| Chào mừng bạn đến với »»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»» -‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn. Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây : |
| Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 12th December 2017 - 10:54 AM (71 Views) | |
|
|
12th December 2017 - 10:54 AM Post #1 |
|
Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh Ôi đất lạnh! Từ từ ôm xác Mẹ Dưới lòng sâu lặng lẽ mảnh vô tri Mặc nắng mưa, sớm, trưa, chiều bóng xế Chỉ dương trần ngấn lệ nhớ người đi! Kể từ nay, Mẹ sẽ không còn buồn Thôi lo nghĩ, sầu thương vương ánh mắt Hết trở trăn trầm mặc hướng mây sương Lo con đứa nẻo đường mang héo hắt Bởi con đàn, đứa khôn, còn đứa dại Đứa cảnh đời phơi phới, đứa lầm than Tình của Mẹ. vầng trăng nơi bốn cõi Sao chẳng về bóng tối thả vầng thanh! Nên nhìn Mẹ như luôn màu ảm đạm Mảnh trăng sầu sâu thẳm tận xa xôi Mây vụt qua để rồi từ vạn dặm Cũng bay về che sẩm bóng mà thôi Con canh cánh trong lòng nhìn thấy Mẹ Vệt kéo dài vầng trán của chiều thu Lúc Mẹ vui âm u đà tan mất Khi Mẹ buồn chất ngất nỗi sầu ưu Mẹ hay đau, anh em con lo lắng Bao chuỗi dài năm tháng chảy dòng sông Lúc thủy triều nước rong không hụt hẩng Khi cạn nguồn, trống vắng một trời đông…. Tất cả thứ giờ đây không còn nữa Trăng rụng rồi bao thuở gió đong đưa Hết ưu tư nhìn Mẹ hiền trăn trở Và mất vầng sáng tỏ phủ đêm khuya! Kỷ niệm an táng Mẹ, 15/1/2016 (Nhằm ngày 6/12 ÂL) Nguyễn Thành Sáng |
![]() |
|
|
|
12th December 2017 - 11:07 AM Post #2 |
|
Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (9) TIỀN DUYÊN NỐI LẠI Năm xưa ta có ra đi Về miền hoa mộng, những gì vấn vương Xa xôi cách trở ngàn phương Tình đời trắc trở để vương nỗi sầu Thời gian nào kéo được đâu! Nỗi sầu năm tháng, còn đâu bây giờ! Hữu duyên gặp bạn tình thơ Lòng ta đã thấm hồn thơ của nàng Thấy như tri kỷ, trăng vàng Cho ta cảm xúc, mơ màng đêm sâu Cho lòng ta phải rạt rào Lâng lâng, nhớ nhớ biết bao hỡi nàng! Phải chăng gặp lại bạn vàng Từ duyên tiền kiếp, hồn nàng về đây! Cùng ta tương hội chốn nầy Muộn màng vì bởi năm dài lạc nhau! Trăng vàng đã tận đêm sâu Tiền duyên còn đó một câu nghĩa tình Hôm nay gặp lại của mình Nàng ơi! ta tiếp duyên tình ngàn xưa! Nguyễn Thành Sáng LÀM SAO MÀ TRÁCH Cớ chi mà lại trách người Đã cùng san sẻ đầy vơi nỗi niềm Cuộc đời trói phận buộc duyên Hai ta cùng muốn có miền vô ưu Thẩn thơ ngắm ráng trời chiều Ngân nga cùng tiếng sáo diều trăng thanh Gửi hồn vào tán lá xanh Cùng yêu một giấc mộng lành tinh mơ Đôi khi cũng lại ngẩn ngơ Dậu hoa vàng đã tím bờ sương buông Và đôi khi cũng lại buồn Làm sao mà trách cánh chuồn chồn kim. Thi Hoàng |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Thơ Văn · Next Topic » |







7:53 AM Jul 11

