Photobucket [ Gửi thông điệp ] .. Chào mừng bạn đến với diễn đàn Toán-Thống Kê ...!!!!!
Welcome Guest [Log In] [Register]
Chào mừng Bạn!
Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé qua, xin đọc bảng [Hướng dẫn] này để biết thêm về cách sử dụng diễn đàn. Hãy [Đăng ký] làm thành viên để có thêm quyền hạn truy cập vào những nơi ưu tiên dành cho thành viên. Để bắt đầu xem những bài viết, xin chọn một đề tài ở dưới.
Domain : http://forumtoanthongke.co.cc


Tài khoản: Mật Khẩu:
Ghi Nhớ?

Quà Tặng Âm Nhạc

♥ Người yêu cầu: Kim Tài-td1k34
♥ Ca khúc: BELIEVE
♥ Gửi Đến:
♥ Lời Nhắn:
♥ Để yêu cầu ca khúc Click Here
Mỗi Ngày Một Ca Khúc

Nhấn Play Để Nghe Nhạc Nhé !!
1 năm với TD,
Topic Started: Jan 22 2011, 10:59 PM (347 Views)
banmaixanh
Member Avatar


Một năm trước tôi trở thành sinh viên của khoa toán thống kê. Một năm trước tôi cảm thấy buồn cho bản thân mình. Một năm trôi qua và tôi không thể nói rằng tôi không còn cảm thấy những gì mà một năm trước tôi đã thấy. Nguyện vọng một của tôi là tài chính doanh nghiệp, nguyện vọng hai là chứng khoán, tôi không hề nghỉ rằng tôi sẽ phải cần tới nguyện vọng 3 mới chọn được chuyên ngành nên tôi đã chọn thống kê kinh doanh- một ngành với cái tên nghe “oai kinh khủng”. Tôi chưa biết gì về thống kê kinh doanh trước đó, tất cả những gì tôi biết về thống kê là qua môn xác suất thống kê và khi ấy tôi đã nghĩ rằng đời tôi sẽ không bao giờ phải gắn bó với thống kê vì thế chỉ cần học sao cho khỏi thi lại là đủ. Tôi không ngờ rằng có một ngày tôi sẽ học thống kê như một chuyên ngành nhưng nó đã xảy ra. Và khi nó xảy ra tôi đã khóc rất nhiều. Một tuần đầu tiên vào học chuyên ngành đêm nào tôi cũng khóc, tháng đầu tiên học chuyên ngành tôi chỉ nhìn thấy việc đến lớp là một cực hình. Tôi cảm thấy xấu hổ với bạn bè, những người bạn từ thời phổ thông cũng như những người bạn ở lớp đại cương. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác khi gặp lại một người bạn ở cũng chỗ trọ hồi trước và cùng học trường kinh tế, tôi nhận ra bạn ấy nhưng rồi tôi quay mặt đi thay vì hỏi chuyện vì nhắc tới chuyên ngành làm tôi xấu hổ. Tôi vẫn còn nhớ những lần tôi đăng ký đi thi một cuộc thi nào đó hay là đi dự hội thảo tôi đã không dám viết hai chữ TD vào ô lớp và chữ Toán- Thống Kê vào ô khoa. Mặc cho bạn bè tôi nói với tôi rằng sẽ không sao đâu, mặc cho các thầy trên khoa xuống nói chuyện và an ủi, với tôi cánh cửa vào tương lai gần như đã đóng lại, tôi khóc, tôi buồn và tôi nhìn mọi thứ tối tăm hơn, tôi gần như bước vào một con đường mà không biết nó sẽ dẫn tôi đi về hướng nào. Nhưng rồi có buồn thì tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là học, tôi không thể ngồi mà khóc mãi, khóc không giải quyết được gì, nó chỉ làm tôi mất thời gian hơn mà thôi. Có vào chuyên ngành nào thì tôi cũng phải học và vì thế tôi bắt đầu học, học để giết thời gian, không có thời gian rảnh thì sẽ không nghĩ tới chuyên ngành và sẽ không còn buồn. Và rồi tôi học thực sự, không phải chỉ là lên lớp cho tròn nghĩa vụ rồi về, tôi bắt đầu học và bắt đầu thắc mắc những gì tôi không hiểu, bắt đầu quan tâm tới môn học