiêm luật sư bào chữạ Và tôi tuyên bố nó ... trắng án. Thằng Biền sỗ sàng với phụ nữ, đem treo cổ là đáng tộị Quỳnh Như lại khác. Nó là con gái, lại xinh đẹp. V́ vậy nó được quyền ... sỗ sàng với đàn ông. Miễn là nó trừ tôi rạ

Quỳnh Như trừ tôi ra thật. Tôi không hiểu sao khi nói chuyện với Biền, nó đốp chát thấy khiếp mà khi "tâm sự" với tôi, nó thủ thỉ thù th́ như một con mèo con. Tại sao vậỷ Tại sao lại có sự "phân biệt đối xử" này ? Tại sao nó quay Biền như dế mà đối với tôi, nó rất mực nhũn nhặn dịu dàng? Nếu không v́ t́nh yêu th́ v́ cái quái quỷ ǵ ? Tôi sung sướng tự trả lời: Chỉ có t́nh yêu thôi !

Càng nghĩ ngợi tôi càng xao xuyến. Và không ngăn được nỗi xúc động đang trào dâng như lũ lụt, tôi hăm hở đứng dậy:

- Quỳnh Như đợi chút xíu nghen!

Rồi không đợi Quỳnh Như kịp thắc mắc, tôi lao đầu về phía quầy giải khát cạnh cổng vào, hùng hồn kêu hai ly cam vắt. Ngày thường tôi chỉ dám uống đá chanh. Nhưng hôm nay tôi chơi "xộp". Tôi mời Quỳnh Như cam vắt để nó ngọt ngào với tôị Uống đá chanh, nó chanh chua th́ khốn. Phần chanh chua để dành cho thằng Biền.

Biền không chỉ lảnh phần chanh chuạ Ḷng nó c̣n tràn ngập bao cay đắng. Nó tắm dưới hồ nhưng chỉ ch́m có nửa ngườị Cái đầu nó trồi lên khỏi mặt nước lỏ mắt nh́n tôi với vẻ bàng hoàng tức tốị

Từ khi Quỳnh Như leo lên bờ lại ngồi cạnh tôi, Biền không buồn ngó ngàng tới mấy con nhỏ chung quanh nữạ Nó chán làm Trư Bát Giớị Bây giờ nó muốn làm yêu quái để ăn thịt tôị Đối với Biền lúc này, thịt tôi c̣n ngon hơn thịt Đường Tăng gấp tỉ lần. Dĩ nhiên, Biền không bỏ sót nhất cử nhất động nào của hai đứa "tôi". Từ xa, Biền không nghe rơ tôi và Quỳnh Như nói với nhau những ǵ nhưng chắc nó nh́n thấy nụ cười rạng rỡ Quỳnh Như "dành riêng" cho tôi cũng như những cử chỉ âu yếm của tôi t́nh tứ đặt vào tay Quỳnh Như ly cam vắt thay cho ... lời cầu hôn!

Uống xong ly nước cam, Quỳnh Như "xin phép" tôi trở xuống hồ. Tôi dễ dăi gật đầu như một người t́nh rộng lượng và khẽ liếc về phía Biền. Tôi thấy đôi mắt nó long lên như muốn xoi thủng ngực tôị Trong một thoáng, tôi chợt nhớ đến bài hát "Những đôi mắt mang h́nh viên đạn" của Trần Tiến và rùng ḿnh quay mặt đi chỗ khác.

Nhưng Biền nhất định không để tôi yên. Quỳnh Như vừa rời gót là nó tót ngay lên bờ, hùng hổ bước lại chỗ tôi ngồị

- Sao mày không xuống bơi ? - Biền "hạch" tôị

- Bữa nay tao mệt! - Tôi đáp, không nh́n nó.

- Đừng có xạo! - Biền nhếch mép - Mệt mà nói chuyện với em cả buổi!

Tôi chẳng biết trả lời sao, đành nhe răng cười h́ h́. Biền tức lắm. Nhưng chẳng làm ǵ tôi được, nó bèn quay sang "xỉa xói" Quỳnh Như:

- Thật tao chưa thấy ai "đổi màu" lẹ như con nha đầu này! Hôm qua mới nhận dây thun của tao, bữa nay lại hí ha hí hửng nhào vô uống nước của mày! Đúng là đồ không biết ngượng!

Thấy Biền mạt sát Quỳnh Như không tiếc lời, tôi nóng mặt cự lại:

- Tao mời th́ nó uống, có ǵ đâu mà ngượng!

Sự bênh vực của tôi khiến Biền càng sửng cồ. Nó gắt tôi:

- C̣n mày nữa! Bơi không lo bơi, cứ ngồi chóc ngóc trên bờ! Lần sau tao không thèm đi chung với mày nữa đâu!

Lời dọa dẫm của Biền khiến tôi hết dám hó hé. Tôi sợ giận quá hóa liều, nó không thèm rủ tôi đi bơi nữa th́ khốn. Bụng tức anh ách, tôi đành tự an ủi: Thôi, chấp nhất làm ǵ với cái thằng ... thô lỗ cục súc như nó!

Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 4

Ngày hôm sau, chủ nhật hai đứa ở nhà. Chiều thứ hai, Biền ghé tôi trễ hoắc. Tôi ra cổng ngồi chờ cả buổi, uống hết ... ba chai Tribeco mới thấy nó vác mặt tớị

- Trễ dữ vậy ? - Tôi hỏi, hơi có ư trách.

Biền hầm hầm:

- Chứ tới sớm làm chi ?

Biết nó chưa "tiêu hóa" xong nỗi đau hôm trước, tôi không hỏi nữa, chỉ lẳng lặng leo lên xe ngồi im thin thít.

Gửi xe xong, hai đứa lững thững vào hồ. Vừa bước qua khỏi cổng, tôi nhận ra ngay cái băng đá quen thuộc dưới chiếc dù xanh đă bị hai thằng ôn dịch nào đó chiếm mất. Không biết hai thằng nhăi này có "âm mưu" ǵ với Quỳnh Như "của tôi" hay không mà bộ tịch của chúng trông dương dương tự đắc, hệt như không phải chúng đang ngồi trên băng ghế thấp lè tè mà đang ngồi trên đỉnh Hymalaya chót vót vậỵ

Khác với tôi, Biền không thèm liếc mắt về phía chiếc dù xanh như mọi lần. Quỳnh Như vừa cho nó "de" để trao chọn trái tim cho tôi, nó không c̣n bụng dạ nào lân la làm quen với "con nha đầu" đó nữạ Như một kẻ coi đời là con số không, Biền lầm lũi cắm đầu đi thẳng một mạch về phía pḥng thay đồ ở cuối hồ.

Bỗng một tiếng gọi giật vang lên sát bên tai tôi và Biền:

- Ê !

Hai đứa tôi ngơ ngác quay lạị Quỳnh Như đang ngồi cạnh chiếc bàn đá tṛn kê dưới hàng cây um tùm. Chỗ nó ngồi nằm ngay khúc ngoặt, lại hơi thụt vào, nên khi đi ngang qua chúng tôi không nh́n thấỵ Quỳnh Như chống hai tay lên mép ghế, người hơi chồm về phía trước. Nó đang nhịp nhịp chân và mỉm cười nh́n hai đứa tôi, vẻ láu lỉnh.

Trống ngực đập th́nh thịch, tôi đang tính nhe răng ra tặng nó một nụ cười duyên dáng để đáp lễ nhưng nó đă đưa mắt sang Biền khiến tôi vội ngậm miệng, sợ lăng phí.

Trong lúc đó, Biền cứ ngẩn người rạ Nó hoàn toàn bất ngờ trước t́nh huống nàỵ Chiều nay, nó đă tự dặn ḷng không được dính dáng ǵ tới Quỳnh Như nữạ Trước khi bước chân vào đây, nó đă khí khái ca bài thôi là hết chia ly từ đây bằng một giọng ngậm ngùi rất đạt và thề sẽ không bao giờ ngó mặt con nhỏ đỏng đảnh kia nữạ Vậy mà bây giờ con nhỏ đó bỗng nhiên "ê" nó, bảo nó không sững sờ sao được!

Biền lúng túng như gà mắc dây tóc. Đi không nỡ, ở không yên, nó đứng như chôn chân tại chỗ, miệng ậm à ậm ừ những ǵ không ai nghe rơ.

Quỳnh Như dường như không quan tâm lắm đến vẻ khó xử của Biền, nó hất hàm, giọng thản nhiên:

- Cho tôi một thanh đi !

- Thanh ǵ ? - Biền ngạc nhiên.

- Chewing-gum.

Biền lạnh lùng:

- Tôi không có thói quen nhai chewing-gum!

Quỳnh Như nheo nheo mắt:

- Không nhai chewing-gum sao anh cứ ú a ú ớ như ngậm cao su trong miệng thế ?

Miệng lưỡi con nhỏ này độc hơn rắn rết. Nó ra đ̣n đột ngột khiến Biền tối tăm mặt mũị Biền không thể nào ngờ sau một buổi chiều u ám như chiều thứ bảy tuần trước, Quỳnh Như lại tiếp tục làm t́nh làm tội nó một cách không thương tiếc. Biền xạm mặt lại:

- Cô ... cô ...

Biền "cô, cô" một hồi vẫn chưa nói được. Quỳnh Như tỏ vẻ thương t́nh mỉm cười nhắc:

- Cô Quỳnh Daọ

- Quỳnh Dao cái mốc x́! - Biền cau có - Tôi không phải thằng ngu mà cô cứ bịp tới bịp lui hoài!

Vẻ nhăn nhó của Biền không khiến Quỳnh Như động tâm. Nó nhún vai:

- Nếu sợ tôi bịp th́ anh đi chỗ khác chơi đi! Đứng đó, tôi bịp nữa, rồi lại kêu trời!

Bị Quỳnh Như đuổi cổ, Biền giận run ngườị Nó sầm mặt bỏ đi một mạch.

Nhưng Biền giận một, tôi giận mườị Biền bị Quỳnh Như trêu tức, nhưng ít ra nó cũng tṛ truyện với người đẹp được dăm ba câụ C̣n tôi trước sau không được Quỳnh Như "hỏi thăm sức khỏe" lấy nửa tiếng. Thoạt đầu, nó c̣n liếc mắt nh́n tôi được một cáị Nhưng kể từ lúc đó, nó chẳng thèm đếm xỉa ǵ đến tôi nữạ Mà nào có lâu la ǵ, chỉ mới cách đây hai ngày nó c̣n xáp lại bên tôi thầm th́ thân mật đến nỗi thằng Biền phát ghen, suưt chút nửa ngạt thở chết đuối dưới hồ. Vậy mà bây giờ nó coi tôi chẳng ra cái cóc khô ǵ. Biền nói đúng. Nó bảo chưa thấy ai "đổi màu" lẹ như con nha đầu nàỵ Không ngờ cái đứa "thô lỗ cục súc" như Biền cũng đôi khi nhận xét sâu sắc ghê!

Tôi mang tâm trạng nặng nề đó như mang một khối ch́, chân lẽo đẽo theo Biền. Hai đứa tôi lúc này trông giống như hai con gà rù. Biền lếch thếch đi trước. Tô lếch thếch đi saụ Túi quần áo nặng chịch trên tay, nhiều lúc tôi cứ muốn vứt mẹ nó ra giữa hồ.

Ḷng ngổn ngang trăm mối, hai đứa tôi chẳng ai nói với ai tiếng nào, cứ lầm lầm ĺ ĺ như hai thằng kẻ cướp. Măi đến khi ra khỏi pḥng thay đồ, Biền mới quay sang trút nỗi cáu kỉnh lên đầu tôi:

- Tại mày tất!

- Ơ, thằng này lạ ! - Tôi kêu lên - Tao làm ǵ mà mày bảo tại tao ?

- Tại mày đứng sát rạt bên cạnh tao, nó ghét cái bản mặt của mày, nó ghét lây qua tao !

Biền là thằng bạn khốn nạn. Quỳnh Như vờn nó như mèo vờn chuột, nó chẳng biết đường đỡ, cứ quay ṃng ṃng. Nó chỉ giỏi tài bắt nạt tôị Nếu nó nói caí giọng đó cách đây hai ngày, tôi sẽ chẳng chịu ngậm miệng làm thinh. Nhưng hôm nay rơ ràng Quỳnh Như không thèm tṛ chuyện với tôị Có lẽ Quỳnh Như "ghét" cái bản mặt của tôi thật. Nó là con nhỏ đồng bóng, lúc thương lúc ghét, chẳng làm sao lường trước được.

Tôi chẳng đáp lời Biền, lặng lẽ phóng ḿnh xuống làn nước xanh. Chẳng chút hào hứng, tôi bơi ́ ạch như một con vịt què. Biền cũng chẳng hơn ǵ tôị Nó thả ngủa người trên mặt nước, bập bềnh như một chiếc lá rơị

Quỳnh Như b́ bơm phía bên kiạ Thỉnh thoảng lại bơi ngang trước mặt hai đứa tôi như muốn chọc tức. Lần nào lại gần, nó cũng vung tay đập ầm ầm khiến nước văng tung tóẹ Biền hừ mùi, không nói ǵ. C̣n tôi chỉ biết lắc đầu hết ư kiến.

Một lát, chịu hết nổi, Biền kéo tay tôi:

- Tụi ḿnh lên bờ quách!

Tôi ngạc nhiên:

- Mới bơi có chút xíu mà !

- Đợi con nha đầu kia lên, tụi ḿnh xuống bơi tiếp! - Biền hậm hực - Nó lượn qua lượn lại trước mặt tao ngứa mắt quá !

Nhưng hai đứa tôi mới leo lên bờ ngồi có chút xíu, Quỳnh Như đă lót tót lên theọ Nó đủnh đỉnh bước lại chỗ tôi và Biền, thản nhiên ngồi xuống băng ghế kế bên, hắng giọng:

- Ê !

Trước thái độ xấc xược của Quỳnh Như, Biền mím môi ngồi im. Chỉ có tôi là quay đầu lại, thấp thỏm chờ phép lạ của tuần trước xuất hiện. Nhưng dường như hôm nay thượng đế đi vắng. Quỳnh Như chỉ đáp lại nhiệt t́nh của tôi bằng một cái nháy mắt ngắn ngủi rồi vẫn tiếp tục hướng mục quang về phía Biền, khiêu khích:

- Ễnh ương!

Dù sao Biền cũng là người trần mắt thịt. Nó không phải là ông thánh. V́ vậy, nó quay phắt lại, gầm gừ như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương:

- Tại sao cô cứ theo "ám" tôi hoài thế ? Cô có biết lịch sự là ǵ không?

Có vẻ như Quỳnh Như rắp tâm chọc giận Biền. Thấy Biền nổi khùng, nó khoái lắm, nghinh nghinh mặt:

- Anh nên tự hỏi ḿnh câu đó th́ đúng hơn! Chỉ có người bất lịch sự mới cố t́nh làm ngơ khi phụ nữ gọi !

Biền nghiến răng:

- Nhưng tên tôi không phải là "Ê"!

- Tên anh cũng đâu phải là "Ễnh ương", sao anh lại quay sang sừng sộ tôi ?

Quỳnh Như bắt bẻ kiểu đó, Biền bí rị. Nó không biết làm ǵ hơn là đưa tay bịt hai tai lại và quay mặt đi chỗ khác. Có vẻ như nó đă sẵn sàng đầu hàng và quyết định không thèm nghe thêm bất cứ một lời châm chọc nào của đối phương.

Tôi ngồi giữa làm khán giả, trước t́nh h́nh căng thẳng này chẳng biết phải mở miệng dàn ḥa như thế nào, đành giả ngốc ngồi im, trong bụng thầm mong một khi thằng Biền đă "phong tỏa" thính giác của nó rồi, ắt Quỳnh Như sẽ phải quay sang tṛ chuyện cùng tôi và biết đâu tôi sẽ được thưởng thức lại cái giọng nói thủ thỉ thân thiết ngày nàọ

Nhưng Quỳnh Như là cái con nhỏ vô tâm chính hiệụ Nó chẳng thèm t́m hiểu xem ánh mắt cháy bỏng của tôi đang "nói" với nó những ǵ, cũng chẳng buồn tự hỏi tại sao chốc chốc tôi lại nhoẻn miệng cười với nó mà không thèm cười với thằng bạn tôi lấy một cáị

Lúc này, Quỳnh Như chỉ thích chọc ghẹo Biền. Thấy Biền cứ khư khư ôm lấy hai tai hoài, nó tặc lưỡi, nói trổng trổng:

- Mỏi tay chết!

Biền vẫn ngồi bất động. Quỳnh Như lại khịt mũi:

- Con trai ǵ mà ...

- Mà sao ? - Biền bất thần lên tiếng, tay vẫn ôm chặt hai taị

- Trông không giống ai hết!

- Kệ tôi! - Biền nhấm thẳng - Tôi giống tôi là được rồi!

Quỳnh Như bĩu môi:

- Anh cũng chẳng giống anh nữa! Hôm trước anh láu cá lắm chứ đâu có gà rù như bữa nay!

- Tại tôi sợ cô quá rồi ...

Quỳnh Như nheo mắt:

- Sợ sao c̣n mua dây thun cho tôi ?

Biền hừ mũi:

- Lúc đó tôi chưa biết cô!

- Bây giờ chắc ǵ anh đă biết tôi! - Quỳnh Như nhún vaị

- Biết! - Biền lằm bằm - Cô là một con quỉ!

Quỳnh Như thản nhiên:

- Nhưng là một con quỉ dễ thương!

Lần thứ hai, Biền "tắt đài". Nó khịt mũi "hứ" một tiếng và tiếp tục ... ngồi im.

- Nè! - Quỳnh Như lại gọi, có vẻ như nó chưa chịu bỏ ư định "làm khổ" Biền.

Biền không ừ không hử. Bây giờ có cho vàng nó cũng không dám mở miệng. Nhưng Quỳnh Như nhất quyết không chịu thuạ Nó tiếp tục khiêu khích:

- Anh sao vậy ? Bị viêm họng rồi hả ?

Mặc cho Quỳnh Như chọc tức, Biền cứ ĺ ra như viên gạch thẻ. Vẻ chịu đựng của Biền trông mới thảm năo làm sao! Tôi ngồi bên cạnh ngao ngán chứng kiến vở hài kịch hiện đại trong đó con chó sói tội nghiệp bị cô bé quàng khăn đỏ bắt nạt và hành hạ mốn văi cả ra quần. Thật là chuyện không mơ thấy nổi!

Trước thái độ ù ĺ của Biền, Quỳnh Như bắt đầu đâm chán. Con người ta chỉ hăng hái giao phong trước một đối thủ cầm cự tương đồng. C̣n với một kẻ chưa đánh đă đầu hàng như Biền, người ta chỉ biết lắc đầu thương hạị Quỳnh Như cũng vậỵ Nó thở dài:

- Anh nhất định không chịu bỏ tay xuống phải không?

Biền chẳng "phải" cũng chẳng "không". Nó cứ trơ trơ.

Quỳnh Như đứng dậy:

- Tôi hỏi anh một lần chót ...

Quỳnh Như cố t́nh ngừng lại để lời đe dọa đủ thời giờ ngấm từng mạch máu của Biền rồi mới thủng thỉnh tiếp:

- Anh dứt khoàt không thèm nói chuyện với tôi phải không?

Giọng Quỳnh Như vang lên rành rẽ và quyết liệt, y như lời phán quyết của ṭa án. Tôi tưởng trước sự dọa dẫm ngang ngược của đối phương, Biền sẽ tỏ ra là một người khẳng khái, không chịu lùi bước trước bất cứ một thách thức nàọ Nào ngờ vừa nghe Quỳnh Như "hù" một phát, nó đă vội vàng bỏ tay xuống, quưnh quíu:

- Nói, nói!

Hệt như Tam Tạng lúc niệm chú kim cô, mặt Quỳnh Như tươi hơn hớn:

- Nói phải không?

- Ừ.

- Vậy nói ǵ nói đi!

Biền găi đầu:

- Để tôi nghĩ đă!

Vẻ lúng túng của Biền trông đến tộị Nhưng Quỳnh Như chẳng tội nó chút xíu nàọ Nó chúm chím:

- Vậy anh ngồi đó nghĩ đi! Tôi đi về đây!

Nói xong, chẳng để cho Biền kịp mở miệng, nó quày quả bỏ đi một mạch. Biền và tôi chỉ có nước há hốc miệng, ngồi nghển cổ trông theọ

Tôi tưởng Biền sẽ giận Quỳnh Như tận xương tủỵ Giận đến già. Nhưng trái hẳn với suy nghĩ trong đầu tôi, lần này Biền chẳng tỏ vẻ ǵ cay cú. Nó tỉnh bơ. Thậm chí, c̣n cườị

Thái độ của Biền khiến tôi ngạc nhiên.

- Vậy mà cườỉ

- Chứ chẳng lẻ khóc?

- Nếu là tao, tao sẽ khóc! Nó chẳng coi mày ra cái cóc ǵ cả!

Biền chẳng chịu rơi vào tṛ khích tướng của tôị Nó thản nhiên nhún vai:

- Kệ nó.

Tôi chép miệng:

- Nó coi mày như cục đất sét!

- Kệ nó.

Tôi tiếp tục "ly gián":

- Nó coi mày không bằng cái ngón chân út nó!

- Kệ nó.

Biền tỉnh rụi khiến tôi điên tiết:

- Nó coi mày như ... thằng ngu!

Lần này, Biền không kiên nhẫn "kệ nó" nữạ Nó nhảy dựng lên:

- Mày câm cái mồm của mày lại cho tao nhờ coi!

