TTHL
Welcome Guest [Log In] [Register]
Chào mừng bạn đến với
»»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»»
-‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn.
Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để Posted Image
Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn
Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây :


Username:   Password:
Lưu Luyến (2)
Topic Started: 11th January 2018 - 10:48 AM (70 Views)
Posted ImageNguyễn Thành Sáng
Member Avatar




Lưu Luyến (2)

Cơn hè bỏng cháy bức hồn hoa
Chợt một chiều kia ánh dịu tà
Lãng đãng trôi về phơi mộng sống
Nhẹ nhàng, êm ả, cánh Thu xa!

Từng cơn gió lướt lay vương vấn
Lảy khúc du dương réo gọi hồn
Thương nhớ ngập tràn trên cánh mỏng
Êm đềm, tỏa sắc sáng chiều hôm

Có lúc mây xa lũ lượt về
Mịt mờ, vó ngựa, dặm quan khê
Hồn hoa chành chạnh niềm thao thức
Khe khẻ ngân nga tiếng hẹn thề

Những đêm trăng sáng tỏa lung linh
Sương đọng long pha nét hữu tình
E ấp bên ngàn cây cỏ lá
Dưới trời huyền diệu phả hương xinh!...

Lưu luyến ngập tràn đan ý thơ
Muôn vàn đượm thắm cuốn thành mơ
Thênh thang xoải cánh trời mây nước
Óng ả, mịn màng chuỗi mối tơ…

Nhưng rồi phiêu bạt bốn phương ngàn
Thu đến lại đi, lắm phũ phàng
Trăn trở, nhớ nhung thời hạnh ngộ
Bây giờ kết tụ, biến sầu tan

Mùa đông giá rét phủ lên hoa
Theo thắt, tái tê dáng ngọc ngà
Lạnh lẽo, ê chề bao khắc khoải
Nghẹn ngào, héo hắt, ngóng trời xa!

Nguyễn Thành Sáng
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
Posted ImageNguyễn Thành Sáng
Member Avatar




Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (22)

CHUYỆN CỦA TA MÌNH

Anh bỗng lạc vào trang thơ bỏ ngỏ
Bỗng nhận ra mình như đã thân quen
Rồi thao thức như gặp người tri kỉ
Bỗng thấy mình lại nhung nhớ từng đêm

Anh lại đưa bàn tay anh rắn rỏi
Cho em cùng níu lấy để mà đi
Và cái bước chân khấp khểnh mọi khi
Sao bây giờ tự nhiên thành vững chắc

Lúc mỏi mệt anh lại thường hay nhắc
Ráng nghe em cố lên với chính mình
Cho cái đầu thật sáng thật anh minh
Anh vẫn đợi đợi em sang bến mộng

Mỗi buổi sáng ngắm trời xanh gió lộng
Chớ vô tình để cánh én bay đi
Một mùa xuân đang đến tuổi dậy thì
Ta hãy nhớ mọi cung đường đang trải

Và một khi bờ vai em uể oải
Tựa vào anh cho hêt mỏi hết sầu
Cho tình thơ ta mãi mãi bền lâu
Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn...

Thi Hoàng

TRỌN CON ĐƯỜNG

Cho ấm áp vành môi cười trọn vẹn
Và cho mình chẳng thẹn chữ tình thơ
Sông sâu chảy, dòng mơ về biển hẹn
Nhạc tơ lòng vun vén, hết sầu lơ!...

Nhớ năm tháng chơ vơ nơi tâm tưởng
Những đêm buồn, vất vưởng mảnh hồn lay
Tiếng dế sầu đâu đây niềm u uẩn
Nỗi cô đơn, lờ lững cuộc trần ai!

Ôi trống trải! đêm dài thêm giá lạnh
Đếm thời gian canh cánh nỗi buồn vương
Gió rã rích, thu sương mang hơi lạnh
Con chim sầu rũ cánh cuộc buồn thương!

Rồi bỗng chốc! con đường nơi bến lạ
Buổi đầu hè khách đã ghé vườn thơ
Cánh chim buồn ngẩn ngơ hoa cỏ lá
Tỉnh lòng mình, khuây khoả trước khung mơ!

Bốn mươi năm thẫn thờ trong bể ải
Tháng năm dài tê tái với bâng khuâng
Đã đến rồi! xa dần bao trống trải
Tim của tôi sống lại một vầng trăng!...

Tình thơ ơi! Bao lần anh muốn nói
Đôi én nầy vời vợi cảnh trời xa
Chẳng hề chi bởi ta”hồn một mối”
Thì sá gì cảnh bối phải xót xa!

Tựa vào nhau, ngân nga tình thơ mộng
Giữa bầu trời lồng lộng ánh trăng thanh
Trải lòng mình từng canh theo nhịp sống
Hai tâm hồn,một bóng dưới khung xanh!

Thơ thương hỡi! long lanh tình em đấy
Anh cảm rung, nghe thấy nỗi vấn vương
Nguồn thơ nầy! cung thương nay sống mãi
Dệt thơ tình về ấy mảnh hồn thương
Cùng bên nhau chung bước trọn con đường!...

Nguyễn Thành Sáng
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Thơ Văn · Next Topic »

web counter code