| Chào mừng bạn đến với »»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»» -‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn. Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây : |
- Pages:
- 1
- 2
| Năm phút đọc và cả cuộc đời phải suy nghĩ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 1st August 2011 - 06:18 PM (1,896 Views) | |
|
|
20th December 2011 - 12:10 AM Post #11 |
|
Các bạn lại cùng No name đọc một số truyện thuộc thẻ loại cực ngắn nữa he 1. Cái hôn Mỗi lần chàng hôn nàng, thời gian dừng lại. Lần cuối cùng chàng hôn nàng, thời gian dừng lại rất lâu. Trong khoảng thời gian dừng lại ấy, nàng nộp xong đơn xin ly dị, lau dọn nhà cửa sạch sẽ, giặt xong mớ quần áo dơ cuối cùng của chàng, dời xong tất cả vật dụng lỉnh kỉnh của nàng sang nhà người yêu mới, và để lại cho chàng một bức thư tuyệt tình với lời lẽ dịu dàng và đầy cảm xúc. 2. Nàng Nàng làm đĩ giữa hai bìa sách nên vĩnh viễn không thể mất nhân cách. Ba trăm năm sau thiên hạ không còn nước mắt. 3. Nhà thơ Nhà thơ ngồi làm việc trong thư phòng. Có một sợi thòng lọng treo ngoài cửa. Mọi cơn mộng bay qua đều bị siết cổ. Nhà thơ chết mòn trên trang giấy. 4. Huyền sử Sau khi năm mươi người đã lên núi và năm mươi người đã xuống biển, năm mươi người khác từ những xứ sở xa xôi đến vùng đồng bằng bỏ hoang và sống mãi ở đó cho đến tận ngày nay. 5. Khuôn mặt Cô suốt đời thích dùng kem lột da. Khi cô qua đời, thân nhân đến viếng, thấy xác cô còn nằm đó nguyên vẹn, nhưng khuôn mặt cô biến mất. 6. Bác Bác tôi suốt đời thích sưu tầm đủ kiểu mặt nạ để thay đổi hàng ngày. Khi bác qua đời, mọi người trong cả nước tôi đều khóc vì tưởng bác là bác ruột của họ. 7. Chị Chị ước mơ kiếp sau chớ làm người, mà được làm cái thùng gạo: chỉ nằm ngửa một chỗ mà chẳng mấy khi thiếu ăn. 8. Quên Ngay khi nghe tiếng nổ của viên đạn từ nòng súng lục bắn xuyên qua thái dương, chàng chợt nhớ đã quên gửi cho nàng bức thư tuyệt mạng. 9. Tiếng ve Tôi đã sống qua bao mùa hạ, vẫn không hiểu được tiếng ve kêu. |
![]() |
|
|
|
25th December 2011 - 11:23 PM Post #12 |
|
Bóng nắng, bóng râm Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo: - Nhà ngoại ở cuối con đê. Trên đê chỉ có mẹ, có con Lúc nắng, mẹ kéo tay con: - Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra. Con cố. Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng: - Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ. Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ? . . . Trời vẫn nắng, vẫn râm... . . . ...Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên. Bàn tay Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại. Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai. Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình. Cua rang muối Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui: - Cua rang muối thật đó mẹ. Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém: - Còn răng đâu mà ăn?! Chung - Riêng Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mải chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên… Uống chung một ly rượu mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta… Đánh đổi Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau. Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng. Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa Xa xứ Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học. Thư đầu viết: "ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..." Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..." Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..." Chua – cay Hồi còn ở với nhau, tới bữa cơm bà thường hay quên gia vị, ông luôn đứng dậy lấy mấy lát chanh và vài trái ớt. Bữa cơm đạm bạc, trọn vẹn, hạnh phúc. Rồi phát sinh khúc mắc, ông bà chia tay. Ông bỏ đi xa, rất xa, nghe nói có lần ông tới tận Châu Phi… Hai mươi năm trôi qua. Nhân dịp cô cháu gái lớn thi được vào đại học, vợ chồng anh cả muốn tổ chức một bữa cơm gia đình khi ông nội về thăm quê. Chuẩn bị trước cả tháng trời rồi cũng tới ngày gặp mặt, có cả ông cả bà, gặp gỡ, chào hỏi, hàn huyên, mọi người tránh nhắc đến chuyện cũ, cố lờ đi những rạn nứt đã được chôn vùi mấy chục năm qua. Khi chuẩn bị nâng ly, bỗng nhiên bà xua tay: “khoan đã, chưa được…”. Mọi người giật mình, lo lắng. Bà cười móm mém và khẽ khàng nói: “chị cả lấy cho mẹ quả chanh và mấy trái ớt mẹ cất ở góc trong tủ lạnh”. Cả nhà thở phào nhẹ nhõm, tưởng chuyện gì. Duy chỉ có ông lặng lẽ nhìn bà, trong ánh mắt già nua ẩn giấu một giọt nước long lanh… Edited by no name, 25th December 2011 - 11:57 PM.