Vẻ hung hăn của Biền khiến tôi bất giác xích tuốt ra xạ Nhưng Biền không thèm chồm tới bóp cổ tôị Nó chỉ nhếch mép, giọng kẻ cả:

- Có mày ngu th́ có!

- Taỏ - Tôi trỏ tay vào ngực ḿnh.

- Chứ c̣n ai! - Biền khinh khỉnh - Nếu Quỳnh Như nó không có t́nh ư ǵ với tao, không bao giờ nó làm "khổ" tao như vậy!

Vẻ tự tin của Biền khiến tôi điếng ngườị Trước naỵ, tôi cứ tưởng nó là thằng thô lỗ cục súc, lúc nào cũng khoái "choảng" nhau với thiên hạ. Tuần trước, lúc mới "đụng độ" với Quỳnh Như, nó đă thề sống thề chết là sẽ "nhai xương" con nha đầu khốn kiếp đó. Nào ngờ chỉ cách có mất ngày mà nó đă "trưởng thành" ghê gớm. Bây giờ nó nhẫn nhục c̣n hơn Hàn Tín ở Hoài Âm. Nó không thèm rơi vào kế ly gián của tôị Nó biết tỏng Quỳnh Như "khoái" nó. Thế mới khổ cho tôị

Tôi tuyệt vọng kêu lên:

- Ai bảo mày vậỷ

- Cần ǵ ai bảo! - Giọng Biền hiu hiu tự đắc - Yêu nhau lắm cắn nhau đau, tục ngữ chẳng bảo thế là ǵ!

Biền đem tục ngữ ra "trộ" tôi, mặt tôi tái mét. Ừ, Quỳnh Như chả thèm "cắn" tôị Nó chỉ thích "cắn" Biền. Suốt buổi chiều nay, nó chẳng buồn mở miệng nói với tôi một tiếng. Nó coi tôi như rơm rác ngoài đường. Biền biết rơ điều đó. Hèn ǵ tôi chọc tức nó, nó cứ nhe răng cườị

Chỉ có tôi là không cười nổị Rầu rĩ, tôi nói:

- Ừ, nó khoái mày!

Biền là cái đứa được đằng chân lại lên đằng đầụ Tôi xử nhũn đến vậy mà nó chẳng vừa ḷng. Nó hếch mặt:

- Không phải là khoái! Mà là yêu!

Cái giọng kênh kiệu của Biền khiến tôi ghét cay ghét đắng. Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn phải cười gượng gạo:

- Ừ, th́ yêu!

Thấy tôi a dua, Biền sướng lắm. Nó tởn lên:

- Ngày mai tao sẽ nói với nó.

Tôi giật thót:

- Mày nói ǵ?

Biền nháy mắt:

- Th́ như một người con trai nói với một người con gái!

- Nghĩa là ... hỏi mượn một ít tiền?

Biền cụt hứng, quắc mắt:

- Đừng phá bĩnh! Muốt biết tao nói ǵ, chiều mai mày cứ đi ṭ ṭ theo tao! - Rồi Biền vỗ vai tôi, cười hề hề - Tai dỏng lên, mày sẽ học được khối thứ!

Biền giọng lưỡi trịch thượng nhưng không phải là vô căn cứ. Quỳnh Như đă bảo nó "nói ǵ nói đi". Bảo vậy khác nào bật đèn xanh cho Biền rồ ga phóng tớị Ngày mai nó sẽ tha hồ huyên thiên khoác lác. Nó sẽ "nổ" vung xích chó. Chỉ có tôi là ngậm miệng chầu ŕạ Chỉ có tôi ôm mối t́nh câm.

Nh́n bộ tịch thất thần của tôi, Biền hiểu ngay cớ sự. Nó giở giọng bề trên:

- Mày đừng buồn! Đời c̣n thiếu ǵ con gái!

Tôi đỏ mặt:

- Mày nói ǵ tao không hiểu!

- Đừng giả vờ! - Biền nheo mắt - Tao biết mày "mết" Quỳnh Như. Nhưng tạng mày không hợp với Quỳnh Như. Nó chỉ thích những đứa "cứng cựa" như taọ Chờ tao "kết thúc" xong vụ này, tao sẽ kiếm cho mày một con nhóc hiền lành, ngoan ngoăn ...

Biền nói như thể nó là cha tôị Nhưng tôi không buồn căi, tôi cũng chẳng giận hờn. Bởi dù sao đi nữa, Quỳnh Như cũng chẳng thể thích tôị Biền nói đúng, tôi không phải là đứa "cứng cựa". Tôi chỉ là cái bóng của Biền.


Chiều hôm sau, Biền không thèm đi sớm. Như kẻ đă bỏ sẵn thắng lợi trong túi, nó cứ đủng đa đủng đỉnh. Tôi đă coi ḿnh là kẻ ngoài cuộc nên mặc xác nó, không buồn giục.

Biền bước qua cổng với dáng điệu của kẻ vô khải hoàn môn. Lưng thật thẳng, nó bước những bước dài, trầm tĩnh và vững chăị Người mẫu La Kim Bụng đang uốn lượn bên mép hồ với bài tập thể h́nh vĩnh cửu chẳng khiến Biền quan tâm nữạ Băng ghế đá dưới chiếc dù xanh lúc nhúc những tên kẻ cướp cũng chẳng làm Biền chau màỵ Nó kéo tôi ngồi xuống một chiếc ghế trống kế gốc dừa và kêu hai ly cà phê đá với bốn điếu Con Mèọ

Biền càng hào phóng, tôi càng ủ rũ. Tôi bưng ly cà phê uống ừng ực, nốc luôn cả đá cục. Tôi rít thuốc đến bỏng môị Vậy mà nỗi buồn vẫn chẳng chịu vơi tí ti ông cụ nàọ

Biền chẳng hề đếm xỉa đến kẻ tử đạo ngồi bên cạnh. Nó ung dung đảo mắt t́m người đẹp của nó. Chắc hôm qua nó thức trắng đêm thêu dệt những lời hay lẽ đẹp chốc nữa đây nó sẽ phun rạ Và tôi sẽ phải dỏng tai lên để học tập và áp dụng cho ... kiếp saụ

- Em lên ḱa!

Tiếng Biền đột ngột reo lên, đầy phấn khởị Tôi ngoảnh nh́n về phía cầu thang dẫn xuống hồ.

Như một nàng tiên cá thứ thiệt, Quỳnh Như đang lóp ngóp leo lên bờ. Tim tôi bất giác giật thon thót. Ḿnh mẩy loáng nước, Quỳnh Như trông đẹp rùng rợn. Từ khi phát hiện nó thuộc về người khác, tôi càng thấy nó đẹp. Thế mới khổ!

Quỳnh Như bước những bước thong thả. Nó rảo lại phía tụi tôi nhưng mắt lại nh́n về hướng khác. Có lẽ nó không hay biết hai đứa tôi ngồi đây "chiếu tướng" nó năy giờ.

Đúng vào lúc Quỳnh Như tung tăng ngang qua trước mặt, Biền cố t́nh đằng hắng một tiếng thật to và khẽ nháy mắt với tôị

Biền liệu việc như thần. Nghe tiếng đằng hắng, Quỳnh Như giật ḿnh ngoái lại và mắt nó bỗng sáng lên khi trông thấy hai đứa tôi ngồi chầu chực trên băng ghế hệt như hai đứa trẻ đang trông mẹ đi chợ về, miệng đứa nào đứa nấy cố nặn ra một nụ cười cầu cạnh trông đến tộị

- Ôi, anh Tưởng! Sao anh c̣n ngồi đâỷ

Quỳnh Như kêu lên, giọng mừng rỡ. Trong một thoáng, tôi như không tin vào những ǵ vừa nghe thấỵ Thoạt đầu tôi ngỡ Quỳnh Như gọi nhầm. Nhưng không, đôi mắt đẹp nhất trần đi của nó đang hướng vào tôị Có vẻ như nó không biết Biền là aị

Bụng áy náy, tôi khẽ liếc sang bên cạnh. Tôi tưởng mặt Biền sẽ sưng lên như chiếc bánh baọ Nhưng mặt nó vẫn nhơn nhơn. Thậm chí nó c̣n cười toe toét. Thái độ của Biền khiến tôi kinh ngạc. Nhưng rồi tôi hiểu ngaỵ Tôi nhớ câu hôm qua Biền nói với tôị Nếu Quỳnh Như không t́nh ư ǵ với tao, không bao giờ nó làm khổ tao như vậỵ Hóa ra Quỳnh Như giả vờ hỏi chuyện tôi để "làm khổ" Biền chơị Quỳnh Như chỉ coi tôi như cái cớ. Tôi là chiếc bàn đạp để nó dậm nhảy, là chiếc đinh gỉ để nó móc áọ Vậy mà khi năy tôi hí hửng tưởng ḿnh là hoàng tử. Tôi tưởng bữa nay tôi sẽ cho thằng biền "về nơi gió cát". Thật hăo huyền.

Thấy mặt tôi thoắt nhiên dàu dàu, Quỳnh Như bước lại, lo âu hỏi:

- Anh làm sao vậỷ

Sự quan tâm của Quỳnh Như chẳng khiến tôi xúc động chút xíu nàọ Cứ nghĩ đến chuyện nó "vờn" tôi để "tấn công" Biền, ḷng tôi càng thêm buồn bực. Tôi hờ hững đáp:

- Tôi có làm sao đâu!

Quỳnh Như vẫn nh́n tôi đăm đăm:

- Nhất định anh vị trúng gió rồi! Mặt anh xanh thấy ghê!

Quỳnh Như đâu có biết tôi xạm mặt v́ tức. Nói xong, nó đưa tay lên sờ trán tôị Hành động của Quỳnh Như bất thần đến mức tôi không kịp có một phản ứng nào, đành ngồi yên như phỗng, người tê đị

Trong nỗi đê mê được trời "chiêu đăi" đó, tôi nghe rơ trái tim tôi đang nhảy loi choi trong lồng ngực, thiếu điều muốn rạch áo chui rạ Thú thật, nếu có ai áp lên trán tôi một miếng vàng bốn số 9 hay một hột xoàn 24 ca-ra chắc cũng không làm tôi xúc động đến bàng hoàng như thế.

Tôi mê man đến mức Quỳnh Như đă bỏ đi rồi mà tôi cứ ngỡ bàn tay mềm mại của nó c̣n đặt trên trán tôị Tôi nín thở ngồi im như học tṛ bị phạt, không dám nhúc nhích một mảy, cho đến khi Biền cáu tiết kêu lên:

- Mở mắt ra đi, thằng ngu! Nó có c̣n đứng đó đâu mà mày lim dim cầu nguyện!

Tôi mở mắt ra, và bắt gặp gương mặt đằng đằng sét khí của Biền. Vẻ phớt tỉnh của nó biến đâu mất, thay vào đó là những nét hung dữ của quỷ Satan. Quỷ Satan nhe nanh:

- Diễm phúc quá hén?

Biết Biền nói kháy, tôi im rẹ Tôi chẳng biết phải an ủi Biền như thế nàọ Tôi rất muốn nói một câu vớ vẩn ǵ đó để xoa dịu nỗi uất ức của nó nhưng nghĩ măi không rạ Đành rằng Quỳnh Như giả vờ trêu tức nó nhưng trêu như thế này, nó sẽ tức đến vỡ mạch máu mất. Nhất là chính mắt nó thấy tôi "ngồi mát ăn bát vàng", chẳng bỏ công sức ǵ lại hưởng hết "hoa lợi" của nó. Tôi chẳng chịu khổ ải tí xíu nào, cứ ngồi tủm tỉm cười ruồi, bỗng chốc được người đẹp rờ đầu rờ cổ. Trong khi nó bị làm t́nh làm tội đủ điều, bầm dập te tua như cái mền rách lại chẳng sờ được cái mép áo của Quỳnh Như, bảo nó không thù tôi sao được!

Nhưng dường như Biền chưa tức chết, Quỳnh Như chưa hả dạ. Cho nên đă đi rồi, nó bỗng quay trở lạị Lần này, nó cầm theo một chai dầu gió. Có lẽ nó mới chạy về lục t́m trong túi xách.

Trong khi Biền trợ tṛn mắt, miệng há hốc như muốn nuốt chửng chai dầu chết tiệt kia th́ Quỳnh Như thản nhiên ngồi xuống bên tôi, dịu dàng nói:

- Để tôi xức dầu cho anh nghen!

Vừa nói, nó vừa đổ dầu ra mấy ngón tay và nhẹ nhàng thoa lên trán và hai bên thái dương tôị

Một lần nữa, tôi lại mê man. Tôi chẳng trúng gió cái cóc ǵ nhưng khi những ngón tay thon thả của Quỳnh Như ḅ lên mặt tôi, tôi tin là tôi trúng gió thật. Tim tôi thoạt tiên định nhảy vọt ra ngoài, nhưng rồi không nhảy được nó điên tiết nằm im, không chịu đập nữạ Người tôi cứ xỉu dần. Nhưng tôi cố giữ cho ḿnh đừng ngất đị Tôi mà ngất đi, thằng Biền sẽ nhảy vào xé xác tôi không thương tiếc.

V́ vậy, Quỳnh Như xức dầu xong, vừa rụt tay lại, tôi đă mở mắt ra ngaỵ Lần này, tôi không trông thấy gương mặt Satan gớm ghiếc của Biền nữạ Mà kề cận bên tôi là một dung nhan cực kỳ diễm lệ. Chưa bao giờ tôi được chiêm ngưỡng Quỳnh Như ở cự ly gần như vậy, tưởng chỉ cần chồm tới một chút xíu là má kề má, môi kề môi ngay lập tức. Những ư nghĩ khinh mạn trong đầu tôi chưa kịp trở nên tồi tệ hơn, Quỳnh Như đă mỉm cười, ân cần dặn:

- Anh c̣n mệt, đừng xuống nước! Cứ ngồi nghỉ đi!

Trước khi quay lại phía bờ hồ, nó c̣n cười thêm với tôi hai cái nữa, t́nh tứ hệt như chúng tôi đă yêu nhau đâu từ thời c̣n để chỏm. Những diễn biến này, đúng là có tài thánh mới ḥng nghĩ rạ

Đang đực mặt nh́n theo gót sen thoăn thoắt, đầu óc c̣n ngẩn ngơ cố đoán xem sự kiện vừa xảy ra là mơ hay thực, tôi bỗng nghe bên cạnh đánh "chát" một tiếng. Ngoảnh lại mới hay Biền vừa đấm hai tay vào nhaụ Bụng run lên, tôi sực nhớ từ năy đến giờ, Quỳnh Như tịnh không nói với nó một tiếng. Cả một cái liếc mắt cũng không.

Vừa mừng vừa sợ, tôi len lén nh́n trộm Biền. Mặt nó ngầu như đang ... săn bắt cướp. Tôi nghe nó gầm gừ:

- Đáng chết, đáng chết! Thật là đáng chết!

Biền nói không nh́n tôi nhưng sát khí trên mặt nó vẫn làm tôi kinh sợ. Tôi không hiểu nó bảo ai đáng chết, tôi hay Quỳnh Như. Hay nó muốn chính nó chết quách để khỏi trông thấy sự âu yếm Quỳnh Như dành cho tôị

Tôi băn khoăn trong dạ nhưng không dám hỏị Biền cũng chẳng buồn nhiếc móc tôị Ngồi lẳng lặng một hồi, nó vụt bảo:

- Thôi, về!

- Về? - Tôi kêu lên kinh ngạc.

- Ừ, về!

- Tụi ḿnh chưa bơi mà!

Biền hừ mũi:

- Khỏi bơi nữa!

Mặc dù Biền đă ra lệnh bằng một giọng chắc hơn đinh đóng cột, tôi vẫn cảm thấy băn khoăn:

- Thực ra tao đâu có ... trúng gió!

- Thôi đừng nói lôi thôi nữa! - Biền sầm mặt - Mày không trúng nhưng tao trúng!

Tôi bắt đầu vỡ lẽ. Hóa ra màn khiêu khích của Quỳnh Như có tác dụng không thua ǵ một liều thuốc độc. Trong một thời gian ngắn, từ một kẻ t́nh si đầy ắp hoài băo, Biền đă nhanh chóng biến thành một gă chán đờị Bơi lội mới ngày nào c̣n là một môn thể thao lành mạnh, bây giờ với nó chẳng qua là một tṛ vô bổ, phù dụ

Nghĩ vậy, tôi chẳng nói chẳng rằng, chỉ lững thững xách túi đi theo nó. Hai đứa lù lù ra cổng câm nín như cô hồn khiến tay gác cổng vội vă dạt qua một bên ra chiều úy kị.


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 5

Nếu hăm bốn giờ đồng hồ đủ làm thay đổi cuộc đời của một người đàn bà th́ quăng thời gian ngắn ngủi đó cũng thừa sức biến cải tâm hồn của một người đàn ông. Tôi phát hiện ra chân lư đó hoàn toàn t́nh cờ khi sau một ngày tồi tệ như vậy, Biền lại dẫn xác tới rủ tôi đi bơi, mặt mày tươi tỉnh như thể trời chưa từng sập xuống đầu nó bao giờ.

Lạ hơn nữa, trong túi xách của nó lại tḥ ra một cái gói chết tiệt ǵ đó bọc giấy hoa sặc sỡ nom "điệu" không chịu được.

- Thứ quỷ ǵ vậỷ - Tôi chỉ tay vào cái quái vật đó.

Biền hớn hở nhe nanh:

- Quà.

- Quà? - Tôi không hiểụ

- Ừ.

Tôi liếm môi:

- Đem cho tao hả?

Biền ch́a cùi chỏ:

- Cho cái này nè!

Thái độ của Biền thật dễ xa nhaụ Nhưng đang ṭ ṃ, tôi chẳng lấy thế làm phật ư. Mà thản nhiên hỏi tiếp:

- Chứ mày định cho aỉ

Biền nháy mắt, vẻ gian manh:

- C̣n ai nữa ngoài con nha đầu đó!

Tôi hết hồn:

- Quỳnh Như!

Biền không đáp, chỉ tủm tỉm cườị Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên:

- Mày thù nó lắm mà!

Biền cười khà khà:

- Hôm qua th́ như vậỵ Nhưng tối nằm gác tay lên trán, tao sẽ kịp nghĩ lạị Quỳnh Như sở dĩ "âu yếm" mày chẳng qua là để thăm ḍ phản ứng của taọ Chừng nào tao chưa tỏ bày t́nh ư với nó, nó sẽ c̣n "nắn gân" tao dài dàị Thế là tao nghĩ ra chuyện tặng quà cho nó. Của tin gọi một chút này, hà hà!

Biền ít cười hà hà. Nó thường chỉ cười hề hề. Một khi nó đă "hà hà" có nghĩa là ḷng nó đang khoái trá tột đỉnh. Hai đứa yêu một người, nó càng khoái trá tôi càng buồn rầu nẫu ruột. Tôi không ngờ một đứa cục súc như nó cũng chỉ thỉnh thoảng nghĩ được lắm tṛ hay ho như thế.

Bên cạnh sự thông minh đột xuất, Biền c̣n là đứa ham làm chuyện ác nhơn ác đức. Thấy mặt tôi ủ rũ như bánh đa nhúnh nước, nó ra tuồng thích thú, "đế" thêm:

- Hơn nữa, tao dại ǵ chui đầu vào tḥng lọng của màỵ Ngày nào mà mày chẳng cầu trời khấn phật mong cho tao và Quỳnh Như trở mặt để mày nhảy vô xí phần. Cái ư đồ lăm le "thừa nước đục thả câu" của mày phá sản rồi, Tưởng ơi!

Biền nói huỵch toẹt tâm sự của tôi khiến tôi hoảng vía, chối đây đẩy:

- Đâu có ! Mày đừng có suy bụng ta ra bụng người!

Biền cười hề hề:

- Th́ chính nhờ suy bụng tao ra bụng mày, tao mới khám phá ra âm mưu thâm độc của mày chứ! Bụng tao và bụng mày có khác nhau cái quái ǵ đâu!

Biền nói kiểu đó, tôi chỉ biết lắc đầu chào thuạ Tôi đưa mắt nh́n gói quà, gượng gạo hỏi:

- Ǵ trong đó vậỷ

- Sách.

- Tiểu thuyết hả?

- Không, sách học tiếng Anh.

- Mở ra tao coi thử!

- Không được! - Biền từ chối - Tao đă gói lại cẩn thận rồi, mở mang hỏng hết!

Tức ḿnh, tôi bĩu môi:

- Yêu nhau ai lại tặng sách tiếng Anh!

- Mày ngốc quá! Yêu nhau là phải biết lo lắng đến chuyện học tập của nhau!

Tôi nhún vai:

- Chắc ǵ Quỳnh Như đang học tiếng Anh!

Biền hơi chột dạ. Nhưng nó vẫn cố giữ vẻ tự tin:

- Tao thấy bây giờ mọi người đều đua nhau học tiếng Anh. Quỳnh Như chắc không phải là ngoại lệ.

Tôi trù ẻo:

- Nếu nó là ngoại lệ th́ saỏ

Nhưng Biền chẳng tỏ vẻ ǵ nao núng. Nó gật gù:

- Ngoại lệ cũng chẳng sao! Tao chỉ cần Quỳnh Như đọc thấy những câu thơ tao viết trong sách!

Tôi trố mắt:

- Tướng mày mà làm thơ?

- Không phải tao làm. Thơ của người khác. Hay lắm! - Biền lim dim mắt. - Nó hợp với tâm trạng của tao một cách khủng khiếp!

Tôi nuốt nước bọt:

- Mày đọc nghe coi!