của mình hơn. Học kỳ 4 trôi qua với một kết quả học tập không tệ, tôi mỉm cười với bản thân mình, tôi không giỏi nhưng phần nào đó trong tôi, tôi cảm thấy tự hào - ít ra khi rơi vào hoàn cảnh bi đát nhất tôi cũng đã không để bản thân mình tụt dốc. Học kỳ 5 bắt đầu, vẫn là sương mù che phủ cánh cửa vào tương lai nhưng tôi đã không còn buồn nữa. Tôi học lý thuyết thống kê 2 ở học kỳ 5. Ban đầu với tôi thống kê chỉ là một môn học bình thường mà thôi, nó không có gì đặc biệt ngoài việc tôi được học với thầy phó khoa. Nó là môn cơ sở ngành, nhưng tôi chẳng quan tâm, học môn nào chả là học. Ban đầu tôi học thống kê với tâm lý học thuộc công thức, và làm bài tập càng nhiều càng tốt. Nhưng sau đó tôi bắt đầu cảm thấy thú vị với những gì thầy Sơn giảng trên lớp. Vẽ một cái quả chuông (đồ thị phân phối chuẩn) và giải thích các chỉ số thống kê trên đó. Tôi bắt đầu tập vẽ và tập giải thích lại các chỉ số theo cách của thầy, rồi sau đó tôi bắt đầu giải thích theo cách của mình. – Mặc dù không thành công, nhưng tôi vẫn cảm thấy vui vì điều đó. Tôi bắt đầu nối những công thức khác nhau lại với nhau, bắt đầu tìm sự liên kết giữa những công thức tầng tầng lớp lớp của thống kê và tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề. Tôi bắt đầu học các công thức thống kê theo cách của riêng mình, viết ra và giải thích bằng ngôn ngữ của mình. Nhiều lúc tôi đã bật cười vì những từ ngữ tôi sử dụng để giải thích các công thức đó- chẳng “văn học” tý nào. Tôi thích học thống kê từ lúc nào tôi không biết. Tôi cảm thấy mình thật là “tài năng” khi phát hiện ra những liên hệ mà “ai cũng biết” đó. Nhưng kệ tôi, tôi thấy vui vì tôi tự tìm ra nó mà. 2 học kỳ cũng có nghĩa là đã một năm trôi qua kể từ ngày tôi bước vào chuyên ngành này. Ngày hôm nay tôi vẫn không thấy tương lai mình rạng rỡ nhưng thay vì đêm tối như đầu học kỳ 4 hay sương phủ như học kỳ 5 thì bây giờ tôi bắt đầu nhìn thấy con đường mơ hồ hiện ra trước mặt. Tôi không nhìn thấy đó là một con đường cao tốc thẳng tắp con đường mà hôm nay tôi nhìn thấy chỉ là một lối mòn hiện ra mờ ảo trong sương sớm, xung quanh là rừng và ở phía xa là những ngọn núi xanh thẳm. Tôi không hiểu vì sao tôi lại hình dung tương lai của tôi là con đường đó nhưng tôi biết trong bức tranh hiện ra trong đầu tôi lúc này đó là khung cảnh buổi sớm, mặt trời đang mọc ở phía trước và sương mù vẫn còn nhiều. Để đi đến cuối con đường này tôi luôn phải nhìn về phía trước vì nếu không tôi sẽ một lần nữa lạc trong sương mù, lạc trong rừng. Một năm đã trôi qua, tôi không còn buồn vì tôi học chuyên ngành này, tôi không còn buồn vì cảm thấy bản thân mình đáng thất vọng như trước nữa. Điều làm tôi buồn bây giờ là liệu tôi có thể gắn bó cả đời với chuyên ngành này như tôi mong muốn được không? Tôi đã từng mơ ước được học công nghệ thông tin nhưng rồi lại thi vô kinh tế, tôi đã từng mong muốn trở thành sinh viên chuyên ngành tài chính doanh nghiệp thì lại trở thành sinh viên chuyên ngành thống kê kinh doanh. Liệu sau này khi tôi muốn trở thành một nhân viên phân tích dữ liệu hay ít nhất là một nhân viên thống kê tôi lại trở thành một