|
![]() |
|
|
|
26th December 2011 - 10:22 PM Post #13 |
|
Rồi những dòng sông nhỏ cũng hòa vào dòng cuộn chảy về biển rộng...tháng 12 trôi đi và vẫn bí ẩn như cuộc tình dang dở… Có bao nhiêu dòng sông nhỏ chảy suốt dọc một đời người? Đến đến đi đi như những con thuyền neo đậu giữa bến bờ và một sớm mai nào đó thầm lặng nhổ neo ra đi để lại lòng bến vết hằn sâu hoang vu ấp đầy khóe mắt. Người ta vẫn cứ nhìn sông để ngẫm lại quãng thời gian đã trôi đi hun hút, bằn bặt lối về. Không ai có thể về lại dòng sông xưa với tinh khôi bờ bến cũ. Ngày người đi, bến sông tiêu điều, lòng tôi vẫn hiển hiện một khoảng không trống hoác. Càng cố bưng bít, khoảng trống ấy càng thênh thang thêm. Có đôi lần, tôi cố tình vờ quên đi những nhớ thương, gần gũi bên đời. Phải chăng vì dòng sông vẫn muôn đời chia đôi bờ bến nên vì thế mà người ta mãi mãi không thể đi về phía nhau? Những chiếc cầu là chứng nhân buồn nhất cho sự xa cách vô hình ấy. Và có lẽ thế nên những nhịp cầu bao giờ cũng cô đơn mỗi khi ráng chiều rơi trên bến sông rực đỏ. Có gì đó tựa như một nỗi xót xa, nuối tiếc vô bờ... Rồi người cũng ra đi, đi khỏi cuộc đời tôi như gió thoảng. Người ta không thể hạnh phúc vẹn tròn khi yêu thương và nhớ nhung không tròn vẹn. Đã nhiều lần trong cuộc đời, tôi muốn chạy thật nhanh, lao vào vòng tay kia, để siết chặt lấy em, để giãi bày những cảm xúc nhớ nhung cho vơi đi những mong manh của riêng mình nhưng rồi thôi, những viển vông không bao giờ hóa thành hiện thực. Thỉnh thoảng vẫn thầm lặng nhìn yêu thương ấy như trẻ nhỏ bắt gặp niềm vui qua khe cửa con con trong trò trốn tìm với chúng bạn. Rồi tháng 11 đã ra đi trong vội vã và lãng quên. Ngoài kia, phố vẫn còn tất bật cho một mùa Giáng sinh khác, không giống mùa Giáng sinh ai từng trong vòng tay ai. Tháng 12, nơi nào sẽ dang rộng vòng tay đón tôi về bến đợi hay chỉ có riêng tôi lầm lũi đi trên suốt chặng hành trình? Đâu đấy, tháng 12 đầy khát khao miền đất mới như thể cần chết đi để khai sinh một kiếp khác. Dường như, nỗi buồn cũng cần "chết đi" để khai sinh một niềm vui mới, trong veo, không nhuốm mờ bụi phủ. Tháng 12, tôi vẫn chưa thể quên đi những nụ cười. Tôi cố tình gọi chúng như điều gì đó thiêng liêng, cứu dỗi đời mình, những quãng ngày tận cùng tuyệt vọng. Người sẽ chẳng một lần biết về những nỗi niềm trong tận sâu thẳm tim tôi nên hãy cứ để tháng 12 bí ẩn như một cuộc tình dang dở... (Nguồn S.t) Edited by no name, 26th December 2011 - 10:25 PM.