Biền hắng giọng, mắt vẫn không chịu mở:


T́nh anh là cây đề hai nhánh

Một nhánh xanh tươi, một nhánh sâu

T́nh anh là đại bàng hai cánh

Một cánh bay cao, cánh lộn nhào

Ngực anh hai vết thương đâm thủng

Một vết lành rồi, một vết đau ...

Tôi cóc biết ǵ thơ thẩn, nhưng những câu Biền đọc cứ khiến tôi tặc lưỡi ngẩn ngơ. Quả đúng như nó quảng cáo, những câu thơ hay tuyệt. Lại hợp với Biền sao! Mấy bữa nay, Biền bị Quỳnh Như đem ra chơi tṛ tung hứng nên tâm thần thoạt vui thoạt buồn, niềm vui và nỗi khổ xen kẽ nhau như kem và bánh xốp. Bây giờ, không biết nó kiếm ở đâu ra bài thơ "lợi hại" này, Quỳnh Như đọc xong hẳn xúc động tận tâm can. Hẳn Quỳnh Như sẽ thôi hành hạ Biền. T́nh Biền sẽ xanh tươi như cỏ mùa xuân. Đời nó sẽ chắp cánh bay cao như con tàu vũ trụ. Chỉ có tôi là lộn nhào, đầu quay xuống đất, cẳng chổng lên trờị Nhánh t́nh sầu, Biền sẽ quẳng lên vai tôi cho tôi đời đời vác nặng. Như gă Quasimodo vác chiếc lưng gù đuổi theo nàng Esmeralda trong mối t́nh tuyệt vọng.

Cành nghĩ ngợi, mặt tôi càng xịu xuống. Biền chơi vố này, tôi quả hết đường thọc gậy bánh xẹ Tôi chỉ hy vọng Quỳnh Như không thèm nhận quà của Biền. Quỳnh Như sẽ nh́n Biền khúm núm với gói quà trên tay bằng ánh mắt khinh bỉ. Thậm chí nó sẽ giằng lấy gói quà vứt tơm xuống hồ như vứt ... một con ễnh ương bẩn mắt.

Biền không biết tôi đang nguyền rủa nó. Nó tí tởn:

- Hay không?

- Hay! - Tôi buồn rầu thú nhận.

Mặt Biền nở hoa:

- Lát nữa tao sẽ gửi cho nó!

- Ừ, mày gửi đi! Rồi để xem chuyện ǵ sẽ xảy ra! - Tôi nói, giọng đe dọạ

- Chuyện ǵ là chuyện ǵ? - Biền nhếch mép.

Tôi cứ lầm ĺ:

- Rồi sẽ biết!

Nói xong, tôi lừ lừ leo lên yên xe, ngồi sau lưng nó.

Tôi hăm Biền "rồi sẽ biết". Nhưng chẳng có ǵ ghê gớm xảy ra cả. Quỳnh Như chẳng vứt gói quà của Biền ra giữa hồ như tôi mong mỏị Nó cũng chẳng nh́n Biền cười khi dể.

Khi Biền ngập ngừng ch́a gói quà cho nó, nó cười tươi rói:

- Quà cáp biếu xén hả?

Biền đă sắp đặt sẵn trong đầu một vài câu đượm vẻ trữ t́nh nhưng chưa kịp đem ra ứng dụng đă bị thái độ tưng tửng, thiếu nghiêm trang của Quỳnh Như làm cho tịt mất. Nó đành gật đầu "ừ" một tiếng gọn lỏn.

Quỳnh Như chẳng đếm xỉa đến vẻ thất vọng của Biền, nó xoay ngang xoay dọc gói quà của Biền một lát rồi nhướng mắt hỏi:

- Ǵ trong này vậỷ

Biền khịt mũi:

- Sách.

- Xé ra coi nghen!

Biền những tưởng Quỳnh Như sẽ nâng niu ôm gói quà vào ḷng rồi thận trọng ǵn giữ đem về tới tận nhà mới mở. Nào ngờ Quỳnh Như đ̣i bóc ra tại chỗ như bóc một gói ḿ ăn liền Miliket vừa mua ngoài chợ. Biền nghe xót cả dạ nhưng chẳng biết nói sao, đành cười trừ:

- Ừ, mở ra đi!

Chỉ đợi có vậy, Quỳnh Như cười toe toét, tay bóc giấy sột soạt. Khi những cuốn sách lộ ra, Quỳnh Như liền hí hửng reo lên:

- Ồ, sách học tiếng Anh! Hay quá!

Rồi nó nh́n Biền, hân hoan hỏi:

- Sao anh biết tôi đang học tiếng Anh hay vậỷ

Không ngờ người đẹp lại thích thú với món quà của ḿnh như thế, Biền sung sướng:

- Tôi chỉ đoán vậy thôi!

- Anh giỏi ghê! - Quỳnh Như vui vẻ - Vậy mà trước nay tôi cứ tưởng ễnh ương không có trí thông minh!

Nếu như cách đây mấy hôm, nghe Quỳnh Như xỏ xiên như vậy, Biền đă nhe nanh múa vuốt, bét ra mặt nó cũng sầm lại như trời kéo mây đen. Nhưng thà bị Quỳnh Như mắng nhiếc hơn là bị người đẹp làm lơ. V́ vậy nó không đáp, chỉ nhăn răng cười hềnh hệch.

Quỳnh Như chợt hỏi:

- Anh tặng quà cho tôi chi vậỷ

Biền không nghĩ Quỳnh Như lại hỏi cắc cớ như vậỵ Mặc dù là đứa mau mắn, nó cứ đứng bối rối thuỗn mặt rạ

Quỳnh Như bỗng reo lên:

- A, tôi hiểu rồi! Anh định tặng quà sinh nhật cho tôi chứ ǵ!

Như quan tham vớ phải án treo, Biền mừng quưnh. Nó không ngờ chuyện tặng quà của nó lại t́nh cờ trùng hợp với dịp sinh nhật Quỳnh Như. Đúng là có trời xui đất khiến!

- Ừ, ừ đúng rồi! Đây là quà sinh nhật! - Biền rạng rỡ.

- Sinh nhật aỉ - Giọng Quỳnh Như đượm vẻ chế giễụ

Biền bất giác chột dạ. Nó ấp úng, mất hẳn tự tin:

- Th́ sinh nhật ... Quỳnh Như.

Trước nay, Biền vẫn gọi Quỳnh Như là "cô", đầy vẻ thù địch. Bây giờ líu lưỡi, nó bỗng dưng buột miệng kêu tên. Quỳnh Như quắc mắt:

- Đừng gọi tôi là Quỳnh Như! Nếu muốn, cứ gọi là Quỳnh!

Lúc bắt kêu là Quỳnh Như, lúc Quỳnh Dao, lúc lại là Quỳnh, con nhỏ này nó hành Biền c̣n hơn là hành nô lệ. Nhưng đang chới với, Biền chẳng c̣n tâm trí đâu mà phản kháng. Nó xụi lơ:

- Ừ, th́ Quỳnh.

Quỳnh Như nhún vai, tiếp tục gây khó dễ:

- Nhưng Quỳnh hay Quỳnh Như th́ hôm nay cũng đâu phải là sinh nhật tôi!

Biền nhăn nhó, mồ hôi tuôn ướt trán:

- Sao khi năy Quỳnh bảo ...

Quỳnh Như hừ mũi cắt ngang:

- Tôi nói ǵ kệ tôi, ai bảo anh nghe! Anh chẳng bảo tôi hay lừa bịp là ǵ!

Nghe Quỳnh Như nhắc lại trong câu nói kháy của ḿnh hôm trước, Biền biết ḿnh thất thố, bèn tái mặt làm thinh.

Dường như thái độ cam chịu của Biền khiến Quỳnh Như động ḷng. Đang làm mặt ngầu, mặt nó cười toe:

- Nhưng không phải quà sinh nhật cũng không sao! Hễ có ai tặng quà là tôi thích rồi!

Mặt Biền lập tức dăn rạ Nhưng biết Quỳnh Như là đứa quỉ quái, Biền không dám mở miệng vộị Ngực phập phồng, Biền hết nh́n gương mặt tươi tỉnh của Quỳnh Như lại liếc xuống những cuốn sách đang nằm im thin thít trên tay nó, chờ xem nó c̣n định hoạch họe ǵ ḿnh nữa không.

Nhưng Quỳnh Như có vẻ đă chán tṛ mèo vờn chuột. Nó cúi đầu lặng lẽ lật sách ra xem. Cả tôi lẫn Biền đều nín thở nh́n cḥng chọc vào những ngón tay nuột nà của nó. Và Biền bỗng run lên khi thấy Quỳnh Như lật đúng trang đầụ

Không đủ can đảm chứng kến giây phút rùng rợn đó, Biền vội vă quay mặt đi chỗ đi chỗ khác. Có lẽ chép ra những câu thơ t́nh tứ này, Biền không lường được chuyện Quỳnh Như giở ra xem ngay trước mặt nó. Nó quay đi mà mặt đỏ tới mang taị Tôi khác. Ḿnh vô can, tôi cứ trơ mắt ra nh́n Quỳnh Như, xem thử khi đọc thấy những lời tỏ t́nh trắng trợn kia, nó có sẽ ngoác miệng chửi cho Biền tắt bếp hay không.

Nhưng tôi hoàn toàn thất vọng. Quỳnh Như chẳng tỏ vẻ ǵ muốn gây hấn với Biền. Chẳng những không lồng lộn lên, nó c̣n chớp chớp mắt ra điều cảm động. Nó vừa cắn móng tay, mặt ửng hồng trông xinh tệ.

Vẻ e thẹn của Quỳnh Như khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi không ngờ một đứa gai góc đầy ḿnh như nó đôi khi cũng tỏ ra thùy mị tợn. Nó nhẩm đọc những vần thơ chết tiệt kia đến cả chục lần, mặt lộ vẻ xao xuyến. Phát hiện đó khiến tôi ngẩn ngơ. Bất giác tôi quay nh́n Biền, bằng ánh mắt khâm phục pha lẫn ghen tị. Nó quả là một nhà chiến lược đại tàị Những câu thơ lợi hại của nó quả nhiên hiệu nghiệm như thần. Bỗng dưng tôi đâm ra tiếc hùi hụị Trước nay, tôi đinh ninh con gái chỉ thích kem, xirô, yaout, ḅ bía ... Ai ngờ những tâm hồn ăn uống cũng bày đặt thích thơ khiến thằng Biền bữa nay đột nhiên trúng mánh. Chỉ có tôi là thở vắn than dàị

Quỳnh Như trầm ngâm lâu thật lâụ Măi một lúc nó mới ngước mặt lên khỏi trang sách nh́n Biền mỉm cười nói:

- Anh t́m ở đâu những câu thơ hay vậỷ

Biền đang chờ đợi một lời chửi xéọ Nghe Quỳnh Như hỏi vậy, nó như một tử tù vừa được ân xá, mừng quưnh đáp:

- Tôi chép ở trong sách.

Quỳnh Như lại cười, tươi như hoạ Tôi đau khổ nhận ra chưa bao giờ Quỳnh Như cười với Biền nhiều như vậỵ Vừa cười nó vừa nheo mắt hỏi:

- Ngực anh bị thủng chỗ nào đâủ

Biền không ngờ Quỳnh Như lại hỏi oái oăm như vậy, nó bèn đỏ mặt đứng im. Vẻ ngượng ngập của Biền khiến Quỳnh Như đâm tội nghiệp. Nó đứng dậy, thở một hơi dài:

- Anh không muốn nói th́ thôi!

Nói xong, nó điềm nhiên bỏ đị Chỉ đợi có vậy, tôi rảo bước lại phía băng đá, ngồi phịch xuống. Từ năy đến giờ. Chỉ có mỗi Quỳnh Như tỉnh bơ an tọạ Tôi và Biền đứng chầu đến rục cả chân. Nhưng điều đó không khiến tôi khổ tâm bằng thái độ của Quỳnh Như đối với tôi bữa naỵ Từ đầu đến cuối, nó không buồn hỏi thăm sức khỏe của tôi lấy một tiếng trong khi, chỉ mới chiều hôm qua đây thôi, nó c̣n lo lắng đến "bệnh t́nh" của tôi nhiệt thành đến mức phải may mắn lắm thằng Biền mới không bị rối loạn cơ tim. Hễ thấy quà là lóa mắt, thật tôi chưa thấy ai "thực dụng" như cái con nha đầu này!


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 6

Trên đường về, Biền tíu ta tíu tít. Miệng huênh hoang chưa đă, tay nó vung loạn xạ lên để phụ họạ Cả chục lần, tay lái nó suưt đâm sầm vào bánh ô tô. Tôi đóng vai kẻ thất t́nh, gác chuyện sống chết ngoài tai nên cứ thẫn thờ ngồi im thin thít, mặc xác nó muốn làm ǵ th́ làm.

Ba hoa chích cḥe một hồi, thấy tôi không lên tiếng hưởng ứng, Biền thúc cùi chỏ ra sau:

- Tẩy chay tao hả màỷ

Tôi nghiến răng chịu đau, mím môi không đáp.

Biền thúc một cái nữa:

- Mày thấy này giờ tao nói có đúng không?

Tôi cáu kỉnh:

- Đúng cái con khỉ mốc!

Biền cười hềnh hệch:

- Ăn không được, đạp đổ hả?

- Vô duyên! - Tôi hừ mũị

- Tao mà vô duyên! - Biền trâng tráo - Vô duyên sao Quỳnh Như lại yêu taỏ

- Yêu cái mốc x́! - Tôi nói và nghe máu nóng dồn lên mặt.

- Không yêu sao nó nhận quà của taỏ - Biền vặc lại, giọng tự đắc.

Tôi bĩu môi:

- Nhận quà là một chuyện, c̣n yêu là một chuyện! Hai thứ đó đâu có dính dáng ǵ với nhau!

Biền cười ha hả:

- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Nếu không yêu th́ tụi con gái chẳng bao giờ nhận quà! Không tin ngày mai mày đem quà tặng Quỳnh Như thử coi, xem nó có nhận không!

Thực ra tôi không có ư định chống lại Biền. Trong thâm tâm, tôi tin rằng nó nói đúng, nhất là chính mắt tôi nh́n thấy vẻ mặt bâng khuâng của Quỳnh Như lúc đọc những câu thơ bộc lộ tâm sự của nó. Nếu không có t́nh cảm với Biền, không bao giờ Quỳnh Như có thái độ khác lạ như vậỵ Nhưng từ năy đến giờ, bộ tịch hí hửng và giọng điệu khoác lác của Biền khiến tôi ngứa tai gai mắt không chịu được. Tôi cảm tưởng như nó cố t́nh nhởn nhơ đùa cợt trên nỗi đau khổ của tôị Đă vậy, bây giờ nó c̣n giở giọng khiêu khích nghe muốn ứa gan.

Tự ái dồn dập, tôi đổ liều:

- Được rồi! Ngày mai mày chống mắt lên mà coi!

Lời hăm he của tôi vừa thốt ra, Biền phát cười sằng sặc. Tràng cười nhạo báng của nó chẳng khác nào những mũi dao nhọn thúc vào trái tim vốn đă rướm máu của tôị Tôi nghiến răng lạị Cho đến khi Biền chở tôi đến tận nhà, tôi bước xuống xe mà không nói với nó một tiếng nàọ

Tối đó, khi nỗi ấm ức lắng xuống, tôi nằm gác tay lên trán và kinh hoàng nghĩ đến lời tuyên bố điên rồ của ḿnh. Hồi chiều, "thành tích" của Biền quả đă làm tôi mất b́nh tĩnh và tôi đă dại dột để ḷng tự ái dẫn ḿnh đi quá xạ Xa đến mức bây giờ muốn quay lại th́ đă muộn. Tôi chỉ c̣n cách nhắm mắt nhắm mũi đâm sầm tới trước.

Nhưng khổ nỗi, gan tôi là gan thỏ đế. So với sự bạo dạn của Biền, tôi chỉ là đom đóm đứng cạnh mặt trờị Tặng quà cho một người con gái đă là chuyện ngoài tầm tay của tôị Huống chi là một người con gái mới hân hoan nhận quà của một người con trai khác cách đây chưa đầy hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Bây giờ muối mặt dúi quà vào tay nó có khác chi nổi điên đi tỏ t́nh với một phụ nữ mới lấy chồng. Tôi loay hoay, trằn trọc suốt đêm chẳng nghĩ được kế ǵ thoát hiểm. Nếu tự động rút lui th́ vừa hèn vừa nhục, nhất ngôn lỡ kư xuất tứ mă phải nan truỵ Nhưng cứ khăng khăng thực hành ư định, nhiều phần chắc Quỳnh Như không nhận, có khi tôi c̣n ăn guốc vào đầụ

Thao thức măi đến gần sáng, tôi thiếp đi giữa trăm nỗi dày ṿ. Ḷng chất ngất ưu phiền, trong cơn mơ tôi thấy Quỳnh Như ngồi cạnh bể bơi, mặt mày hắt ám. Khi tôi rụt rè bước lại, chưa kịp tặng quà cho nó, nó đă phẩy tay xua tôi như người ta đuổi ruồi đuổi muỗị Trong khi tôi á khẩu, người ngợm cứng đơ th́ thằng Biền nấp sau lưng Quỳnh Như nhô đầu lên nh́n tôi cười hắc hắc.

Cơn ác mộng chết tiệt đó ám ảnh tôi suốt cả buổi sáng hôm saụ Buổi trưa tôi bỏ cơm, lang thang ra phố. Đi ṿng vèo chán, đầu óc chẳng nảy ra tí mẹo vặt nào đáng giá, tôi ghé vào một cửa hiệu bên đường thẫn thờ hỏi dăm cuốn sách ... Anh văn. Rồi cũng như Biền, tôi hí hoáy chép lên trang đầu cuốn sách những câu thơ tôi học mót của nó. Cũng đại bàng hai cánh. Cũng ngực thủng dăm ba lỗ. Nhưng tôi khác Biền. Ngực tôi trăm vết thương đâm thủng. Chẳng vết nào lành, chỉ có đau!

Sau khi nhờ cô hàng bọc giấy hoa cẩn thận, tôi thong dong kẹp nách mang về. Tôi cũng chẳng hiểu tôi làm những tṛ sao chép mạt hạng đó để làm ǵ. Như người mộng du, tôi không ư thức được hành động của ḿnh. Tôi chỉ biết mỗi một điều là chiều nay tôi buộc phải tặng Quỳnh Như một cái ǵ đó, bất kể đó là cái ǵ.

Đúng bốn giờ chiều, tiếng c̣i xe tin tin của Biền vang lên ngoài cổng trước. Ngày nào nó cũng đến trước nhà tôi nhấn kèn inh ỏi như vậỵ Tiếng kèn có nghĩa "Đến giờ đi bơi rồi! Lẹ lên Tưởng ơi!". Nhưng hôm nay, nay, âm thanh quen thuộc đó đối với tôi bỗng trở nên rùng rợn và mang một nội dung hoàn toàn khác. Tôi tưởng như đang nghe lời thúc giục: "Đến giờ ra pháp trường rồi, Tưởng ơi!".

Sau một hồi nấn ná một cách vô vọng, tôi buồn rầu nhấc đôi chân nặng như ch́ thất thểu bước rạ

Biền ngồi trên xe, mỉm cười nh́n tôi bằng ánh mắt thăm ḍ lộ liễụ Vừa nhác thấy bịch quà kè kè trên tay tôi, nó buột miệng hỏi ngay:

- Ǵ trong đó vậy ?

Nó hỏi tôi hệt như hôm trước tôi hỏi nó.

- Sách! - Tôi nhếch mép.

- Lại sách? - Biền tṛn xoe mắt.

- Ừ.

- Sách ǵ vậy ?

Tôi thản nhiên:

- Sách học tiếng Anh.

- Trời đất! - Biền la rầm - Sao mày bắt chước y tao vậy ?

Tôi nhún vai:

- Tại tao thích thế.

- Thích kiểu ǵ kỳ vậy ? - Biền vừa trợn mắt vừa xua tay lia lịa - T́nh yêu là duy nhất, không nên rập khuôn theo người khác!

- Nhưng tao thích rập khuôn th́ sao ? - Tôi bướng bỉnh.

- Th́ Quỳnh Như sẽ cười vào mũi mày chứ sao! - Biền cười khảy - Tao có ư tốt muốn khuyên mày, mày không nghe th́ ráng chịu!

Không phải tôi không hiểu những điều Biền nóị Nó không nói, tôi cũng thừa biết hành động của ḿnh là cực kỳ dại dột. Khi thấy tôi cóp-pi Biền một cách lố bịch, chắc chắn Quỳnh Như sẽ nh́n tôi như một kẻ bị bệnh tâm thần, hoặc ít ra cũng như một thằng ngốc.

Thoạt tiên nghe nó quở tôi bắt chước, miệng tôi tuy nói cứng nhưng bụng dạ đă thập phần nao núng. Trong một thoáng, tôi đă nghĩ đến chuyện vứt quách gói quà ở nhà và tuyên bố bỏ cuộc. Thà chịu lép thằng Biền c̣n hơn mang nhục với Quỳnh Như.

Đang phân vân, chợt nghe Biền giở cái giọng từ bi bác ái, ra điều ta là Đức Phật khuyên răn phổ độ chúng sanh, tôi đâm cáu và thấy là cái ư định rút lui vừa chớm lên đà tức khắc bay vèọ Tôi xẳng giọng:

- Tao cóc cần những lời khuyên của mày! Tự tao, tao biết phải làm ǵ!

Biền gật gù:

- Tao cũng bậỵ Tự tao, tao cũng biết mày phải làm ǵ!

- Mày xỏ xiên ǵ tao đó? - Tôi quắc mắt.