cái gì đó khác không? Luôn luôn là như thế khi tôi bắt đầu yêu thích một cái gì đó thì tôi sẽ không được gắn bó với nó. Tôi sợ điều đó sẽ xảy ra khi tôi ra trường. Tôi sợ rằng tôi sẽ phải làm một việc gì đó nằm ngoài chuyên ngành của tôi, tôi sợ cảm giác người ta nói sinh viên thống kê ra trường chỉ làm được có thế thôi. Tôi không muốn bản thân tôi làm mất mặt khoa toán-thống kê, đó là lý do vì sao tôi sợ, vì sao tôi buồn và vì sao tôi không tự tin vào bản thân mình. Đây là một chuyên ngành khó, thống kê mà, tôi sợ bản thân tôi không đủ sức để theo đuổi ngành này, tôi sợ vì càng học sâu tôi càng cảm thấy bản thân tôi đuối sức. Tôi không có suy nghĩ rằng tôi học chuyên ngành này chỉ là tạm bợ rằng ra trường tôi sẽ học cái khác. Tôi không ghét chuyên ngành tôi đang học, tôi cũng không cảm thấy áp lực khi phải học nhiều môn không liên quan tới chuyên ngành vì học có mất gì đâu, mà thực ra mấy môn liên quan đến tin học cũng thú vị, tôi chỉ không thích mấy môn toàn lý thuyết suông thôi, có lẽ vì thế mà học thống kê kinh doanh hợp với tôi vì thống kê không phải học lý thuyết. Tôi thích thống kê, cho dù nó chỉ mới là sự khởi đầu, tôi chưa nói rằng tôi yêu thống kê hay có đam mê với nó, nhưng tôi biết tôi không thích tài chính doanh nghiệp như tôi từng nghĩ nữa. Đó chỉ đơn giản là theo số đông, là tâm lý bầy đàn và sự háo thắng của tôi khi chọn chuyên ngành. Đậu được vào một chuyên ngành “hot” cảm giác đó chắc là vui lắm. Tôi đã khóc khi tôi rớt chuyên ngành có lẽ vì đó là lần đầu tiên tôi thực sự thất bại trong học tập, có lẽ vì lòng tự tôn của tôi bị tổn thương, có lẽ vì tôi ghét cái cảm giác người ta nhìn mình mới ánh mắt thương hại, thương hại một kẻ bại trận. Tôi đã không biết gì về tài chính doanh nghiệp khi tôi đặt bút chọn chuyên ngành, nhưng ngày hôm nay tôi tin rằng tôi đã biết ít nhiều về thống kê kinh doanh khi tôi viết những chữ này. Ngày tôi chọn tài chính doanh nghiệp không phải có lẽ tôi chưa thực sự thích tài chính nhưng ngày tôi đang đánh những chữ này tôi biết rằng tôi thực sự thích thống kê. Nói như thế không có nghĩa là nếu thời gian quay trở lại thời điểm chọn chuyên ngành tôi sẽ chọn thống kê kinh doanh vào nguyện vọng một. Tôi không ân hận về việc tôi đã chọn chuyên ngành như thế, tôi đã dám chấp nhận rủi ro tôi dám chấp nhận thất bại và dù thế nào thì những cảm giác mà tôi đã trải qua trong suốt một năm qua và sẽ thêm một năm nữa với thống kê kinh doanh đó sẽ là những kỷ niệm khó quên- vô cùng khó quên, nó không ngọt ngào nhưng tôi tin rằng nó không bao giờ là những ký ức buồn, nó chỉ là một bước ngoặt mới trong cuộc đời tôi, một bước ngoặt đáng nhớ. I LOVE YOU, TD
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Tâm sự sinh viên · Next Topic »

© Thiết Kế Bởi Vũ Đình Hướng và Võ Hồng Thắng.
© Diễn đàn phát triển bởi các thành viên của khoa toán-thống kê.
© Các tài liệu, hình ảnh, dữ liệu... đưa lên có bản quyền thuộc về chủ sở hữu thành viên diễn đàn
©Truy cập, sử dụng website này nghĩa là bạn đã chấp nhận các quy định của diễn đàn
©Ghi rõ nguồn bài viết tại khi copy bài viết từ diễn đàn khoa toán thống kê