|
![]() |
|
|
|
12th January 2012 - 05:26 PM Post #14 |
|
Bão.. Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị. Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu... Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị. BA Xưa, nội nghèo, ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng. Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghỉ cho khỏe. Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người. Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi Mồ côi Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm: - Giá như mẹ đừng “đi xa”, thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh. Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói: - Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con. Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà lại có thêm người đỡ vắng lạnh. Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ: - Giá như đừng có dì nhỉ thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên… ĐỔI THAY Hồi nhỏ, chị đi làm lo cho em học. Sinh nhật chị, em dành dụm tiền tặng chị cái nón. Chị rất vui, cảm động ôm hôn em. Rồi em ra đời, giàu lên. Mua gì cho chị, chị cũng chê. Sinh nhật chị, nhớ ngày xưa em lại tặng nón. - Xì... giàu thấy mồ mà tặng nón! Chị kể lể công lao, giận dỗi. Em tiếc ngày xưa, giấu mặt vào tường lặng lẽ khóc. Sinh nhật Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?” Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và đĩa cá bống kho tiêu chị mang đến Em gái tôi Tôi vào đại học. Em gái tôi bỏ học, tảo tần nương rẫy nuôi tôi, bỏ quên mộng mơ thời con gái. Em đi làm hãng chuối. Lương tháng 1.200.000 đ. Tôi về thăm, em cho 600.000 đ. Một nửa. Thầm nhủ sẽ đền đáp thiệt thòi cho em. Em lấy chồng, sinh con, nghèo. Tôi lận đận, chải bươn. Chưa kịp đỡ đần cho em, em đổ bệnh: u não. Bác sĩ lắc đầu, em tôi nằm chờ chết. Muốn đổi lại “một nửa” đời mình cho em. Nhưng không được. Thương quá! Vợ - Chồng Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về: - Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào! Công ty phá sản. Từ cương vị giám đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc: - Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh! |
![]() |
|
|
|
15th January 2012 - 04:57 PM Post #15 |
|
Hạnh Phúc Vì Tình yêu họ đến với nhau, bên nhau, họ thấy Hạnh Phúc. Vì Tình yêu họ chia tay nhau… Giờ đã cách xa, chắc - họ đang Hạnh Phúc. Dối lòng Chờ hơn 6 tiếng đồng hồ rồi con tàu cũng ì ạch vào sân ga. Lại phải chờ thêm một lúc cho đoàn người xuống tàu vơi đi với ba lô, bao bì, quang gánh… mới thấy nó khập khiễng đi tới từ phía cuối đoàn tàu. Tôi hồi hộp pha chút lo lắng, chính nó hẹn hôm nay lên gặp tôi để nói chuyện, linh cảm mách tôi là có chuyện hệ trọng. Thế rồi nó đến, bắt tay tôi, không nói không rằng kéo tôi đi rồi hai thằng ngồi bệt ra bãi cỏ ngoài sân ga. Mắt nó nhìn xa xăm nơi bãi ngô đang đâm trái, tôi thỉnh thoảng liếc trộm nó, chờ đợi…Thật lâu sau, nó buột miệng khô khốc: “mày có yêu Hà không ?..”. Thôi đúng rồi, tôi đã đoán đúng, nó lên đây chắc chỉ nói về chuyện đó thôi. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi, thật đơn giản, dĩ nhiên là “có”. Thế nhưng nhìn nó, đôi mắt trũng sâu vẫn thăm thẳm một niềm tin đầy kiêu hãnh, như hồi xưa nó nằm đè lên tôi giữa loạt bom rơi và lãnh trọn một thanh thép đập ngang làm gãy chân nó khi hầm bị sập. Như trời xui đất khiến tôi trả lời như vô định: “không”. Im lặng…, hồi lâu nó siết mạnh tay tôi rồi đứng dậy bỏ đi. Tôi hụt hẫng bâng khuâng, tới lúc định thần lại thì nó đã đi xa, hóa ra con tàu đã rời ga từ lúc nào, chỉ còn bóng nó liêu xiêu đi bộ qua con cầu sắt bắc ngang sông Cà Lồ, đầu nó ngẩng cao mái tóc dài bay tơi tả, từ phía sau tôi biết nó đang mỉm cười. Bất giác tôi lại buông tiếng: ‘không”… Ăn cơm Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt. Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc. Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn giọng : - Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông! Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến : - Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi! Cha tôi Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Gần 20 năm. Tôi và anh Hai đều đã lớn. Ngoài 50, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói. Sau thơi gian theo Cha, biết nơi ông đến, Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : "Ba sợ các con còn giận mẹ...". |
![]() |
|
|
|
19th November 2012 - 12:09 AM Post #16 |
|
Người đàn bà xấu xí Vào một ngày giá lạnh ,những cơn gió lang thang chẳng biết đi về đâu. Một dáng người nhỏ bé xuất hiện giữa thành phố lớn. Trời tối. Tiếng ồn ào . Ánh đèn sáng.Một thành phố xa hoa.khuôn mặt kì dị người đàn bà hiện ra. Nó méo mó chẳng theo một hình dạng nhất định nào,má bên trái nhăn nhún và má bên phải bị lệnh như đã từng có ai lấy búa đập vào nó. Đôi mắt không còn đen mà chỉ còn hai con ngươi xám mệt mỏi vì cuộc đời.Cái mũi bẹt ra trên làn da đen nhăn thỉnh thoảng hếch lên khi người đàn bà cười.Nụ cười... _Sao bà lề mề thế hả? Đi bao lần rồi mà không biết cách lên xe buýt à? Bác tài quát. Người đàn bà cười. Một nụ cười dù hiền lành bao nhiêu đi nữa chăng nữa thì lên trên khuôn mặt đó cũng coi là biểu hiện của một thứ đáng kinh tởm. _Mẹ ơi! Một thằng bé ngồi hàng ghế thứ 3 la to. Bà kia đáng sợ quá ,giống con yêu tinh mà con tối qua xem ấy! _Im con! Người mẹ quát. Người đàn bà đi qua lại cười với nó. Cái lưng bị gù nổi lên ba cục bướu to tướng ,thân hình không đứng thẳng bị gập lại cao chưa đến mét hai lại gần thằng bé cười. Thằng bé khóc thét lên,đòi xuống xe buýt ngay lập tức. Người đàn bà lại xoay ra cười xuề với những người ngồi trên xe buýt. Có người xoay mặt đi vì không thể nhìn khuôn mặt kinh khủng hơn khi cười ấy. Có người nhăn mặt. Có người nhìn người đàn bà thương hại. Họ xì xào rồi im bặt. Người đàn bà cắp chiếc bao trắng con con lại chiếc ghế còn trống. Bà đi một cách vất vả. Cái nón rách lệch qua một bên.Bên cạnh đó người thanh niên đang ngủ. Có lẽ việc đó tốt hơn là tỉnh. Người đàn bà ngồi lặng yên trên xe buýt. Hôm nào cũng vậy đúng 6h tối,chuyến xe buýt này,người đàn bà xấu xí đó lại xuất hiên. Đơn độc. Không ai biết bà từ đâu tới,tên gì ,là ai?Bà xuất hiện trong ánh sáng đèn đường và biến mất trên con đường hẻm tối. Ngay cả bác tài biết bà cả ba năm nay cũng tránh né khuôn măt bà một cách tế nhị. Sau lần gặp đầu tiên bác chẳng buồn nhìn cái dáng người quái dị đó nữa. Dù khuôn mặt đó lúc nào cũng cười nụ cười ghê tởm. Người đàn bà xuống xe buýt cùng một cô gái trẻ. Cô gái đỡ người đàn bà nhỏ xuống.Cô gái trẻ run rẩy khi cham vào tay và lưng bà,khi bà mới bước xuống đất cô vội buông ra ngay lập tức và đi ngay chưa kịp nhận lời