- Xỏ xiên ǵ đâu! - Biền cười hề hề - Tao chỉ muốn nói là tao có thể thấy trước những việc sẽ sảy ra chiều nay!

- Hừ!

- Đừng "hừ"! - Biền nh́n tôi ra vẻ thương hại - Mày tức giận với tao cũng chẳng cứu văn được ǵ! Đằng nào chiều nay cũng sẽ xảy ra lắm chuyện hoạt kê. Sẽ có một con lừa hăm hở chở quà ra đi rồi lại lủi thủi chở quà ra về ...

- Có mày là con lừa th́ có! - Tôi hậm hực cắt ngang - Mày cứ chống mắt lên mà coi!

Đang bực ḿnh, tôi quên phắt là hôm qua tôi đă bảo nó "chống mắt lên" một lần rồị Nhưng lời dọa dẫm của tôi dường như chẳng có hiệu lực ǵ với nó cả. Ngay cả tôi, tôi cũng không tin vào sự thách thức của ḿnh, huống ǵ một đứa quỷ quyệt như Biền. Nó không nói ǵ, chỉ có cặp mắt ánh lên vẻ giễu cợt.

Không thèm đếm xỉa dến thái độ thù địch của Biền, tôi lẳng lặng leo lên ngồi sau lưng nó. Nếu trên tay tôi không phải là gói quà mà là một cục gạch, tôi đă nện vào gáy nó một phát để nó "đứt bóng" quách cho rồị Suốt dọc đường đến hồ bơi, ư nghĩ đó cứ làm tôi tiếc hùi hụị

Mải mê với những âm mưu đen tối, xe tới hồ bơi lúc nào tôi chẳng haỵ Cho đến khi Biền dắt xe đi gửi, tôi mới biết rằng đi tôi đă tới số. Cánh cổng màu trắng quen thuộc đập vào mắt khiến bụng tôi bất giác run lên. Tới lúc này, khi sắp sửa bước lên đoạn đầu đài, tôi mới biết sợ là ǵ. Chưa nhảy xuống hồ mà răng tôi đă đánh vào nhau cồm cộp. Trong ḷng tôi bây giờ chỉ c̣n một hy vọng duy nhất là bữa nay Quỳnh Như nghỉ bơị Mặc dù thương nó không để đâu cho hết nhưng trong giây phút hiểm nghèo này tôi đành phải gác t́nh riêng qua một bên để cầu mong nó bị trúng gió, nhức đầu, sốt xuất huyết, hoặc chó cắn, xe tông ǵ cũng được, miễn là nó đi đâu cho khuất mắt để thằng Biền khỏi bắt tôi thực hiện lời hứa ngu ngốc của ḿnh.

Khổ nỗi, Quỳnh Như có vẻ nhất định thuộc típ phụ nữ "khỏe và đẹp". Nó chẳng thèm bịnh hoạn ǵ sất. Vừa ló đầu qua khỏi cổng, tôi điếng người khi thấy nó ngồi lù lù dưới chiếc dù xanh, mặt tươi roi rói như thể nó ngồi đợi tôi đâu từ sáng sớm.

Biền liếc tôi, xỏ ngọt:

- Cười lên đi chứ! Đi tặng quà cho người yêu sao mặt mày méo xẹo vậy ?

Bụng tức thằng Biền anh ách nhưng tôi không dám cườị Tôi biết tôi càng cười càng méọ Nghiêm nghị, môi mím chặt, tôi đi lướt qua Quỳnh Như, định tiến thẳng vào pḥng thay đồ.

Thấy tôi lờ tịt, không có vẻ ǵ muốn làm tṛ cười cho nó, Biền túm lấy khuỷu tay tôi:

- Lại tặng quà cho em đi chứ! Bộ tính chuồn hả?

- Chuồn cái khỉ mốc! Thả tay tao ra! - Tôi gắt.

Biền buông tay, nhưng miệng vẫn léo nhéo:

- Không chuồn nhưng mà trốn chứ ǵ?

- Ai mà thèm trốn! - Tôi hừ mũi - Nhưng tao không muốn tặng bây giờ. Lát nữa bơi xong tao mới đưa cho nó.

Biền cười hô hố:

- Mày muốn rút lui th́ nói đại cho rồi! Tặng quà cho em mà cũng bày đặt muốn với không muốn!

Giọng cười khả ố của thằng Biền vang lên đột ngột, tôi muốn ngăn mà không kịp. Quỳnh Như năy giờ vẫn chưa nh́n thấy hai đứa tôi, bây giờ bị khinh động, liền ngoảnh lạị Hoảng vía, tôi co gị vọt lẹ nhưng Quỳnh Như đă kịp trông thấỵ

- Anh Tưởng! - Nó gọi giật.

Tiếng kêu đầy uy quyền của Quỳnh Như khiến tôi bủn rủn cả tay chân. Người tôi cứng đơ như bị ghim xuống đất. Và tôi chẳng thể làm ǵ khác hơn là thở dài quay mặt, mặt mày méo xệch. Có lẽ bộ tịch sắp chết đến nơi của tôi nom thảm hại ghê lắm. Nên Quỳnh Như trố mắt nh́n tôi đăm đăm:

- Anh làm sao vậy ?

Tôi gượng cười:

- Tôi có làm sao đâu!

Câu trả lời của tôi chẳng làm Quỳnh Như thỏa măn. Nó lại thắc mắt:

- Anh chạy đi đâu vậy ?

Không biết đáp sao cho xuôi, tôi đành ấp úng giở mửng cũ:

- Tôi có chạy đi đâu đâu!

- Tôi thấy anh chạy rơ ràng!

Tôi găi cổ:

- Tôi chạy đi tắm!

Tôi tưởng nói vậy cho qua truông. Nào ngờ nghe tôi nói xong, đôi mắt Quỳnh Như lại mở to hơn:

- Đi tắm mà chạy ?

Tới đây th́ tôi tắc tị. Mặt nghệt ra, tôi loay hoay moi óc cố nhớ xem trong lịch sử loài người có ai "đi tắm mà chạy" như tôi không nhưng chẳng tài nào nhớ nổị Trong khi đó thằng Biền đứng bên cạnh nh́n Quỳnh Như tủm tỉm ra cái điều "cô nói chuyện với thằng điên đó làm cái ǵ cho mỏi miệng". Nh́n nó đứng nhịp chân, tôi biết nó đang nở từng khúc ruột khi thấy tôi lâm vào t́nh cảnh khốn cùng. Thật tôi chưa từng thấy đứa nào sung sướng trước tai nạn của bạn bè một cách trắng trợn như nó.

Tôi đứng, đứng hoài và đinh ninh ḿnh sẽ hóa thành nàng Tô Thị thứ hai thay thế cho nàng Tô Thị thứ nhất vừa bị quân gian "xóa hộ khẩu" ở Đồng Đăng th́ Quỳnh Như chợt nh́n thấy gói giấy trên tay tôị Nó chớp mắt:

- Gói ǵ trên tay anh vậy ?

Tưởng nó giải vây cho tôi, ai ngờ nó hỏi câu này c̣n hóc búa hơn câu "đi tắm mà chạy" khi năỵ

Tôi nuốt nước bọt:

- Gói quà.

Quỳnh Như ngu ơi là ngụ Nó không biết nỗi khổ tâm của tôi, lại hỏi:

- Đi tắm mà anh đem theo quà làm chi vậy ?

Tôi ngó chỗ khác:

- Đem tặng chứ chi!

Nói xong tôi mới biết ḿnh dạị Sực nhớ đến chuyện hôm qua, tôi biết Quỳnh Như chẳng ngu tí nàọ Hôm qua, Biền đă xách quà vào tận hồ bơi để tặng cho nó. Và nó đă hí hửng chộp lấy cái mắc toi đó. Vậy mà bây giờ nó giả bộ hỏi tới hỏi luị Hỏi lui xong, nó lại hỏi tới:

- Tặng cho ai ?

Đến nước này th́ tôi không thể lùi được nữạ Tôi lâm vào t́nh huống binh pháp cổ gọi là thế "bối thủy". Trước mặt là địch, sau lưng là sông, muốn sống chỉ c̣n cách liều lĩnh xông lên phía trước. Thế là tôi tặc lưỡi "xông lên":

- Tặng cho ... Quỳnh Như chứ ai!

Nói xong, tôi thở ra một hơi dài và ngắm tịt mắt lại, chờ sét đánh xuống đầụ Da tôi vốn mỏng, tính lại hậu đậu, mỗi lần quan hệ với điện, điện thường không ưa, hay giật tôi té nhủị Nếu sét chơi ác, quyết tâm gơ trúng đầu tôi, chắc tôi tan tành xác pháọ Nhưng tôi thót bụng đứng đợi cả buổi vẫn chẳng nghe động tĩnh ǵ. Ông Sấm bà Chớp bữa nay làm như bận đi ăn giỗ tận đâu đâụ

Cố nén hồi hộp, tôi len lén hé mắt ra nh́n và ngạc nhiên khi thấy Quỳnh Như chẳng tỏ vẻ ǵ muốn ăn tươi nuốt sống tôị Ngược lại, nó c̣n mỉm cười nh́n tôi xinh xắn tệ. Và từ trong hàm răng trắng đều như hạt bắp của nó, một giọng nói êm ái vang lên:

- Anh muốn tặng quà cho tôi sao c̣n nhắm mắt đứng đó ?

Tôi bất giác ngẩn người ra và cảm thấy tai ù đị Tôi không dám tin hôm nay là ngày đẹp nhất trong đời tôị Bàng hoàng như Alice lạc xứ thần tiên, tôi "trôi" về phía trước như người mộng dụ Rồi nửa mê nửa tỉnh, tôi bần thần đặt gói quà vào tay Quỳnh Như, ḷng nhẹ nhơm như vừa trút xong một gánh nặng tâm hồn. Tôn Ngộ Không lúc thoát khỏi nạn núi đè chưa chắc đă phơi phới như tôi bây giờ.

- Cảm ơn anh nghen!

Vẫn với giọng dịu dàng, Quỳnh Như tiếp tục rót mật ong nguyên chất vào tai tôị Mật ong tuy đại ngon đại bổ nhưng không nên uống nhiềụ Kẻ nào tham lam nốc lấy nốc để sẽ say quắc cần câụ Lũ gấu to xác ních mật ong c̣n say be say bét, huống chi loài người nhỏ bé. Khổ nỗi, Quỳnh Như không biết điều đó. Nếu nó cứ tiếp tục ngọt ngào với tôi thêm vài câu nữa, chắc tôi té nằm thẳng cẳng.

Tôi đang lo lắng th́ Biền đă kịp thời can thiệp:

- Quỳnh Như mở ra coi đi!

Hóa ra thằng Biền mở miệng chỉ cốt để phá thốị Năy giờ nó đứng bên cạnh "chống mắt lên mà xem" , chờ chứng kiến cảnh tôi ngă ngựạ Nào ngờ càng xem, nó càng sầm mặt xuống. Nó không tưởng tượng được Quỳnh Như vừa mới tí tởn nhận quà của nó hôm qua, nay lại tiếp tục vui vẻ nhận quà của tôị Những dự liệu cay độc của nó rốt cục đâm hỏng bét.

Nhưng Biền quả là tên ác tặc đệ nhất, hỏng mưu này nó liền bày mưu khác. Nó xúi Quỳnh Như mở gói quà của tôi ngay đương trường ḥng làm tôi bẽ mặt. Thấy tôi bắt chước Biền mua sách y chang, chép thơ y chóc, Quỳnh Như sẽ biết ngay tôi ăn cắp "mẫu mă" của Biền. Nó sẽ xếp t́nh của tôi vào loại "hàng gian hàng giả" không đáng một xu teng. Nó sẽ không thèm ngọt ngào với tôi nữạ Tệ hại hơn, nó sẽ ném thức ăn thiu vào thùng rác.

Nghĩ tới đâu, bụng tôi giật thon thót tới đó. Không biết tôi đang lo sốt vó, quỳnh Như mỉm cười ngó tôi:

- Mở ra nghen!

"Nghen cái con khỉ mốc!", tôi rủa thầm trong bụng và cảm thấy chán ngán. Thật chưa có ai ngốc như con nhỏ nàỵ Nó bị thằng Biền đại gian ác kia xỏ mũi mà không biết, cứ tưởng như ta đây thông minh lắm.

- Hén? - Thấy tôi cứ thộn mặt ra, Quỳnh Như lại nhắc.

Nh́n vẻ mặt đăm đăm chờ đợi của nó, tôi dở cười dở khóc, đành nhăn nhó gật đầụ

Biền đứng bên cạnh nhếch môi cười đểu cáng. Bộ tịch hí hửng của nó khiến tôi nóng gáy, cứ muốn liệng ngay nó xuống hồ. Nhưng có Quỳnh Như trước mặt tôi không dám phát tác, chỉ bặm môi đứng im.

Quỳnh Như mở gói quà của tôi lâu thật lâu, ít ra tôi cũng cảm thấy như thế. Tiếng giấy sột soạt không ngừng vang lên bên tai tôi như những tiếng xé ḷng và tôi tưởng cái âm thanh nhức nhối đó sẽ kéo dài không bao giờ dứt.

Nhưng cuối cùng những cuốn sách phản chủ kia cũng phải chường mặt ra ngoàị Khi thấy Quỳnh Như ṭ ṃ lướt mắt qua mấy tựa sách, cả tôi lẫn Biền đều đinh ninh nó sẽ kêu lên những tiếng ngạc nhiên nhưng sự thể trước mắt lại chẳng có vẻ ǵ như vậy cả. Quỳnh Như chỉ nhoẻn miệng cười:

- Ồ, sách học tiếng Anh, hay quá hén!

Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc, mặt mày bắt đầu lấy lại huyết sắc. Nhưng tôi chưa vội mừng v́ cũng như hôm qua, Quỳnh Như lại nổi hứng giở sách ra coị Và nó bỗng tṛn xoe mắt khi bắt gặp bài thơ Biền đă chép tặng nó.

Trong khi tôi chết đứng th́ Biền hớn hở ra mặt. Nó ngọ nguậy đầu, tai dỏng lên, chờ một tiếng thét kinh hoàng từ đôi môi xinh đẹp của Quỳnh Như.

Tôi cũng chờ đợi như Biền, dĩ nhiên với tâm trạng ngược lạị Tôi sợ khi thấy tôi "sao y bản chánh" của Biền, mà lại "chung tặng một người", Quỳnh Như sẽ tưởng tôi lăng-xê mốt mới, hô hào "cổ phần hóa t́nh yêu". Tai hại hơn, nó sẽ tưởng tôi đùa với trái tim trong trắng của nó. Và chắc chắn, nó sẽ không thèm nh́n mặt một đứa "ma cô ma cạo" như tôi nữạ

Nhưng hóa ra tôi chỉ lo hăọ Quỳnh Như không giống chút ǵ như tôi nghĩ. Nó bản lĩnh và độ lượng hơn nhiềụ Trước những câu thơ sao chép vụng về của tôi, Quỳnh Như chỉ thoáng chút kinh ngạc. Nhưng rồi nó nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên và nh́n tôi, làm như không có ǵ xảy ra:

- Thơ hay ghê hén?

- Ừ! - Tôi liếm môi, bụng giật thót, không hiểu thái độ vờ vịt của Quỳnh Như là nhằm giữ thể diện cho tôi hay nhằm xiên xỏ.

Quỳnh Như lại hỏi, giọng tỉnh khô:

- Những câu thơ này anh chép ở trong sách ra phải không?

Tôi biến sắc:

- Ừ, ừ ... ở trong sách.

Lúc này, sự lo lắng căng thẳng khiến tôi đổ liềụ Tôi chờ Quỳnh Như hỏi tiếp "sách của anh Biền chứ ǵ?" để gật đầu quách cho rồị Nhưng Quỳnh Như là một con chồn đă thành tinh. Bao giờ nó cũng thích làm trái với ư nghĩ của người khác. Như lúc này chẳng hạn, nó bỗng cười tươi tắn:

- Khi nào có những câu thơ hay hay, anh chép tặng tôi nữa hén?

Giọng nói êm ái của Quỳnh Như ngấm vào ngực tôi như một lời hẹn ḥ nũng nịu làm tôi thốt nhiên ngẩn ngơ. Mặt tôi nghệt ra như một tên ba đời kiết xác bỗng bị ai chơi nghịch dúi vào túi một nắm tiền vàng. Cổ nghẹn lại, tôi nghe giọng tôi lắp ba lắp bắp:

- Ừ, hôm nào ... tôi sẽ chép.

Trong cơn thảng thốt, tôi buột miệng hứa đạị Nói xong, tôi bỗng nghe lạnh toát sống lưng và đưa mắt liếc trộm khuôn mặt đang xụ xuống như một đống giẻ rách của Biền, ḷng hoang mang tự hỏi không biết mai mốt nó có t́m đâu ra những câu thơ "hay hay" như thế để tôi ŕnh ṃ "sao y bản chánh" nữa không!


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 7

Lịch sử văn minh nhân loại đă cho thấy, những khám phá quan trọng bao giờ cũng tác động rất lớn đến sự thay đổi nhận thức của con ngườị Nguyên lư Archimèdes, định luật Newton, thuyết tương đối của Einstein sau khi ra đời đă buộc con người ta phải nh́n lại thế giới bằng một con mắt khác. Sự kiện xảy ta tại hồ bơi chiều nay đối với tôi và Biền cũng có một ư nghĩa na ná như vậy, dĩ nhiên tầm cỡ có kém hơn một chút bởi cái thế giới mà chúng tôi phải "quan niệm lại" qui mô chỉ có ... ba ngườị

Từ khi phát hiện ra một người con gái có thể nhận cùng một thứ quà giống nhau của hai người con trai khác nhau (tôi đẹp trai hơn Biền!) mà nội vụ chỉ xê xích trong ṿng ngày trước ngày sau, Biền cảm thấy mặt đất đang lở từng mảng lớn dưới chân nó. Hôm trước nó khoe hai vết thương trên ngực nó có một vết đă lành th́ bây giờ cái chỗ lành đó đă bị thủng trở lại, toác hoác như miệng hố bom.

Đầu óc rối bời, cơi ḷng tan nát, Biền chẳng buồn nhạo báng hay ám hại tôi nữạ Nó chỉ buồn rầu b́nh luận:

- Con nhỏ đó điên!

Vẻ thẫn thờ của Biền khiến ḷng tôi bất giác nao naọ Những giận hờn đối với nó trước nay bay vèo đâu mất. Nỗi hả hê v́ được cuộc qua đi nhanh chóng, bây giờ tôi lại đâm ra thương hại Biền. Tôi đặt tay lên vai nó:

- Quỳnh Như không điên như mày tưởng đâu!

- Không điên nhưng mà khùng! - Biền cay đắng.

- Nó cũng không khùng! - Tôi nghiêm nghị - Nó chỉ là một người tế nhị!

Biền nhăn mặt: - Tế nhị đến mức yêu hai đứa ḿnh cùng một lúc?

Tôi ph́ cười:

- Yêu đâu mà yêu! Mày lúc nào cũng một tấc đến trời! Đây chỉ là chuyện nhận quà thôi! Nhưng nó nhận quà của mày là do ư thích, c̣n nó nhận quà của tao th́ chỉ v́ ḷng tốt mà thôi!

- V́ ḷng tốt? - Biền trố mắt.

Biền vốn thông minh nhanh nhạy hơn tôi, nhưng từ khi lâm vào đường t́nh ái nó tỏ ra đần độn kinh khủng. Tôi đành phải tặc lưỡi giải thích:

- Chứ c̣n sao nữa! Đă nhận quà của mày, tất nhiên nó không muốn nhận quà của taọ Nhưng nó không nỡ từ chối, sợ tao bẽ mặt. Khi nh́n thấy mấy cuốn sách và những câu thơ tao chép, nó thừa biết tao ăn cắp mẫu mă của mày nhưng nó cố t́nh lờ đị Nó sợ nó "hê" lên, tao xấu hổ đâm đầu xuống hồ không thèm trồi lên th́ khốn! Đó chính là sự tế nhị của nó, hiểu chưa thằng ngu ?

Trước nay chỉ có Biền chửi tôi ngu và v́ cảm thấy nếu ḿnh không ngu th́ cái đầu bă đậu của ḿnh cũng chẳng ở cách xa chỗ đó là bao nên tôi thường im thin thít. Hôm nay lợi dụng cơ hội nó đang lú lẫn đột xuất, tôi tranh thủ chửi nó cho bơ ghét. Quả như tôi nghĩ, Biền chẳng c̣n ḷng dạ nào để ư đến sự trả thù thô bỉ của tôị Nghe tôi phân tích, nó thộn mặt ra:

- Như vậy là Quỳnh Như chẳng có t́nh ư ǵ với mày ?

- T́nh ư cái cóc khô! Nếu t́nh ư với tao th́ trước đó nó đă vứt gói quà của mày vào sọt rác rồi!

Biền bắt đầu tươi tỉnh trở lạị Nó gật gù lẩm bẩm:

- Mày nói cũng có lư! Một đứa chậm chạp và lơ láo như mày làm sao lọt vào mắt xanh của tụi con gái được!

Biền quả là một thằng bạn khốn kiếp. Tôi mới vừa an ủi nó, đưa tay kéo nó lên khỏi bùn lầy, lên xong nó lại co cẳng đạp tôi xuống. Tôi tím mặt nhưng chưa kịp ngoác mồm chửi nó, nó bỗng lắc đầu buột miệng:

- Không đúng! Không đúng!

Tôi ngạc nhiên:

- Cái ǵ không đúng?

- Mày nói không đúng! - Biền tiếp tục ngúc ngoắc đầu - Quỳnh Như thực sự thích cả tao lẫn mày!

- Thích cả hai đứa ? - Tôi kêu lên - Mày có nói "ngọng" không?

- Không ngọng nghịu chút nào cả! Biền nói, giọng trầm ngâm - Tao đă nhớ lại rồị Không chỉ chuyện nhận quà hôm nay mà trước đây Quỳnh Như vẫn thỉnh thoảng lộ vẻ quan tâm đến màỵ Hôm nó xức dầu cho mày, thật trông t́nh đến khiếp!

Tôi nhún vai:

- Mày chẳng bảo nó làm vậy để trêu tức mày là ǵ !

Biền thở dài:

- Thoạt đầu th́ tao nghĩ vậỵ Nhưng bây giờ "nghiệm" lại, tao thấy giả thuyết đó không vững. Nếu thực sự muốn trêu tức, nó chỉ "hành" tao khi tao chưa chịu tỏ lộ t́nh ư với nó. Đằng này tao đă "quà cáp biếu xén" cho nó đầy đủ, lại "đính kèm" thơ thẩn đàng hoàng, sao chiều nay nó c̣n trêu gan tao ?

Tôi nheo mắt:

- Mày đúng là yêu quá hóa ngụ Lúc năy tao đă nói sở dĩ chiều nay quỳnh Như chịu nhận quà của tao chính v́ nó muốn cứu tao "một bàn thua trông thấy", chứ đâu phải để chọc tức mày!

- Có mày ngu th́ có! - Biền sầm mặt - Muốn cứu mày th́ nó cứ việc cứu, tại sao nó lại không thèm mở miệng nói chuyện với tao ?

Biền "vặn be sườn" tôi một cú quá hóc hiểm. Tôi đành cà lăm:

- Th́ tại nó ... bận!

- Không phải nó bận đâu! Biền nh́n tôi, cười bí hiểm - Mày biết tại sao không?

- Tại sao ? - Tôi găi cổ.

Biền nhếch mép:

- Tại hôm nay là ngày của mày!

- Ngày của tao ?

- Ừ!

Tôi há hốc mồm:

- Nghĩa là sao ?

- Nghĩa là có những ngày của mày và có những ngày của taọ

Tôi thở hắt ra:

- Mày cứ đố mẹo tao hoài, tao không hiểu ǵ hết!

- Có ǵ đâu không hiểu! - Biền liếm môi, mày nhớ lại đi, có phải từ khi gặp mày đến giờ, Quỳnh Như nó đối xử với mày mỗi ngày mỗi khác không?

Tôi nhíu mày:

- H́nh như vậy!

- Rơ là như vậy chứ c̣n "h́nh như" với "có lẽ" ǵ nữa! Hễ ngày nào nó vồn vă với tao th́ nó cóc thèm nh́n màỵ C̣n hôm nào nó quan tâm đến mày th́ lại chẳng buồn ngó cái bản mặt đẹp trai của tao ...

Tôi "xí" một tiếng nhưng Biền phớt tỉnh, tiếp tục dẫn giải:

- Và nhừng ngày này luôn xen kẽ với nhaụ Nếu như tao nhớ không lầm th́ hai tư sáu là ngày của tao, c̣n ngày của mày là ba năm bảỵ Mày nhớ lại coi, xem tao nói có đúng không!

Thoạt đầu thấy Biền hăng hái phân tích, tôi cười thầm trong bụng. Tôi nghĩ chắc hồi chiều bị một vố đau nên nó phát rồ, đầu óc tưởng tượng lung tung. Nhưng đến khi nó nói xong và kêu tôi nhớ lại, tôi bỗng rùng ḿnh.

Và càng nhớ tôi càng thấy ớn lạnh như đang lên cơn sốt rét. Quả đúng như Biền nhận xét, trong tuần lẽ sáu ngày, trừ ngày chủ nhật chúng tôi không đi bơi, th́ ba ngày chẳn Quỳnh Như "riêng tặng" cho Biền, c̣n ba ngày lẻ nó lại thân thiện với tôị

Tất nhiên tôi không ngu đần đến mức không nhận ra sự khác biệt đó. Nhưng tôi vẫn nghĩ Quỳnh Như sở dĩ thỉnh thoảng gần gũi với tôi chẳng qua là để thăm ḍ phản ứng của Biền. Do đó, tôi chẳng nghĩ ngợi ǵ sâu xa và cũng chẳng để ư đến quy luật "hai tư sáu - ba năm bảy" Biền vừa khám phá. Bây giờ, khi h́nh ảnh của những ngày qua lần lượt tái hiện trong đầu tôi như một cuốn phim quay chậm, tôi mới nhận thấy tất cả vẻ kỳ quái của nó.

Tôi hoang mang nh́n Biền:

- Ừ, sao lạ quá hen mày ?

Biền cười khảy:

- V́ vậy tao mới bảo nó thích cả haị Mỗi ngày nó thích một đứạ

Lần này tôi không bảo Biền "nói ngọng" nữa, mà thẫn thờ hỏi:

- Mày có biết tại sao vậy không?

Biền nhíu mày, vẻ đăm chiêu:

- Chuyện này khó hiểu lắm!

Rồi nó nh́n tôi, giọng ngập ngừng:

- Có thể do đồng hồ sinh học!

- Đồng hồ sinh học?

- Ừ.

- Là cái quái ǵ ?

Biền tặc lưỡi:

- Tao thấy trong sách nói tinh thần của con người thay đổi theo một chu kỳ nhất định. Đó là đồng hồ sinh học, mỗi người đều có một cái, không ai giống aị Đồng hồ của con nha đầu này cứ sau hăm bốn giờ vui lại tới hăm bốn giờ buồn. Khi vui, nó đùa cợt với tao, khi buồn nó thủ thỉ với mày!

Lần đầu tiên tôi nghe một chuyện lạ như vậy, nên không khỏi nghi hoặc:

- Thật không mày ?

- Tao đía mày làm ǵ! Không tin, hôm nào tao đem cuốn sách tới cho mày coi!

Nghe Biền nói chắc như đinh đóng cột, bụng tôi đă bớt ngờ. Nhưng tôi không khỏi thắc mắc:

- Nếu quả như vậy, sao "đồng hồ" của mày lại chạy lung tung thế ?

- Lung tung ǵ đâu ? - Biền trố mắt.

Tôi đằng hắng:

- Thoạt vui thoạt buồn mà không lung tung? Có khi mày lại cáu lên như một tên táo bón, trông chẳng giống con giáp nào hết!

- Có thể đồng hồ tao chạy sai! - Biền liếm môị

- Đồng hồ sinh học mà sai ?

- Sai chứ! - Biền gục gặc đầu - Thỉng thoảng nó cũng bị ... vô nước giống như đồng hồ đeo tay vậy!

Bị tôi chất vấn, Biền cố làm ra vẻ ung dung nhưng khi buộc phải giải thích, nó không giấu được sự lúng túng. Nghe cái luận điệu "đồng hồ sinh học cũng vô nước" của nó, niềm tin của tôi đă giảm tới chín phần mườị

Ḍm sắc diện tôi, Biền biết ngay tôi đang nghĩ ǵ. Nó hắng giọng định thanh minh ǵ đó nhưng rồi có lẽ không nghĩ ra được ư tưởng nào đáng giá, nó liền ngậm miệng làm thinh.

Bữa đó, cho đến lúc chia tay, cả tôi lẫn Biền chẳng đứa nào giải thích được tại sao Quỳnh Như lại "cả gan" chơi tṛ "hai mặt" với chúng tôi như vậỵ Và thật ra th́ nó có điên hay không?

Suốt đêm hôm đó và cả buổi sáng hôm sau, tôi chỉ "đầu tư" vào mỗi chuyện là nghĩ ngợi xem Quỳnh Như có phải là một người con gái b́nh thường như những người con gái khác hay không.

Nhưng đúng như Biền nhận xét, tôi bẩm sinh là một đứa chậm chạp, đầu óc tôi như hũ nút. Chuyện đơn giản hơn gấp trăm lần tôi nghĩ c̣n không xong, huống ǵ là chuyện phức tạp nàỵ Loay hoay cả buổi, óc chẳng lóe được tí ánh sáng c̣m nào đă đành, đầu tôi lại nhức như búa bổ, cứ chực nổ tung. Nếu theo cái đà này, tôi chưa kịp phát hiện ra Quỳnh Như có bệnh tâm thần hay không th́ người ta đă chở tôi vô nhà thương điên Chợ Quán tự đi kiếp nào rồị

Nhưng số tôi đúng là số hên. Như ông bà nói, tôi ở hiền nên gặp lành lia lịạ Tôi sắp sửa nh́n chậu sương rồng trước hiên thành con ngựa và chuẩn bị cởi lên nó th́ Biền tớị

Tôi chưa mở miệng, nó đă cười toe:

- Tao t́m ra nguyên nhân rồi !

Biết nó nói chuyện Quỳnh Như, tôi hồi hộp hỏi:

- Nguyên nhân ǵ ?

- Nguyên nhân ăn uống !

- Cái ǵ ? - Tôi tưởng ḿnh nghe lầm.

Biền khịt mũi:

- Tao đă nói rồị Nguyên nhân ăn uống.

Tôi nh́n Biền chăm chăm. Trong một thoáng tôi ngỡ rằng nó cũng giống như tôi, trí óc làm việc quá sức nên đâm ra mụ mẫm. Tôi đang định lên tiếng ḍ hỏi th́ nó bỗng nhe răng cười:

- Làm ǵ mà mày nh́n tao như nh́n quái vật vậy ! Chuyện này tao đọc được ở trong sách đàng hoàng chứ có phải tao bịa ra đâu !

- Lại sách ! - Tôi bĩu môi - Cái vụ "đồng hồ sinh học" mày cũng đọc được ỏ trong sách vậy !

- Nhưng chuyện đó tao đọc lâu rồi, chỉ nhớ mang máng ! - Biền cười hề hề - C̣n cái vụ "ăn uống" này th́ tao mới vừa xem tức th́.

Nói xong, Biền rút từ trong túi ra một tờ tạp chí huơ qua huơ lại trước mặt tôị Thấy lần này nó "nói có sách mách có chứng" rơ ràng, tôi đă bớt ngờ vực.

- Người ta nói ǵ trong đó vậy ? - Tôi ṭ ṃ hỏị

- Theo như một bài báo trong này th́ đồ ăn thức uống có ảnh hưởng rất lớn đến hoạt động của con người ! - Biền vừa lúi húi lật sách vừa gật gù giảng giảị

Chưa đọc thấy bài báo, chỉ mới nghe nó nói, tôi đă "thông" ngaỵ

- Bài báo hay ghê ! - Tôi buột miệng khen - người ta ở xa lắc xa lơ mà nói trúng phóc trường hợp của tao !

- Trường hợp mày sao ?

Thấy Biền quan tâm, tôi hào hứng khoe:

- Hễ hôm nào tao ăn mít là hôm đó tao bị Tào Tháo rượt mệt nghỉ ! Trăm lần như một không sai !

Dẫn chứng của tôi khiến Biền vội vàng đưa tay bịt mũị Mắt nó long ṣng sọc:

- Mày ngu bỏ xừ ! Hoạt động của mày là ... hoạt động bài tiết, ai mà thèm viết báo làm ǵ ! C̣n hoạt động người ta đề cập ở đây là hoạt động tinh thần, những tâm trạng vui buồn sầu khổ ...

Biết ḿnh hớ, tôi im thin thít, hết dám lên tiếng phụ họạ Không đếm xỉa đến vẻ ngượng ngùng của tôi, Biền chỉ tay vào bài báo nó đánh dấu, hắng giọng:

- Người ta viết rơ ràng đây này ! Mày đọc đi !

Tôi chúi mũi vào ngón tay Biền chỉ. Và sau khi lướt mắt qua những ḍng chữ chi chít và đầy vẽ bác học kia, tôi mới hay rằng niềm vui và nỗi buồn của một con người hóa ra có liên quan mật thiết với những thứ mà người đó tọng vào mồm. Tác giả bài báo bảo rằng cái chất serotonin quỷ quái ǵ đó là một kích thích tố giúp con người ta vui vẻ, hoạt bát. Và v́ chất đó thường nấp trong quả chuối nên ai khoái xơi chuối, bất kể là chuối già, chuối cau hay chuối sứ, chuối xiêm, đều chẳng biết phiền muộn sầu năo là ǵ, suốt ngày tung tăng ca hát mệt nghỉ. Ngược lại, ai khoái ăn thịt, nhất là "kết mô-đen" với mỡ động vật, sẽ dễ trầm uất, ưu sầu, hệ thống tim mạch hoạt động chẳng ra cái cóc ǵ !

Thấy mắt tôi cứ dán chặt vào trang sách, có vẻ đang say sưa nghiên cứu, Biền đắc ư hỏi:

- Bây giờ th́ mày tin chưa ?

- Tin.

Tôi nói tin là tin Biền không dóc tổ. Quả là có bài báo như nó nóị Chứ với những điều người ta viết trong đó, ḷng tôi vẫn c̣n bán tín bán nghị Tôi nhà nghèo, ít được ăn thịt nên không rơ các món thịt hầm thịt quay mà mỗi khi nghĩ tới tôi thèm nhỏ dăi kia có thật khi chui vào bao tử nó sẽ khiến con người ta sầu muộn hay không. Không hiểu sao tôi vẫn đinh ninh chính những người không có tiền mua thịt ăn mới là những người sầu muộn hơn nhiềụ

Tôi nghĩ trong bụng như vậy nhưng không tiện nói rạ Thằng Biền lúc nào cũng lăm le át giọng tôị Hiện nay nó lại đang có "tài liệu chứng từ" trong tay, tôi mà hó hé, nó chặn ngang họng liền.

Đang phân vân, sực nhớ đến "chủ đề" chính, tôi vụt hỏi:

- Nhưng bài báo này th́ ăn nhập ǵ đến chuyện Quỳnh Như ?

- Sao lại không ăn nhập ? - Biền nhếch mép - Chính nhờ xem bài báo này, tao mới hiểu do đâu Quỳnh Như đối xử với tụi ḿnh như những ngày quạ

Biền úp úp mở mở, tôi chẳng hiểu ǵ ráo:

- Chẳng lẽ nó thích cả tao lẫn mày là do nó ăn uống ... bậy bạ ?

Biền cười hề hề:

- Bậy bạ th́ không bậy bạ, nhưng có lẽ chế độ ăn uống của nó không thuần nhất nên tính t́nh mới khi mưa khi nắng.

Tới đây, tôi mới bắt đầu vỡ lẽ:

- Ư mày muốn nói tâm tính Quỳnh Như sở dĩ kỳ cục là do một ngày nó ăn chuối một ngày nó xơi thịt ?

- Đại khái vậy ! - Biền gật đầu - Tối nào nó xơi nguyên cả nải chuối th́ ngày hôm sau nó tí tởn với tao, c̣n bữa nào nó hăm hở "xực" thịt th́ y như rằng chiều hôm sau nó lết lại cạnh mày !

Cách giải thích của Biền khiến tôi ngẩn ngơ:

- Làm ǵ có chuyện Quỳnh Như xơi nguyên cả nải chuối !

- Sao lại không ? - Biền quắc mắt - Nh́n thân h́nh thon thả của nó, tao biết ngay là nó theo một chế độ ăn uống rất nghiêm ngặt. Mà phàm để giữ ǵn vẻ đẹp của thân thể, người ta phải chén thật nhiều trái câỵ Sách bảo vậỵ Do đó, nếu con nha đầu đó ăn chuối một tuần ba lần, mỗi lần một nải, thậm chí một buồng, cũng chẳng có ǵ là lạ !

Tôi tính căi lại Biền nhưng nghe nó hù "sách bảo vậy", tôi liền câm như thóc. Thấy mặt tôi lộ vẻ bất phục, Biền nhe nanh:

- Mày không tin phải không ?

Tôi ấp úng:

- Không phải là không tin, nhưng ...

- Không có nhưng nhị ǵ cả ! - Biền nóng nảy cắt ngang - Tao sẽ chứng minh cho mày thấy !

Tôi giương mắt ếch:

- Chứng minh cách sao ?

Biền nhếch mép:

- Bí mật quân sự !

Thái độ lấp lửng của Biền khiến tôi lo lắng vô ngần. Tôi run run hỏi:

- Chẳng lẽ mày định hỏi thẳng nó ?

- Ai lại hỏi thẳng ! - Biền nhún vai - Chỉ có thằng ngốc mới đi làm chuyện đó !

- Chứ mày định đi làm chuện ǵ ? - Tôi vẫn chưa hết lo âụ

- Bí mật quân sự !

Biền không buồn trả lời tôi, mà lặp lại câu nói khi năỵ Khi nói cái câu chết tiệt đó, mặt nó trông thâm trầm âm hiểm dễ sợ.



Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 8

Biền là cái đứa khoái làm ra vẻ ta đây có nhiều mưu sâu kế độc. Nó cứ úp úp mở mở trông gai mắt không chịu được. Theo ḍ hỏi nó mấy ngày liền chẳng có kết quả ǵ, tôi đâm nản không thèm thắc mắc nữạ

Trong khi đó, tôi vẫn không ngừng để ư đến thái độ của Quỳnh Như và càng ngày tôi càng nhận thấy nó quả đă đối xử với tôi và Biền bằng hai "chế độ" khác nhau rơ rệt. Trước đây do chẳng lưu tâm ḍ xét, Tôi c̣n mờ mờ về "chính sách" lá mặt lá trái của nó. Bây giờ sự khác biệt kia bày ra trước mắt rơ mồn một. Cứ một ngày Biền, một ngày tôi, rồi một ngày tôi, một ngày Biền, sự xen kẽ kỳ quặc đó diễn ra chính xác và đều đặn không thua bất cứ một loại đồng hồ tuyệt hảo nàọ

Do vậy, dù không hoàn toàn tin tưởng vào cách giải thích của Biền, tôi vẫn mong nó sớm chứng minh cái giả thuyết sặc mùi ăn uống đó, miễn là đừng ngu ngốc t́m hiểu trực tiếp nơi đương sự về những ǵ đương sự đă tống vào dạ dày trước đó nếu không muốn ăn nước bọt vô mặt.

Trong khi tôi nóng ruột muốn chết, Biền lại cứ lừ lừ. Măi đến ngày thứ ba, nó mới chịu mở miệng. Tôi đang say sưa lặn hụp ở góc hồ, bỗng thấy nó nhoài tới:

- Tưởng nè!

- Ǵ?

- Bữa nay là "ngày của mày" phải không?

Tôi nhớ đến nụ cười niềm nở Quỳnh Như mới tặng tôi lúc năy liền vội vă gật đầụ

- Vật lát nữa mày thực hiện kế hoạch của tao được rồi ! - Biền cười cười nh́n tôị

- Cái ǵ? - Tôi giật thót - Sao lại là taỏ

Biền nheo mắt:

- Th́ soạn thảo kế hoạch là phần tao, c̣n thực hiện kế hoạch là phần mày!

Tôi đớ người ra chưa kịp phản ứng, Biền khịt mũi nói thêm:

- Làm sáng tỏ cái "vụ" này là trách nhiệm của cả hai đứa chứ có phải của riêng tao đâu!

Định từ chối, chợt nghe Biền đem "tinh thần trách nhiệm" ra nhá, tôi liền nín thin, sợ nó chê tôi hèn nhát, cá nhân chủ nghĩạ

- Mày chịu rồi hén? - Biền tiếp tục gạ gẫm.

Tôi làu bàu:

- Nhưng mà tao phải làm ǵ?

- Dễ thôi! - Biền vuốt tóc - Lát nữa bơi xong, mày rủ Quỳnh Như đi ăn!

- Đi ăn?

- Ừ.

- Ăn ǵ?

- Ăn phở.

Tôi liếc Biền:

- Sao mày không rủ mà phải taỏ

Biền thở dài:

- Bữa nay Quỳnh Như đâu có thèm nh́n mặt taọ

Biền lắc đầu:

- Không được! Ngày mai nó lại trở thành một đứa chua ngoa đanh đá, khó bề lay chuyển! Bữa nay nó hiền thục, dễ "dụ khị" hơn!

"Dự báo thời tiết cho đêm nay và ngày mai" của Biền chắc chắn là chính xác hơn ti-vị Tôi đành chép miệng:

- Nhưng tại sao phải ăn phở? Ăn thứ khác không được saỏ

Biền hừ mũi:

- Mày ngốc quá! Phở nhiều thịt! Ḿnh sẽ dùng thịt để "ếm bùa" nó. Chất serotonin trong chuối nó ăn tối nay sẽ bị "nạm gầu" phá nát. Ngày mai nó sẽ rơi vào trạng thái trầm uất. Nó sẽ cóc khoái cà khịa với tao mà chỉ thích rủ rỉ rù ŕ với màỵ

Tôi dè dặt:

- Lỡ không đúng vậy th́ saỏ

- Mày đừng có nói xui! Không thể "lỡ" được! - Biền trợn mắt - Tâm tính thất thường của nó dứt khoát là do ăn uống. Nếu muốn "chắc cú", mày kêu thêm một chén nước béo và lừa thế đổ cả vào tô của nó!

Kế hoạch của Biền sao nghe giống phương pháp của bọn hắc đạo chuyên bỏ thuốc mê. Cổ tôi rụt lại như cổ rùa:

- Thôi, thôi, tao không làm theo lời xúi bậy của mày đâu!

- Cái ǵ mà xúi bậỷ - Biền sửng cồ.

Tôi vẫn khăng khăng:

- Tao nhất định không làm! Tao sẽ không rủ Quỳnh Như đi đâu hết!