cám ơn và nụ cười. Cô hối hận vì hành động lịch sự của mình? Người đàn bà đi qua đường,bà đi đâu? Không biết .Chẳng ai biết cả. _KEEEEETTTT! Tiếng phanh xe máy và hàng loạt tiếng đổ hàng.....tiếng người ồn ào. Trời tối. Tiếng xe cộ ồn ào. Ánh đèn sáng .Một thành phố xa hoa. Một dáng người xấu xí ,một khuôn mặt xấu xí nằm giữa lòng đường. Đôi mắt xám vẫn mở nhưng không thể chớp cho đỡ mỏi . Người đàn bà mãi mãi dậy được nữa. Mọi người xúm lại bàn tán .Bác tài xế nhìn qua . Thở dài.Sẽ là lần cuối nhìn thấy khuôn mặt mà bao năm bác tránh né,dưới ánh sáng đèn đường. Mọi người trong xe buýt bàng hoàng. Sẽ là lần cuối người đàn bà đó lên tuyến xe buýt đó. Sẽ là lần cuối bà mỉn cười nụ cười ghê tởm. Sẽ chẳng có ai sợ hãi nữa... Và liệu ở phía bên kia đường, có ai chờ bà trở về? Đơn độc. Hôm nay người đàn bà không kịp bước vào con đường hẻm tối và biến mất. Vẫn ở giữa ánh đèn xa hoa. Con đường tối đó có ai chờ người đàn bà trở về? Xe buýt di chuyển cho kịp chuyến. Ở xe buýt vẫn còn cái gì đó. Mọi người mệt mỏi. Chàng thanh niên vẫn ngủ. Vẫn còn cái gì ? .... Nụ cười ghê tởm. Không. Đôi mắt xám mệt mỏi về cuộc đời. Không. Nu cười đó và đôi mắt xám ấy là yêu thương và tha thứ. Cho những cái nhìn ,cho những cái mặt đã từng quay đi khi bà cười, cần sự giúp đỡ. ... Trên đường đi ,Cậu thanh niên tỉnh dậy ,đôi mắt trải qua giấc ngủ dài vô tình nhìn thấy ô cửa kính phản chiếu chỗ bác tài đang ngồi lái xe .Trời tối. Tiếng xe cộ ồn ào. Ánh đèn sáng .Một thành phố xa hoa. Một giọt nước mắt trên khuôn mặt chai sạn lặng rơi xuống.
|
![]() |
|
|
|
14th May 2013 - 11:06 PM Post #17 |
|
Ông ấy cần tôi![]() Cô y tá hướng dẫn chàng thanh niên với vẻ mặt hốt hoảng, âu sầu tới bên giường bệnh của một người già. Cô nói: - Ông ơi! Con trai ông đã tới đây này. Cô phải nhắc lại nhiều lần thì người bệnh mới mở mắt ra nhìn. Ông bị ảnh hưởng thuốc mê và cơn đau nên chỉ nhìn thấy lờ mờ người thanh niên đứng bên cạnh bình dưỡng khí ở đầu giường. Ông giơ tay quờ quạng nắm lấy bàn tay người thanh niên, siết chặt, không rời tay ra như cần một sự an ủi. Cô y tá lăng xăng mang một chiếc ghế lại gần giường bệnh cho người thanh niên ngồi. Rồi suốt đêm đó, người thanh niên ngồi giữ bàn tay xiết chặt và nói những lời an ủi đầy hứa hẹn. Người bệnh già thì chẳng nói được câu gì, chỉ biết nắm chặt lấy bàn tay người thanh niên. Sáng hôm sau, người bệnh thở hắt ra và chết. Người thanh niên bùi ngùi đặt bàn tay bất động nọ xuống giường và đi báo tin cho cô y tá. Trong khi cô y tá làm thủ tục giấy tờ, người thanh niên tần ngần đứng bên cạnh. Khi cô làm xong thủ tục, cô ngỏ lời chia buồn với chàng thanh niên, thì anh thanh niên hỏi cô rằng: - Ông ấy là ai vậy? Tên là gì? Cô y tá ngạc nhiên: - Tôi tưởng ông ta là cha anh? Chàng thanh niên trả lời: - Không, ông ta không phải là cha tôi. Tôi chưa hề gặp ông ta bao giờ. Tôi vào thăm người bạn có lẽ cùng họ, nên cô nhầm và dẫn tôi đến đây. Cô y tá kêu lên: “Ồ, thế sao anh không cho tôi biết khi tôi dẫn anh tới đây”. Chàng thanh niên chậm rãi: “Khi tôi biết ông ta bệnh nặng khó qua khỏi, mà lại đang mong mỏi sự có mặt người con trai chưa đến được. Ông ta yếu quá không nhận ra được ai cả, tôi cảm thấy ông ta rất cần tôi, nên tôi đã ở lại”.
|
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Chia sẻ - Tâm Sự · Next Topic » |
- Pages:
- 1
- 2









7:41 AM Jul 11