Thốt xong lời "vĩnh biệt", tôi quày quả lội vào bờ, bỏ mặt Biền đang trân trối nh́n theo bằng đôi mắt tóe lửạ Hẳn nó đang thù tôi tận xương tủỵ Nhưng tôi biết làm thế nào được khi nó mưu toan dùng tôi làm vật hy sinh trong cái kế hoạch quỷ quái của nó.

Tôi mà dại dột nghe lời xúi bậy của Biền, ụp nguyên chén nước béo vào tô của Quỳnh Như, biết đâu Quỳnh Như chẳng nổi quạu ụp nguyên tô phở của nó vào ... mặt tôị Lúc đó, chưa chứng minh được sự liên quan giữa ăn uống với t́nh t́nh đă phải trố mắt lên nh́n sự liên quan giữa ăn uống và tai họạ Tốt hơn hết là đừng có dây vào những tṛ phù phép của Biền, mặc nó muốn làm ǵ th́ làm! Nghĩ vậy, tôi lủi tuốt vào pḥng khách.

Thay quần áo xong xuôi, tôi len lén đi ṿng sau lưng Quỳnh Như, thẳng ra cổng một lèo ra băi gửi xe, đứng đó đợi Biền.

Nếu trên đời có một thứ ǵ lạnh hơn cục đá th́ đó là gương mặt của Biền lúc chở tôi về. Mọi khi bực ḿnh, Biền cáu kỉnh trông thấỵ Những lúc như vậy, nó thường chửi đổng hoặc càu nhàu như một lăo già mất ngủ. Lần này nó lạnh tanh, mặt "h́nh sự" không thể tả. Nỗi oán hờn của nó dành cho tôi chiều nay chắc cao ngang ngọn Everest. Nếu lao xe vào gốc cây mà chỉ găy cổ người ngồi phía sau, c̣n kẻ ngồi trước an nhiên vô sự, hẳn Biền đă lủi vô gốc me to tổ bố trên đường Phùng Khắc Khoan lúc vừa ra khỏi hồ bơi rồi!

Lúc nó vứt tôi trước cửa nhà cũng vậy, "hai người chia tay sao chẳng nói điều chi" y hệt bài hát của Vũ Hoàng. Lúc đó, tôi bỗng lo sợ từ nay đến già Biền sẽ không thèm nh́n mặt thằng bạn nhát cáy là tôi nữạ Tôi sợ Biền sẽ đột nhiên phát hiện ra rằng chơi với một đứa cù lần như tôi thật chẳng thú vị ǵ và biết đâu nó lại chẳng ân hận v́ sự phát hiện muộn màng đó!

Giá như điều đó có xảy ra, tôi cũng chẳng trách móc ǵ Biền. Nếu nó phá hỏng kế hoạch của tôi giống như tôi đă phá hỏng kế hoạch của nó, chắc tôi cũng chẳng buồn nh́n nhỏi ǵ đến nó nữạ

Nhưng Biền tử tế hơn tôi nhiềụ Sau một vụ xích mích dễ xa nhau như vậy, hôm sau nó vẫn lù lù dẫn xác tới và đứng trước cổng nhà tôi bóp c̣i "tin tin".

Tôi bước ra và mừng rỡ khi thấy mặt nó chẳng lộ vẻ ǵ hắc ám.

- Hết giận tao rồi chứ? - Tôi cười cầu tàị

Biền lườm tôi:

- Ai thèm giận mày cho mệt óc!

Tôi ngồi lên xe, Biền rồ ga, nói :

- Tao cóc cần mày nữa! Chiều nay tao sẽ rủ Quỳnh Như đi ăn!

Tôi cười:

- Phở Pasteur hả?

- Đồ ngốc! - Biền thúc cùi chỏ ra sau - Phở là "vũ khí" của ngày hôm quạ Hôm nay tao phải "ếm" nó bằng chuốị

Tôi ôm ngực, nhăn nhó:

- Ai lại mời phụ nữ đi ăn chuốị

Biền lách một chiếc xe đạp:

- Tao sẽ rủ nó đi ăn chè. Chè chuối, thằng ngu ạ!

Quỳnh Như đón tôi bằng một nụ cười thoảng quạ Cái nhếch môi của nó mơ hồ đến mức tôi không rơ nó có nh́n thấy tôi hay không. Có khi nó cười với con ruồi nào đó đang vo ve trước mặt. Dù vậy, tôi không buồn mảy maỵ Tôi biết hôm nay không phải "ngày của tôi". Hôm này là thứ tư, Biền "thay ca" cho tôị Chiều hôm qua tôi không đùng đùng bỏ về, Quỳnh Như không bị dầu độc bằng ... chất béo nên kích thích tố serotonin trong người nó chắc c̣n nguyên tác đụng. Tôi thấy nó ngồi kế gốc mít cười đùa tí toét với Biền, cả hai anh chị trông có vẻ phởn lắm.

Từ ngày Biền chép thơ tỏ t́nh, Quỳnh Như đă bớt ác khẩu với nó. Vẫn ương bướng, đốp chát, trêu chọc nhưng không đến nổi Biền phải đưa tay bịt tai lại như ngày nàọ Nhưng như vậy không có nghĩa là nó sẵn sàng nhận lời đi ăn chè với Biền. Lao đầu xuống nước rồi, tôi vẫn chưa yên tâm với ư tưởng bi quan đó.

Lát sau Biền xuống. Tôi hỏi:

- Nó chịu đi không?

- Đi đâủ

- Đi ăn chè chứ đi đâu!

- Tao chưa rủ.

- Trời đất! Chứ năy giờ mày làm ǵ trên đó lâu vậỷ

Biền cười h́ h́:

- Tụi tao hôn nhaụ

Tôi khua cẳng dưới nước:

- Hôn cái đầu gối tao đây nè!

Biền nhăn mặt. Rồi có lẽ sợ sau cái đầu gối, tôi ngứa miệng nói bậy sang cái khác nên nó lấy lại vẻ nghiêm trang:

- Lát nửa tao mới rủ.

- Lát nửa là chừng nàỏ

- Trước khi về.

Tôi không kềm được thắc mắc:

- Sao phải đợi đến lúc đó? Rủ bây giờ không được saỏ

Biền cười khỉnh:

- Rủ bây giờ năn ăn năm thua! Đợi nó bơi xong, bụng đói meo, lúc đó ḿnh "hê" một tiếng là nó theo liền!

Tôi phục Biền sát đất. Nó quả là một tay đại láu cá. Nghe nó phân giải, tôi mới biết nó đă tính cả tới sự co giăn dạ dày đối thủ, chi tiết đến từng milimet vuông. Tài cán Gia Cát bất quá cũng ngang cỡ nó, không hơn.

An ḷng với dự liệu của Biền, tôi nhoài ra giữa hồ, đập tay đập chân vung vít. Biền cũng phởn chí phóng theo tôị Chen chúc và luồn lách giữa những thân h́nh đủ kích cỡ, tṛn lẵn và trơn tuột, hai đứa kéo nhau lượn đuổi quanh hồ.

Tới ṿng bơi thứ tư, tay chân tôi căng cứng, mỏi nhừ. Trong khi đó , bao tử lại xẹp lép. Quỳnh Như không biết đă đói meo chưa chứ tôi gan ruột cứ cồn càọ Tôi bám hai tay vào mép hồ, thở dốc:

- Lên đi, Biền ơi!

Chắc thằng Biền chẳng khá ǵ hơn tôị Tôi vừa mới giục, nó đă chống tay vào bục xi măng sát mép hồ, phóc thẳng lên bờ, mặc kệ thằng bạn nó đang loi ngoi dưới nước. Đến khi tôi lóp ngóp ḅ lên th́ nó đă biến mất trong pḥng thay đồ khiến tôi phả đấm cửa đến ră taỵ

Năm phút sau, bảnh bao như Việt kiều về nước kiếm vợ, tôi và Biền ngồi tréo chân trên băng ghế đá dưới chiếc dù xanh, ung dung đợi Quỳnh Như.

Quỳnh Như bơi lâu lắc. Hai đứa lên bờ ngồi cả buổi rồi mà nó vẫn c̣n tung tăng bơi lượn dưới kiạ

Biền rung đùi:

- Nó khỏe ghê!

- Ừ, nó bơi hoài mà không biết mệt! - Tôi a duạ

- Ô ḱa! - Biền chợt la hoảng.

- Ǵ vậỷ

Biền chỉ tay xuống hồ:

- Có một Trư Bát Giới!

Tôi nh́n về phía Quỳnh Như. Quả có một anh chàng đang lượn lờ quanh nó. Anh chàng này đen thủi đen thui, không trắng trẻo đẹp trai như hai đứa tôị Tôi lỏ mắt quan sát địch thủ một hồi, bật kêu:

- Hóa ra là hắn!

- Aỉ - Biền nôn nóng.

- Lăo La Kim Bụng.

Lúc này "thùng nước lèo" của La Kim Bụng đang ch́m dưới nước nên Biền không nhận ra lăọ Nhưng mái tóc đinh và sợi dây chuyền trên cổ lào chẳng xa lạ xa ǵ với tôị Biền nghiến răng ken két:

- Tao sẽ cho con dê già này vào lẩụ Tao sẽ ngâm rượu ngọc dương.

Tôi cười:

- Mày đâu biết nhậụ

Biền hầm hầm:

- Tao sẽ tập.

Nhưng may cho Biền. Nó đang có nguy cơ trở thành một bợm nhậu tương lai th́ Quỳnh Như đă bỏ lên bờ.

- Có thế chứ! - Biền khoái trá - Yêu một lúc hai người c̣n có thể bảo là do ăn uống, chứ yêu thêm một người nữa chỉ có chạm dây thần kinh!

Nghe Biền nhắc chuyện ăn uống, tôi liếm môi, thấp thỏm:

- Mày tin là rủ được nó không?

- Yên chí đi! Tao bảo được là được!

Thấy tôi chưa thực bụng tin nó, Biền hơi gắt gỏng. Nhưng trán nó chưa kịp cau lại đă vội vàng dăn rạ Quỳnh Như từ xa đang tiến lạị Vẫn áo thụng technicolor, tay lủng lẳng túi Ađidas, lộng lẫy như một bà hoàng.

- Chưa về sao ?

Quỳnh Như ngó hai đứa tôi, hỏi trổng. Nhưng tôi biết chắc chắn câu hỏI đó không dành cho tôị "Ca" của tôi đă qua rồị

- Chưa! - Biền cười cầu tài - Tụi này ngồi đây đợi Quỳnh!

Từ dạo bị Quỳnh Như sửa gáy, Biền không dám học ḍi tôi gọi thẳng tên người đẹp nữạ Nó chỉ gọi là Quỳnh. Riết thành quen.

- Đợi tôi chi vậỷ - Quỳnh Như hỏi mà giọng chẳng chút ngạc nhiên. Nó làm như chuyện tụi tôi ngồi chầu nó là nghĩa vụ đă ghi sẵn trong ... hiến pháp vậỵ

- Có chuyện này chút! - Biền nói, cổ khô cứng.

Quỳnh Như chớp mắt, nghịch ngợm:

- Quà cáp biếu xén nữa hả?

Biền không c̣n là Biền. Nó đỏ mặt:

- Tụi này định rủ Quỳnh đi ăn chè.

- Anh có điên không?

Quỳnh Như đột ngột chuyển "tông" khiến Biền chết cứng trên ghế. Cả bụng tôi cũng thóp vô nửa tấc. Bầu không khí đang vui vẻ đột nhiên nặng như ch́.

Mồ hôi ướt trán, tôi không dám thở mạnh. Cũng không dám ngó Biền. Tôi sợ gặp ánh mắt của tôi, Biền sẽ đập đầu vô băng đá ngay tức khắc. Ḷng tôi tự dưng ngổn ngang trăm mốị Tôi không ngờ cho đến giờ phút nàỵ Biền đă bộc bạch nỗi ḷng của ḿnh bốn năm hôm rồi, Quỳnh Như c̣n nỡ xử tệ với nó như thế. Nhưng diễn biến tiếp theo càng khiến tôi không ngờ hơn.

Đang nghiêm mặt, Quỳnh Như bỗng hạ cặp lông mi đen nhánh xuống và nhoẻn miệng cười:

- Quen nhau tự hôm nảo hôm nào mà đến bây giờ anh mới chịu mở miệng mời tôi đi ăn chè, tôi nói anh điên vậy có đúng không hả?

Nghe Quỳnh Như nhại giọng phim Hồng Kông lồng tiếng Việt y hệt, đang xụ mặt tôi và Biền cũng phải ph́ cườị





Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 9

Quỳnh Như chạy một ḿnh, cúp nữ hoàng đỏ chóị Biền chở tôi, dẫn đường. Xe chạy xuống đường Nguyễn Thị Minh Khai, quẹo Cao Thắng. Trước khi đi, Biền bảo tôi trên đường Cao Thắng xéo rạp Đại Đồng có quán chè chuốị Nhưng tới rạp Đại Đồng, Biền vọt luôn. Đảo mắt hai bên đường chẳng thấy ǵ, tôi đoán quán chè Biền nói có lẽ đă dẹp tiệm nên không hỏị

Xe tuôn thẳng xuống đường Ba Tháng Hai tới nhà Hát Ḥa B́nh rồi theo đường Lê Hồng Phong lên Ngă Bảỵ

Quỳnh Như ngoảnh qua:

- Đi ăn chè ở sao Hỏa hả?

- Sắp tới rồi! - Biền nóị

- Dọc đường thiếu ǵ quán chè, sao không ghé, đi ḷng ṿng chi cho cực xác? - Quỳnh Như thắc mắc.

- Quán này quen!

Biền đáp đạị Nó không thể nói rơ là những quán chè kia chỉ có đậu trắng, đậu xanh, đậu đỏ bánh lọt nên không vào được. Nó muốn đăi Quỳnh Như chè chuối kiạ

Biền lại tha tôi bọc bùng binh Ngă Bảy, quẹo ngược trở lại Điện Biên Phủ, Quỳnh Như càu nhàu:

- Khùng ơi là khùng!

Biền không nói ǵ, bặm môi rồ gạ Đột ngột nó thắng kít, tấp vào lề trái:

- Tới rồi!

Quán đàng hoàng, sạch sẽ. Cả khối nữ sinh áo trắng đang sau sưa "hoạt động". Biền dắt xe lên lề. Tôi vừa đủng đỉnh bước theo đă bị nó đá một cú vào ống quyển:

- Lại dẫn xe cho em, thằng đần!

Tôi bước về phía Quỳnh Như, mặt nhăn lại v́ đau:

- Để tôi giúp cô!

- Cảm ơn anh! - Quỳnh Như nh́n tôi cười thân thiện.

Trong "ngày của Biền" mà Quỳnh Như nhe răng cười với tôi, quả là chuyện không mơ thấy nổị Tim đập th́nh thịch, tôi bụng bảo dạ: sắp được ăn chè nên nó đâm ra "rộng răi" với tôi chăng?

Nhưng Quỳnh Như vẫn không trao tay lái cho tôị Nó chỉ cười khoe lúm đồng tiền rồi thản nhiên dắt xe lên lề, mặt tôi luống cuống sau lưng.

Quán bán đủ thứ. Ngoài chè chuối, c̣n đủ loại thập cẩm khác nửa, loại nào cũng hấp dẫn. V́ vậy, không để Quỳnh Như kịp "kiến nghị", Biền đă ra oai trước:

- Cho ba đĩa chè chuối đi!

Tôi hồi hộp liếc trộm Quỳnh Như. Rủi nó cắc cớ "tôi chúa ghét chè chuối" th́ hỏng bét. Nhưng Quỳnh Như không tỏ vẻ ǵ phản đốị Nó chỉ ngồi yên nh́n Biền, ánh mắt t́nh tứ trông phát ghen lên được.

Để tránh những hành động khinh xuất, tôi cố trấn tĩnh cúi xuống đĩa chè cô chủ quán vừa bưng ra trước mặt, hung hăng nuốt lấy nuốt để.

Bên cạnh tôi, Biền vừa ăn vừa canh chừng Quỳnh Như. Đĩa chè của Quỳnh Như vừa mới vơi phân nửa, nó đă hét toáng:

- Ba đĩa nữa!

Tiếng hét khủng khiếp của Biền khiến những tà áo trắng chung quanh nhất tề quay lạị Những ánh mắt đổ dồn vào Biền, lom lom, nghi hoặc. Người ta ngỡ nó là người rừng mới sổng xuống thành phố.

Chỉ có Quỳnh Như là tỉnh khô. Lại c̣n cười:

- Thêm đĩa nữa th́ được!

Biền kín đáo nháy mắt với tôi, ư nói "Mày thấy chưa! Tao đă bảo nó là chuyên gia tiêu thụ chuối mà!".

Sau đĩa thứ hai, Biền c̣n muốn ép Quỳnh Như "tiêu thụ" thêm một đĩa nữa nhưng lần này người đẹp lắc đầu:

- Thôi, no lắm rồi!

Biền không dám nài nỉ thêm, sợ âm mưu bại lộ, đành kêu tính tiền. Lúc ra cửa, tôi không ngoái lại nhưng vẫn thấy nhột nhột sau lưng. Tụi quỷ kia đang nh́n theọ

Hai xe lại chạy chung thêm một đoạn. Quỳnh Như nói:

- Chè ngon ghê!

- Mốt đi ăn nữa! - Biền dụ khị.

Thời gian của Biền là thời gian cụ thể. Nó cố t́nh nói "mốt" mà không nói "mai". Quỳnh Như không hiểu được sự tính toán ranh ma của Biền. Nên vui vẻ:

- Để coi đă!

Nh́n vô kiếng chiếu hậu, tôi đọc thấy vẻ tinh quái trên mặt Biền. Nó đang cười tủm tỉm, dường như định giăng thêm một cái bẫy nào đó. Nhưng Biền chưa kịp thực hiện âm mưu, Quỳnh Như đă rẽ ngoặt vào đường Bà Huyện Thanh Quan một cách đột ngột. Đến khi hai đứa tôi định thần lại th́ Quỳnh Như chỉ c̣n là một chấm nhỏ cuối đường với tiếng nói vẳng mơ hồ trong gió:

- Mai gặp lại!

Biền không chở tôi về nhà ngaỵ Mà tấp vào một quán cà phê bên đường.

- Vô đây chi ? - Tôi nhăn nhó.

Ăn mừng thắng lợị

Tôi bĩu môi:

- Khỉ mốc !

Biền kênh kiệu:

- Để rồi coi !

Nó buông người xuống ghế và hào hứng gọi hai ly cà phê sữa đá với nửa gói Con Mèọ

Trong khi tôi ngồi trầm ngâm nh́n phin cà phê đang rỉ rả từng giọt th́ Biền đốt thuốc, phun khói mù mịt:

- Hai đĩa chè chuối bữa nay chui vô bụng nó cũng giống như Tôn Ngộ Không chui vô bụng Thiết Phiến công chúạ Chất serotonin sẽ mặc sức tung hoành. Lát nữa về nhà nó có chén cả kư thịt quay cũng vô hại ...

Biền càng nói càng hăng:

- Ngày mai sẽ tiếp tục là "ngày của tao". Thôi "trầm uất", Quỳnh Như sẽ thôi luôn bản mặt ngơ ngáo của màỵ Nếu nó ăn chuối quanh năm, mày chỉ có nước chầu ŕa nh́n tao cặp tay nó đi chơi Sở Thú. Và chừng một năm sau, tao sẽ nhờ mày bưng khay đi theo phù rể cho taọ

Tôi ngồi nghe, khí huyết nhộn nhạọ Nó chỉ mới tưởng tượng sơ sơ, tôi đă thấy máu nóng dồn lên mặt. Nó tả kỹ, chắc tôi đá tung cái bàn trước mặt ra đường.

Tôi đaụ Nhưng tôi không giận Biền, chỉ tiếc hùi hụị Nó đă xui tôi rủ Quỳnh Như đi ăn phở để phục "mê hồn hương" nhưng tôi không dám. Nếu tôi bạo gan, ngày nào cũng là "ngày của tôi", c̣n khuya mới tới lượt Biền.

Bụng làm dạ chịu, tôi chỉ biết trách tôị Và hy vọng mỗi một điều: tối nay Quỳnh Như sẽ xơi thật nhiều thịt, chén thật nhiều mỡ, nhiều gấp đôi ngày thường, để chiều mai nó vẫn tiếp tục thân cận với tôị Đúng theo tuần tự trước nay nó đă hoài công sắp xếp.

Tiếng Biền tiếp tục vang lên bên tai tôi, giọng đắc thắng:

- Khi tao đă "hóa giải" được "công phu" của nó rồi, chắc chắn nó sẽ thuộc về tao ...

Vẻ hả hê của Biền khiến tôi muốn lộn ruột. Nó lại không chịu "tốp";, cứ lải nhải suốt. Tôi dốc nguyên hũ đường trên bàn vào ly cà phê, uống vẫn thấy đắng ngắt.

Ba hoa xích đế đă đời, Biền mới chịu chở tôi về nhà. Trước khi chia tao, nó c̣n nheo mắt "làm thơ":

- Ngày mai sẽ là một ngày kỳ diệu !

Đêm đó, tôi trắng mắt. Có lẽ tôi cũng nôn nao chờ đợi cái ngày kỳ diệu đó không kém ǵ Biền. Tôi muốn biết hai đĩa chè chuối trên đường Điện Biên Phủ kia có quả thực khiến Quỳnh Như thay đổi thói quen t́nh cảm không. Và nó sẽ quyết định số phận tôi như thế nào để tôi khỏi đâm đầu suống hồ theo tiếng gọi của Hà Bá.

Chiều hôm sau, ḷng thấp thỏm, tôi lẽo đẽo theo Biền vào hồ bơị Thường thường vào những "ngày của tôi", Biền có thói quen đi tụt lại phía sau để khỏi chứng kiến cảnh tôi và Quỳnh Như "âu yếm" chào hỏi nhaụ Nhưng bữa nay nó hăm hở xông lên trước. "Gài" hai đĩa chè vô bao tử Quỳnh Như như đặc công "gài" ḿn. Biền cho phép ḿnh xung phong ào ạt.

Quỳnh Như đă tới trước tự bao giờ. Nó mặc đồ tắm ngồi bên mép hồ, thơng chân xuống nước, tóc dính bết vào vai, có lẽ vừa từ dưới hồ lên.

Quỳnh Như ngồi nghiêng nên không hay biết sự di động áp sát của Biền. Biền tới sau lưng Quỳnh Như, rón rén ngồi xuống và sau khi ranh mănh nháy mắt với tôi, nó khẽ hắng giọng:

- Quỳnh !

Biền gọi khẽ nhưng cũng đủ làm Quỳnh Như giật bắn người:

- A !

Quỳnh Như sửng sốt kêu lên và quay phắt lạị Biền cười hề hề:

- B chứ không phải là A ! Tên tôi là Biền mà lại !

Biền định giở thói ăn nói đốp chát quen thuộc mà "Quỳnh Như của nó" đặc biệt ưa thích. Nhưng chưa kịp đắc ư về câu vặn vẹo thông minh của ḿnh, Biền đă tái mặt khi Quỳnh Như cau mày thốt:

- Vô duyên !

Tạt xong gáo nước lạnh vào mặt Biền, Quỳnh Như nhảy tơm xuống hồ, lặn đi mất, bỏ mặc Biền ngồi lại một ḿnh với nỗi trơ trẽn không biết giấu đi đâụ

Tôi đứng đằng xa, thấy cảnh tượng như thế, bụng mừng rơn nhưng không dám lại gần. Tôi mon men bước tới, Biền thẹn quá hóa khùng, nó co cẳng đạp tôi xuống nước th́ khốn.

Tôi cứ đứng, c̣n Biền th́ cứ ngồi y hai ông phỗng đá, lâu thật lâụ Nó chưa nhúc nhích, tôi đâu dám cựa quậỵ Chỉ có Quỳnh Như là sướng. Nó bơi lượn nhởn nhơ, quạt nước ầm ầm.

Măi một lúc, ê mông. Biền mới u oải chống tay vào đùi lom khom đứng dậy và thất thểu đi cà nhắc về phía tôị Ai không rơ chuyện, nh́n bộ mặt thiểu năo của nó, cứ tưởng nó vừa bị cháy nhà.

Thấy Biền vất vưởng bước lại, tôi không nói không rằng. Tôi không nỡ đưa nó vào ngơ cụt. Hai đứa lẳng lặng lại ngồi trên ghế dá, nghe rơ tiếng ruồi baỵ

Biền nói trước. Khi nỗi sượng sùng đă lắng bớt, nó chép chép miệng:

- Hỏng rồi, Tưởng ơi !

Sợ nó buồn, tôi không hỏi lại, chỉ ậm ừ ra vẻ hờ hững.

Biền lại nói:

- Tao đoán sai rồi !

Tôi lại ừ à. Biền tặt lưỡi:

- Tâm tính thất thường của con nhỏ này không phải do ăn uống, mày ạ !

Hôm trước chính nó khẳng định t́nh cảm hai mặt của Quỳnh Như là do ăn uống, bây giờ cũng chính nó bảo không phải do ăn uống. Gặp lúc khác, tôi không bỏ lỡ cơ hội chọc cho nó đỏ mặt tía tai chơị Nhưng bữa nay không hiểu sao tôi chẳng có hào hứng ǵ với chuyện đó. Tôi chỉ thở dài:

- Vậy th́ do cái ǵ ?

Biền trầm ngâm đáp:

- Chẳng do cái ǵ cả ! Do chính nó thôi !

- Do chính nó ? - Tôi ngơ ngác - Nghĩa là sao ?

Biền cười đau khổ:

- Nghĩa là nó coi tao và mày như một thứ đồ chơị Nó đem t́nh cảm của tụi ḿnh ra tiêu khiển để giết th́ giờ. Nó vờn tao và mày như mèo vờn chuột ...

Giọng Biền mỗi lúc một ai oán, rầu rĩ. Chắc nó đang tưởng tượng nó là con chuột bé bỏng trong bộ phim hoạt h́nh Tom and Jerrỵ

- Nhưng nó làm như vậy để làm ǵ ? - Tôi lên tiếng cắt ngang bài "văn tế" của Biền.

- Th́ tao đă nói rồi ! Để tiêu khiển ! - Biền đâm gắt - Lúc th́ nó giả bộ "mết" tao, khi th́ lại ra vẻ thích mày, nó muốn tao và mày giết nhau ...

Đang hăng tiết, Biền bỗng im bặt. Tôi ngó ra, thấy Quỳnh Như đang yểu điệu lướt ngang.

- Sao anh c̣n ngồi đây, chưa chịu xuống bơi ? - Khi đi qua băng ghế tôi và Biền ngồi, Quỳnh Như nh́n tôi mỉm cười hỏị

- Ờ, ờ, tụi tôi xuống ngay bây giờ !

Vừa đáp tôi vừa nh́n lom lom vào mặt Quỳnh Như, xem nó có phải là mụ phù thủy giả dạng hay không ? Nhưng Quỳnh Như chẳng giống tí tẹo nào với bản án đanh thép của Biền. Mặt nó xinh như hoa và giọng nói vẫn thân mật dịu hiền như ngày nàọ "Khảo sát" mụ phù thủy một hồi, tôi chẳng thấy ǵ khác lạ, ngoài nỗi xao xuyến thầm kín trong ḷng.

Quỳnh Như đi xa cả ... mười cây số rồi mà tôi cứ thộn mặt ngẩn ngơ.

- Thằng ngu ! - Biền thoi vào lưng tôi một cú đau điếng - Bộ mày quên hết những ǵ tao nói rồi hả ?

- Cái ǵ ? - Tôi giật ḿnh, bần thần hỏi lạị

- Nó là một con quỷ ! - Biền nghiến răng - Một con quỷ, mày hiểu chưa ?

- Chưa hiểu ! - Tôi thật thà.

Biền gầm gừ:

- Đồ con lừa !

Thấy Biền mắng nhiếc sa sả, tôi rụt rè phân trần:

- Tao thấy nó chẳng có vẻ ǵ là con quỷ cả ! Nó vẫn ... dễ thương như hồi nào đến giờ !

Trước nay, mỗi khi Biền nổi nóng, bao giờ tôi cũng làm thinh chịu trận. Bữa nay, tôi đột nhiên tỏ ra bướng bỉnh. Biền càng sôi giận. Nó nh́n tôi, mắt tóe lửa:

- Cút đi, thằng dại gái ! Nếu mày thấy nó dễ thương th́ đi theo mà bám váy nó, ngồi đây làm chi cho chật ghế !

Lần thứ ba trong ṿng năm phút, Biền chửi tôị Hai lần đầu, theo thói quen nín nhịn. Nhưng lần này nó chửi tàn mạt, lại muốn tống cổ tôi đị Nó bảo tôi chỉ đáng bám váy đàn bà, đă vậy tôi phải cho nó sáng mắt ra !

Nghĩ là làm, tôi hầm hầm đứng dậy:

- Vậy th́ tao đi !

Biền không ngờ tôi giận dỗị Nó sửng sốt:

- Mày đi đâu ?

- Đi theo Quỳnh Như chứ đi đâu ! - Giọng tôi lạnh băng - Mày chẳng bảo tao là thằng dại gái là ǵ !

Biền há hốc mồm, nhưng trước khi nó kịp ngậm miệng lại, tôi đă bỏ đi một mạch.

Tôi tiến về phía quầy giải khát, nơi Quỳnh Như đang ngồi nhâm nhi ly đá chanh trên chiếc ghế mây kê cạnh hàng rào dâm bụt ngăn đôi khoảng sân nhỏ với khu vực hồ bơị Tôi cũng không rơ khi gặp Quỳnh Như tôi sẽ nói ǵ hoặc làm ǵ. Tôi chưa h́nh dung được hành động tiếp theo của ḿnh, chỉ cất bước như người mộng du, với nỗi hờn giận mê man đầu óc.

Tôi chưa biết phải nói ǵ nhưng Quỳnh Như biết. Khi tôi vừa trờ tới, nó nói một câu tuyệt diệu:

- Anh ngồi đây đi ! Uống nước xong rồi hai đứa xuống bơi !

Tôi như không tin vào tai ḿnh. Giọng nói dịu dàng và t́nh tứ của Quỳnh Như khiến tôi chưa xuống nước đă ngộp thở. Tôi bàng hoàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nó, cố hít mạnh một hơi dài giúp máu huyết lưu thông và hoang mang tự hỏi: Phải chăng đó là cách giết người tối tân của những mụ phù thủy thời hiện đại ?


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 10

Chính v́ cái chữ "hai đứa" mà Quỳnh Như vô t́nh buột miệng trong buổi chiều định mệnh kia, tôi càng cương quyết "tẩy chay" những lời cảnh giác của Biền. Thứ ba thứ năm thứ bảy, những "ngày của tôi", tôi tiếp tục lân la tṛ truyện với Quỳnh Như. Bây giờ, ngay cả khi xuống nước, tôi cũng t́m cách mon men lại gần nó.

Càng gần gũi Quỳnh Như, tôi càng nhận thấy nó đáng yêu khủng khiếp. Tôi chưa từng thấy đứa con gái nào thùy mị như nó. Tôi cũng chẳng thấy một chút giả trá nào trong cách nó đối xử với tôị T́nh ư của nó dành cho tôi thật nhẹ nhàng đằm thắm. Tôi chỉ cần có vậỵ C̣n th́ tôi bất chấp. Tôi chưa bao giờ gặng hỏi tại sao mỗi tuần nó chỉ thân thiết với tôi có ba ngày, những ngày c̣n lại nó thích đi đấu hót với Biền. Tôi không hỏi và cũng không lấy thế làm phiền muộn.

Thỉnh thoảng nghĩ đến chuyện đó, tôi cho rằng Quỳnh Như bản tính vui vẻ, hoạt bát, khi cần đùa cợt lếu láo ắt nó phải t́m đến Biền để giải khuâỵ Nó không thể và cũng không nỡ trêu ghẹo, đốp chát với một đứa khù khờ chậm chạp như tôị

Nhưng nó muốn làm ǵ mặc nó, miễn là khi trở về bên cạnh tôi, nó thu móng vuốt lại để trở thành một con mèo hiền lành ngoan ngoăn là đủ khiến tôi cảm thấy một tuần lễ vẫn nguyên vẹn bảy ngàỵ

Biền khó chịu ra mặt khi thấy tôi phớt lờ mọi khuyến cáo của nó. Những ngày đầu, thấy tôi cứ lẽo đẽo đi theo Quỳnh Như, nó nh́n tôi bằng nửa con mắt, vẻ khinh bỉ.

Nhưng rồi thấy tôi cứ trơ ra và không ngừng quấn quưt Quỳnh Như, nó đâm tiếc rẻ, lại nhào vô.

Tôi chọc:

- Mày lại chơi với quỷ à ?

Biền cười hềnh hệch:

- Tao không nỡ để mày chịu nạn một ḿnh. Tao sẽ dang ra, nếu mày cũng vậy !

- Không đời nào!

Biền gật gù:

- Nếu vậy tao phải tiếp tục đeo đuổi để em có cái mà so sánh, chọn lựa ! - Rồi nó nh́n tôi, vẻ hăm doạ - Hiện nay th́ em san sẻ t́nh cảm đồng đều cho tao và mày, nhưng rồi có đứa sẽ phải "giă từ vũ khí". Như chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh vậỵ Mày liệu thần hồn đấy !

- Tao chẳng việc ǵ phải lo ! - Tôi hừ mũi - Tao là Sơn Tinh !

- Sơn Tinh cái khỉ mốc ! Mày là yêu tinh th́ có !

Biền cười lên hô hố, rồi bỏ đị Tôi đứng nh́n theo, tức muốn nổ đom đóm mắt.

Kể từ hôm đó, tôi và Biền không hẹn mà cùng ngấm ngầm thi đua với nhaụ Đứa nào cũng muốn chiếm người đẹp làm của riêng, cho đứa kia ra ŕạ Hai tư sáu, Biền diệu vơ dương oaị Ba năm bảy, tôi phô trương thanh thế.

Rồi thấy tấn công bằng nước bọt không ăn thuạ Biền lại giở mửng cũ. Nó "quà cáp biếu xén" ḥng lấy ḷng người đẹp. Tôi không chịu lép, hễ hôm trước Biền tặng Quỳnh Như món ǵ, hôm sau tôi đáp lễ bằng món khác liền. Nó tặng tập thơ Xuân Diệu, tôi tặng tập thơ Nguyễn Bính. Nó mua hộp bánh Trung Quốc, tôi mua bịch kẹo Thái Lan. Nó "nộp" lọ nước hoa, tôi "nộp" lọ keo xịt tóc ...

Biền con nhà giàu, tiền bạc rủng rỉnh, yêu kiểu hao tốn như thế này nó có thể yêu cùng lúc vài chục đứạ Tôi kinh tế khó khăn, đua theo nó vài lần, đồ đạc trong nhà đă muốn biến đi hết ráọ Nhưng đă trót vỗ ngực xưng tên là Sơn Tinh, tôi đành sạt nghiệp v́ yêu chứ không mặt mũi nào bỏ cuộc nửa chừng.

Biền càng ngày càng "vung tay quá trán" khiến cuộc chiến tranh t́nh cảm giữa tôi và nó có nguy cơ biến thành cuộc chiến tranh kinh tế. Tôi méo mặt nh́n nó khệ nệ khiêng nộp cho Quỳnh Như chiếc đồng hồ lồng trong quả cầu bạc lộng lẫy và to đùng. Nh́n món tặng vật sang trọng trên tay Biền tôi không hiểu nó mua ngoài phố Lê Lợi hay thó ở nhà đem tớị Nhưng dù ǵ th́ ǵ, sau khi ra xét kỹ lưỡng khả năng tài chính của ḿnh, tôi hiểu rằng lần này trái tim mỏng mảnh của tôi sẽ bị chiếc đồng hồ vĩ đại của Biền cán bẹp dí.

Trong khi tôi buông một tiếng thở dài thưn thượt và chuẩn bị kéo c trắng đầu hàng th́ may sao, Quỳnh Như bất ngờ từ chối món lễ vật hậu hĩnh của Biền:

- Anh đem về đi ! Những thứ đắt tiền như thế này tôi không nhận đâu !

Biền tái mặt:

- Sao Quỳnh lại ...

Quỳnh Như không để Biền nói hết câụ Nó nghiêm mặt:

- Đối đăi với nhau cốt ở t́nh cảm chứ không ở giá trị vật chất ! Anh cứ nghe lời tôi, cầm về đi !

Thái độ của Quỳnh Như nghiêm khắc và trịnh trọng. Biền không dám nài nỉ. Tiu nghỉu như mèo bị cắt tai, nó ngượng ngập nhét chiếc đồng hồ vào lại trong túi xách.

Tôi hả hê chứng kiến cảnh Quỳnh Như hạ nhục Biền. Nó xử sự như một ông quan liêm khiết khiến tôi bất giác sinh ḷng ngưỡng mộ. Nếu bữa nay nó không kịp thời ngăn chặn, tất nhiên Biền sẽ chiếm thượng phong trong cuộc thi marathon về biếu xén này và tôi, nếu không tự lượng sức ḿnh, cứ ngoan cố ganh đua với Biền, chẳng chóng th́ chầy sẽ rơi vào cảnh nợ nần chồng chất, tán gia bại sản, đêm đêm vác chiếu ra vỉa hè nằm đuổi muỗị

Qua sự từ khước của ḿnh, dường như Quỳnh Như c̣n ngầm bảo tôi rằng trong t́nh yêu đích thực, chuyện giàu nghèo chẳng là cái cóc ǵ cả, đừng v́ lẽ đó mà dại dột rút lui, xin anh cứ mạnh dạn tiến lên !

Tôi mạnh dạn tiến lên nhưng Biền cũng chẳng chịu rút luị Nó tiến lên song song với tôị Sau vụ đưa hối lộ thất bại, Biền so ra chẳng ưu thế hơn tôi là baọ Cuộc chiến tranh trở nên bớt hao tốn và dần dần trở lại thế cân bằng. Và mặc dù đứa nào cũng cố giành phần thắng về ḿnh, hai đứa tôi không có cơ hội chạm trán nhau bởi Quỳnh Như đă xếp "lịch" một cách cân nhắc, đầy khoa học, và chúng tôi tự nguyện tuân theo sự sắp xếp của nó như hàng triệu năm nay trái đất vẫn tự nguyện quay chung quanh mặt trời, không dám căi lại một tiếng.

Suốt một tuần, cuộc chiến tranh lạnh giữa tôi và Biền cứ nh́ nhằng, dằng dai, bất phân thắng bạị Hằng ngày, Biền vẫn đến chở tôi đi bơi nhưng cuộc tṛ chuyện giữa chúng tôi đă bắt đầu nhuốm vẻ khiêu khích.

Biền nói:

- Hôm qua em bảo em không thể sống xa tao!

Tôi cười:

- Quỳnh Như cũng nói với tao y như vậỵ

Biền lại hắng giọng:

- Em bảo em không chịu nổi những đứa khù khờ!

- Với tao, em lại nói khác! - Tôi khịt mũi - Em bảo em ghét nhất những đứa bẻm mép!

Cứ thế, ngày nào tôi và Biền cũng t́m cách công kích nhau như những tên lưu manh hạng bét. Nhưng t́nh h́nh cũng chẳng sáng sủa tí tẹo nào, cứ tối ṃ ṃ như bát quái trận. Chẳng đứa nào biết được thực ra th́ con nha đầu kia chọn ḿnh hay chọn thằng t́nh địch làm bố thằng Tèo tương lai, chỉ thấy nó cứ ngă bên này một tí, nghiêng bên kia một tí và hoài hoài như vậy, trông sốt cả ruột.

Một hôm, không nén nổi, Biền hậm hực:

- Tao phải làm cho ra lẽ!

Đă từng chứng kiến Biền đi hết thất bại này đến thất bại khác nên tôi chẳng mặn mà ǵ với lời tuyên bố hăm hở của nó.

Không đếm xỉa đến vẻ thờ ơ của tôi, Biền hùng hổ tiếp:

- Chiều mai mày đi với tao!

- Đi đâu ?

- Đi bơi chứ đi đâu!

Tôi trố mắt:

- Ngày mai là chủ nhật mà!

- Th́ chủ nhật! Biết đâu con nha đầu kia chẳng có mặt ở đó!

Tôi chớp mắt:

- Chuyện đó có liên quan ǵ đến ḿnh ?

- Sao lại không liên quan! - Biền hừ giọng - Trước nay nó "đăi ngộ" tao với mày ngang nhau, mày "lănh" ba năm bảy, tao "lănh" hai tư sáu, do vậy tỉ số cứ 3-3 hoàị Bây giờ tao với mày thử đi bơi ngày chủ nhật, xem nó sẽ dành cái ngày đặc biệt này cho đứa nào!

Biền quả sáng láng hơn tôi nhiềụ Chỉ mỗi kế cỏn con vậy mà tôi nghĩ không rạ Từ trước đến giờ chúng tôi vẫn ở nhà ngày chủ nhật và quên khuấy đi mất rằng ở các hồ bơi người ta vẫn lao đầu xuống nước bất kể hôm đó có phải là ngày nghỉ hay không. Ngày mai dẫn xác đến đó, có thể chúng tôi sẽ gặp Quỳnh Như. Chắc chắc nó phải bày tỏ thái độ và qua đó chúng tôi sẽ biết tỷ số 4-3 nghiêng về đứa tốt phước nào trong chúng tôị

Thấy tôi trầm ngâm nghĩ ngợi, Biền nóng ḷng hỏi:

- Ư mày sao ?

- Được thôi! Tao sẽ đi!

Tôi đáp, cố nén phập phồng. Tôi sẽ đị Ừ th́ hẳn nhiên tôi sẽ đi, nhưng đi đến bờ hạnh phúc hay đi lưu đày tận nơi hoang mạc xa xăm, tôi chẳng thể nào biết được. Chốn nào tôi đến, thiên đường hay địa ngục, trên thế giới này chỉ có một người hiểu rơ. Đó là Quỳnh Như. Và ngày mai dù muốn dù không nó cũng phải chỉ rạ


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Mr.Kid
Member Avatar
The Day Stalker
[ *  *  *  * ]
Chương: 11

Tôi và Biền hồi hộp tiến về phía cánh cổng màu trắng ... tang tóc. Như hai thí sinh lần đầu đi thi đại học, mặt đứa nào đứa nấy căng thẳng đến tộị Tôi nhát cáy, phấp phỏng đă đành. Biền gan ĺ hơn tôi, sao bộ tịch nó chẳng tự tin ǵ hơn tôi trước giờ thử thách.

Vừa bước ra qua khỏi cổng, tôi đă hấp tấp ngó quanh. Chiều chủ nhật người đi bơi đông nghịt. Nhưng sau một hồi láo liên ḍm dỏ, tôi chẳng thấy Quỳnh Như đâụ Tôi quét mắt dọc bờ hồ, chỉ thấy nhà lực sĩ thể h́nh La Kim Bụng đang hồn nhiên nhún nhẩỵ Lia mắt xuống nước, toàn những mỹ nhân ngư lạ hoắc lặn hụp nhởn nhơ.

Tôi chưa kịp thở phào vị sự vắng mặt kỳ diệu của vị "nữ giám khảo" tâm địa khó lường này th́ đă giật bắn người v́ cú huưch của Biền:

- Nó ḱa!

- Đâu ? - Tôi nghe bụng ḿnh thóp lạị

- Đằng căng-tin! - Rồi không để cho tôi kịp trấn tĩnh, Biền cầm tay tôi kéo đi - Tao với mày lại đó!

Quỳnh Như đứng tựa vai vào bục gỗ trước quầy giải khát, đang nói ǵ đó với cô gái ngồi phía trong. Có lẽ nó vừa mới tới, trên người vẫn mặc bộ trang phục technicolor. Nh́n chiếc áo sặc sỡ quen mắt này, tôi không rơ nó có hàng trăm chiếc như thế hay chỉ có mỗi một chiếc duy nhất. Chỉ biết từ khi quen nó, nó chỉ mặc độc một màu sắc và kiểu dáng đó thôị

Trong khi tôi đang nghĩ ngợi vẩn vơ th́ Quỳnh Như th́nh ĺnh quay người lạị Nhác thấy hai đứa tôi, mặt nó lộ vẻ sửng sốt.

Tôi mỉm cười duyên dáng và vểnh tai chờ tiếng reo "Ôi, anh Tưởng" quen thuộc. Sau một thoáng ngạc nhiên, Quỳnh Như reo lên thật. Nhưng mỗi tiếng reo của nó như mỗi nhát búa gơ vào đầu tôi:

- Ôi, ễnh ương mà cũng đi bơi ngày chủ nhật! Trời sắp mưa rồi!

Thế là hết! Tôi tuyệt vọng nhũ thầm. Cái chữ "ễnh ương" trước đây Quỳnh Như dùng để gọi xách mé Biền sao bây giờ nó cất lên nghe ngân nga và êm tai quá thể. Nếu không nặng t́nh với Biền, giọng điệu của "con nha đầu" này sẽ không đượm mừng vui đến thế. Thế mà hồi nào đến giờ tôi cứ tưởng bở. Tôi ngỡ Quỳnh Như chỉ để ư đến tôi, c̣n nó tṛ chuyện với Biền chẳng qua để ... giải lao cho đỡ buồn, thay v́ chơi brickgame hay hát karaoke như những kẻ ham vui khác.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ có đến mười lăm phút, mặt thất thần như nhà nghèo mất củạ Chẳng ai buồn để ư đến tôi, Biền và Quỳnh Như dính nhau như nam châm hút sắt, đứng tíu tít cả buổi chả biết ngượng mồm.

Măi một lúc lâu, chợt nhận ra sự thừa thải vô vị của ḿnh, tôi lếch thếch bỏ đi về phía pḥng thay đồ. Rồi cô đơn, sầu muộn, không mục đích, hệt như vua Lia vừa từ bỏ ngai vàng, tôi nhắm mắt gieo ḿnh xuống nước ... bơi đị

Tôi không quanh quẩn trong hồ như con cá tội nghiệp bị bốn bề giăng lưới, ḷng không nguôi thổn thức. Nhưng nước mát như một người mẹ hiền hết ḷng vỗ về tôị Ngâm ḿnh trong nước một hồi, ḷng tôi đă thôi hờn tủị Nhưng cứ mỗi lần nhớ đến câu thơ "ngực anh hai vết thương đâm thủng, một vết lành rồi một vết đau", tôi không khỏi ngậm ngùị Hai vết thương trong tim tôi không những không lành mà c̣n bị Quỳnh Như lụi thêm một nhát thứ ba sâu hoắm như miệng núi lửa Vésuvẹ

Đang "bùi ngùi tự truyện", tôi bỗng nhớn nhác nh́n theo một bóng người vừa bơi ngang. Đúng là Quỳnh Như rồi, không thể lầm được! Tôi lẩm bẩm và nghe tim đập th́nh thịch. Tỉ số 4-3 đă nghiêng về phía Biền rơ rệt mà không hiểu sao vừa nhác thấy Quỳnh Như tôi bỗng bồi hồi quá thể.

Tôi nh́n quanh xem Biền lẩn quất ở đâu nhưng chẳng thấy tăm hơi nó. Quỳnh Như lúc này đang bơi ngược lạị Nó cắc cớ nhắm ngay chỗ tôi, lao tới y như thể trêu ngươị Tôi lật đật nép sát vào mép hồ. Để nó ủi đầu vào ngực tặng thêm vết thương thứ tư, tôi có nước đi chầu ông vải sớm.

Tôi tưởng Quỳnh Như sẽ bơi lướt qua tôị Nhưng không, tới trước mặt tôi, nó trồi đầu lên, mỉm cười rủ:

- Hai đứa bơi thi đi!

Quỳnh Như làm tôi dở cười dở khóc. Đến giờ này nó c̣n nhẫn tâm dùng cái từ "hai đứa" ngọt ngào kiạ Hay là nó muốn vờn tôi ngất ngư trước khi ăn thịt ?

- Bơi thi ? - Tôi bần thần hỏi lạị

- Ừ! - Quỳnh Như bám tay vào bờ hồ, miệng vẫn cười thân mật.

- Thật không ? - Tôi lại ngẩn ngơ hỏị

- Thật không chuyện ǵ ?

- Chuyện bơi thi ấy!

Quỳnh Như tṛn mắt nh́n tôi:

- Anh làm sao vậy ?

- Tôi có làm sao đâu! - Tôi nhăn nhó và như không kềm được, những cay đắng trong trong ḷng bật tuôn ra - Sao Quỳnh Như không chơi với Biền, xuống đây rủ tôi bơi thi làm ǵ ? Khi năy Quỳnh Như có thèm nói chuyện với tôi đâu!

Khi thốt ra những lời trách móc nặng nề đó, tôi đinh ninh Quỳnh Như nếu không đỏ mặt v́ xấu hổ th́ ít ra nó cũng t́m cách thanh minh. Nhưng lạ làm sao nó vẫn tỉnh bơ, mặt không hề biến sắc. Đợi tôi trút xong hờn giận, nó giở giọng tinh nghịch đáp:

- Th́ Quỳnh Như vẫn đang đứng chơi với anh Biền đó chứ!

Trong khi tôi đang ngơ ngác v́ câu nói bí hiểm đó th́ Quỳnh Như bật cười khanh khách và chỉ tay lên chỗ quầy giải khát:

- Anh nh́n ḱa!

Tôi ngạc nhiên nh́n theo tay chỉ của Quỳnh Như và bất giác rùng ḿnh đưa tay dụi mắt. Trong một thoáng, tôi tưởng tôi đang nằm mê và có ai đó đang áp cả tảng băng lên sống lưng tôi lạnh toát. Bên quầy giải khát, Biền vẫn đứng nguyên chổ cũ, tay vung loạn xạ, đang say sưa tṛ chuyện với ... Quỳnh Như.

Sực nhớ ra điều ǵ, tôi hốt hoảng quay phắt lạị Tôi sợ Quỳnh Như vừa tṛ chuyện với tôi là ảo giác. Nhưng tôi chỉ lo hăọ Mụ phụ thủy mặc áo tắm đứng bên cạnh tôi đúng là "người thật việc thật". Nó đang cười với tôi bằng ánh mắt ranh mănh:

- Anh hết giận dỗi rồi chứ ?

Giận th́ tôi quả đă hết giận rồi, nhưng tôi vẫn không kềm được thắc mắc:

- Vậy chứ ai đứng trên đó vậy ?

- Đó là Quỳnh Dao, chị sinh đôi của tôi! - Quỳnh Như nheo nheo mắt, láu lỉnh đáp.

Tôi vừa cáu vừa buồn cườị Hèn ǵ trước đây Quỳnh Dao bảo tên nó là Quỳnh Dao, tôi và Biền cứ tưởng nó chơi tṛ đố vui để ... ghẹọ Hai chị em giống nhau như đúc, từ ánh mắt làn môi đến cả cách ăn mặc hàng ngày, hai đứa tôi có tài thánh mới khỏi trông gà hóa cuốc! Quỳnh Dao và Quỳnh Như chỉ khác nhau ở mỗi chỗ tính nết th́ thằng Biền bộp chộp kia không phân nếp tẻ đă vội "quy kết" là do ăn uống khiến bao nhiêu màn kịch diễn ra đầy đủ cả bi hàị

Tôi nh́n Quỳnh Như, trách:

- Vậy là hai đứa tôi bị chị em Quỳnh Như cho vào xiếc dài dài!

Quỳnh Như rụt cổ:

- Anh đừng trách oan tôi! Toàn bộ chuyện này là do chị Quỳnh Dao bày ra hết!

- Nhưng tại sao hai người lại thay phiên nhau đi bơi mà không đi chung như bữa nay ? Cố ư làm cho tụi này hoa mắt chứ ǵ ?

- Không phải đâu! - Quỳnh Như mỉm cười - Hai chị em đều đi học thêm ngoại ngữ vào buổi chiềụ Nhưng khác trung tâm. Chị Quỳnh Dao học ba năm bảy, tôi học hai tư sáu, làm sao đi bơi chung với nhau được!

Tôi không hỏi nữạ Và cũng không cần hỏi, một khi với những ǵ vừa biết được, tôi đă có thể tự tay vén lên bức màn nghi vấn vẫn bao phủ con người Quỳnh Như trước nay, từ việc "nó" ngang nhiên nhận thư tỏ t́nh của cả hai đứa đến việc "nó" bị cả một sư đoàn serotonin trong hai đĩa chè chuối của Biền tấn công mà không hề suy suyển. Vâng, hỏi làm ǵ một khi tỉ số 4-3 đang nghiêng về phía Biền bỗng dưng biến thành một trận ḥa 1-1 tuyệt diệu và nhất là từ nay về sau tôi đă có thể yên tâm Quỳnh Như của tôi chẳng quan tâm ǵ đến cái bản mặt của Biền.

Thằng Biền không biết tất cả những điều đó nên vừa từ trong pḥng thay đồ lơn tơn bước ra nó đă đứng ngay cán cuốc, miệng há hốc, khi nh́n thấy con nhỏ Quỳnh Như mới tṛ chuyện t́nh tứ với nó đằng căng-tin kia giờ đă lại sát cách bên tôi mười phần âu yếm.

Ḥa b́nh đă được văn hồi, các bản tin thời sự thường nói vậy để chỉ những ḷ lửa chiến tranh vừa bị dập tắt. Qua sự kiện vừa rồi, tôi và Biền đă trở lại là những người bạn vô cùng tốt. Tốt đến mức Lưu B́nh Dương Lễ sống lại cũng phải xám mặt v́ ghen tị.

Và khi mọi người đă sống tốt đẹp với nhau th́ chẳng c̣n chuyện ǵ để kể nữạ Nhưng kẹt một nỗi, sau tuần lễ ḥa b́nh đầu tiên được lập lại th́ chị em Quỳnh Như đùng một cái kết thúc luôn khóa học tiếng Anh. Kể từ hôm đó, hai chị em dung dăng dung dẻ dắt tay vào hồ bơi mỗi ngày khiến tôi và Biền tha hồ lẫn lộn. Chẳng thà hai người đẹp xếp lịch để phân phối t́nh cảm như trước đây th́ dù mỗi tuần tôi và Biền chỉ hưởng hạnh phúc có ba ngày nhưng phần đứa nào ra phần đứa đó.

Đằng này, ngày nào cũng gặp nhưng lại phải đứng xa xa nh́n chăm bẳm vào mặt một hồi mới xác định được con nhỏ xinh xinh đó có phải là "người yêu" của ḿnh hay không. Gặp như thế thật khổ hơn là không gặp. Cứ như các bà nội trợ đứng nghiên cứu tấm bảng giá ngoài chợ để đoán định xem ḿnh có sẽ bị hớ hay không.

Nhưng tỉ mỉ tẩn mẩn như thế mà nào có chắc ăn. Tôi và Biền thi nhau nhầm lẫn lung tung. Chết một nỗi dạo này t́nh cảm giữa tôi và Quỳnh Như cũng như giữa Biền và Quỳnh Dao đă tiến tới chỗ có thể cầm tay nhau một cách thân mật. Thế là chuyện đẻ ra chuyện. Lắm hôm thằng Biền bị Quỳnh Như "sửa gáy" đến ê mặt v́ cái thói nhanh nhẩu đoảng. C̣n tôi cũng không ít khi sém bị Quỳnh Dao cho ăn guốc vào đầụ

Măi mấy ngày sau, tôi mới t́nh cờ khám phá ra điểm dị biệt giữa hai tỉ muội nhà nàỵ Hôm đó, tôi bơi phía sau Quỳnh Như. Hai đứa tôi vẫn "bơi thi" như thế. Thường th́ mỗi khi chúi đầu xuống nước tôi đều nhắm tịt mắt lại, sợ caỵ Hên làm sao, bữa đó có một thứ vảy bẩn nào đó chui vào mắt tôi, xốn quá thể. Tôi buộc phải mở mắt ra chớp chớp cho bụi bẩn trôi đị Chớp lần đầu không thấy ǵ. Chớp lần thứ hai, tôi thấy hai chân Quỳnh Như đang quạt nước như con ếch ngay trước mặt. Ở hồ bơi, chân cẳng phụ nữ phơi đầy, chuyện đó chẳng có ǵ đáng nóị Điểm đáng "ghi nhận" ở đây là tôi bất chợt nh́n thấy ở chỗ đầu gối nó, mé bên trong, có một cái bớt màu xanh.

Lúc này dù bụi bẩn đă trôi ra rồi, tôi vẫn hăng hái chớp mắt thêm một cái nửạ Sau khi đă xác định ḿnh không trông lầm, tôi quày quả leo lên bờ, ngoắt Biền:

- Lên đây! Có chuyện quan trọng!

Khi Biền ṃ lên tới nơi, tôi hí hửng "báo cáo thành tích" với nó. Biền cười tí toét:

- Hay lắm, để tao xuống kiểm tra coi!

- Khỏi! - Tôi níu tay Biền - Tao đă trông kỹ rồi!

Tôi cản Biền v́ không muốn nó nh́n chằm chằm vào chân cẳng của người yêu tôị Đầu gối của Quỳnh Dao, nó muốn "kiểm tra" th́ cứ tha hồ.

Không ngờ tôi tính già lại hóa non. Tôi quên dự liệu rằng trước khi phân biệt được cô gái ngồi trước mặt là ai th́ cả tôi lẫn Biền đều phải chú mục vào cái vị trí đặt biệt đó, hệt như muốn phân biệt ti-vi JVC và ti-vi National người ta phải nh́n vào nhăn hiệu vậỵ

Nhưng dù sao th́ cũng nhờ phương pháp đó mà tôi với Biền đă tránh được biết bao nhầm lẫn tai hạị Và hai đứa tôi cứ đinh ninh cái kỹ thuật độc môn đó sẽ măi măi nằm trong ṿng bí mật cho đến ngày hai chị em Quỳnh Như theo chúng tôi ai về nhà nấỵ Lúc đó th́ khỏi phải mất th́ giờ phân biệt lôi thôị Ai ngờ mọi chuyện đang suông sẻ bỗng đâm ra đổ bể.

Đầu đuôi là tại thằng Biền. Hôm đó nó phát rồ hay sao mà lại "kiểm tra" đầu gối của Quỳnh Như một cách quá đáng. Nó nh́n cḥng chọc đến mức Quỳnh Như bất giác cảm thấy nhột nhạt và khi ngước mặt lên Quỳnh Như bắt gặp ngay ánh mắt hau háu của nó. Sau đó, Quỳnh Như ngập ngừng thủ thỉ với tôi:

- Anh Biền ảnh sao sao ấy!

- Sao sao ấy là sao ?

Quỳnh Như đỏ mặt:

- Lúc năy ảnh nh́n em kỳ cục ghê!

Thời gian gần đây, Quỳnh Như đă chuyển qua xưng "em" với tôi và lúc này giọng nói của nó vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ nhưng tôi nghe như sét nổ bên taị Quỳnh Như không nói rơ nhưng tôi hiểu nó đă phát giác ra hành động của Biền. Chắc nó nghĩ thằng Biền tuổi Mùi và mỗi ngày xực một cái lẩu dê.

Không nỡ để bạn mang tiếng oan, tôi đành bối rối thú thật:

- Không phải ảnh kỳ kỳ đâu! Chính v́ ảnh muốn biết em là Quỳnh Như hay Quỳnh Dao thôi!

Thấy Quỳnh Như tṛn mắt ngơ ngác, tôi mỉm cười giải thích:

- Ở chân em có một cái bớt.

Tôi vừa nói xong, Quỳnh Như thẹn thùng khép chặt đùi lại và đấm thùm thụp vào lưng tôi:

- Mấy anh này nè! Em nói chị Quỳnh Dao nghỉ chơi mấy anh ra luôn!

Tôi cười h́ h́:

- Nghỉ chơi th́ đành chịu thôi, chứ nếu không làm vậy th́ ai biết ai là ai!

- Khó ǵ đâu! ~ Quỳnh Như dẩu môi - Ngày mai em sẽ đeo bông taị Hễ người nào đeo bông tai là em!

Tôi thuật lại với Biền. Biền khen Quỳnh Như thông minh xuất chúng. Ngày hôm sau, chúng tôi quả đă thoát khỏi t́nh trạng bỡ ngỡ nhờ đôi bông lấp lánh trên tai Quỳnh Như như ngôi sao sáng dẫn đường.

Nhưng khi xuống nước lên th́ mọi chuyện lại rối rắm y như cũ. Tóc Quỳnh Như bết vào má, chôn kín đôi bông trong đó đồng thời chôn luôn sự phấn khởi mới chớm của tôi và Biền. Thế là đôi mắt thật thà của hai đứa tôi đành phải chuyển tầm quan sát từ trên đầu xuống lại dưới chân.

Tôi bày tỏ nỗi khổ tâm với Quỳnh Như. Nó cười khúc khích:

- Dễ ợt! Ngày mai em sẽ đeo một sợi dây chuyền!

Con gái đúng là thông minh hơn con trai gấp một triệu lần. Cách giải quyết của Quỳnh Như lần này quả là dễ ợt thật. Nhưng trước khi ra về tôi vẫn cẩn thận dặn Quỳnh Như nhớ chọn sợi dây chuyền ngắn ngắn một chút, càng ngắn càng tốt. Để thằng Biền có nh́n th́ nh́n vào cổ, thay v́ hạ tầm quan sát xuống thấp hơn.

Chuyện t́nh của bốn đứa tôi có thể chỉ được xem như mới bắt đầu nhưng câu chuyện chung quanh cái hồ bơi tuyệt diệu này đến đây coi như kết thúc. Nếu có điều ǵ cần nói thêm th́ đó là chuyện riêng của tôi và Biền. Từ ngày thượng đế run rủi cho hai đứa tôi gặp phải hai nàng tiên xinh như mộng và giống nhau như đúc này, chúng tôi đồng thời nhiễm luôn cái tật hễ ngồi trước mặt phụ nữ là cứ trố mắt nh́n và đùi họ. Dĩ nhiên đó là một hành động vô thức, do thói quen và mặc dù được Quỳnh Như dùng sợi dây chuyền chỉnh đốn lại tác phong, cái thói quen bất nhă đó quả thật khó dứt bỏ trong một sớm một chiềụ

Suốt một thời gian dài, hễ ngồi trước mặt chúng tôi th́ y như rằng, chỉ một chốc sau, các bà các cô lại la rầm lên như bị kiến đốt. Và ở sau lưng hai đứa tôi, mọi người thi nhau x́ xào bêu riếu đủ thứ chuyện. Tôi không nghe nhưng mà tôi biết hết. Biền cũng biết. Nó cáu sườn nói:

- Mặc kệ họ! Họ bảo ḿnh xấu tính th́ đă sao!

Tất nhiên Quỳnh Như và Quỳnh Dao chẳng bao giờ nghĩ xấu về hai chàng trai của họ. Nhưng để cho thiên hạ đồi đăi như thế xét ra cũng chẳng hay ho ǵ. Thế là tôi quyết bỏ. Và rồi cũng bỏ được, dù cũng hơi tiêng tiếc. Riêng Biền th́ tôi không rơ nó đă "cai" được cái tật đó chưạ Thỉnh thoảng gặp tôi, nó khoe là nó đă thôi được cái của nợ đó rồi nhưng nh́n cặp mắt láo liên như thằng trộm gà của nó, có thánh mới tin nổị

Gần đây, nghe đâu nó đi đóng phim đóng phiếc ǵ đó. Dẫu bản mặt nó th́ chỉ được mời đóng vai phụ, nhưng ở cái chốn mỗi ngày phải tiếp xúc với hàng chục nữ minh tinh trẻ đẹp này, nó mà không tuyệt giao được với cái thói chết tiệt đó, chẳng hiểu người ta sẽ đuổi cổ nó lúc nàọ Cầu trời cho cái ngày đó chẳng bao giờ xảy ra!


12/3/1993

Nguyễn Nhật Ánh
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
bAdBoY
Administrator
[ *  *  *  *  *  * ]
tao đọc ghi chú của thằng Kid và đọc vài chữ cuối truyện th́ đă hỉu được chút ít vần đề rồi. Hehehehehehe, thằng lathienanh fải đọc cái này mới được.
Lonely. I'm so lonely
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
ZetaBoards - Free Forum Hosting
Join the millions that use us for their forum communities. Create your own forum today.
Learn More · Sign-up Now
« Previous Topic · Truyện chữ · Next Topic »
Add Reply