TTHL
Welcome Guest [Log In] [Register]
Chào mừng bạn đến với
»»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»»
-‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn.
Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để Posted Image
Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn
Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây :


Username:   Password:
Duyên Nợ - Duyên Phận
Topic Started: 18th May 2012 - 07:18 AM (2,597 Views)
no name
No Avatar

Duyên Nợ - Duyên Phận

Ông bà xưa thường nói :” yêu nhau hay lấy nhau là do duyên nợ”.

"Duyên" là những điều làm cho mình và người ấy "gặp" nhau, kết quả là trong một khoảng thời gian nào đó, sau những sự việc xảy ra nào đó nảy sinh tình cảm với nhau và cuối cùng là yêu nhau, thể hiện tình yêu với nhau.

Có thể bạn gặp người ấy trong bất kỳ tình huống nào, từ bất kỳ nơi đâu, mở đầu bằng bất kỳ hành động gì, cảm giác gì đi chăng nữa mà sau đó có tình cảm với nhau thì đó cũng là vô tình. Không phải là bạn hay người ấy vô tình mà là sự vô tình của cuộc đời đã đẩy đưa bạn và người ấy gặp nhau, một lúc nào bắt đầu có thể là ghét nhau, giận nhau, thích nhau ..., nhưng sau đó là nhớ nhau và yêu nhau. Đó là chữ "Duyên".

Còn "Nợ" là những điều bạn và người ấy làm cho nhau. Ý muốn ấy, mong muốn ấy tự xuất phát từ chính bản thân của mỗi người, nó như một mệnh lệnh sai khiến mà khi làm thì rất bình thường và vui vẻ mặc dù không ai yêu cầu ai điều gì cả; bạn và người ấy giống như bị mắc nợ và làm giống như để trả một món nợ vô hình nào đó.

Đó là "Duyên" và "Nợ", 2 chữ bí ẩn của cuộc đời.

Không nhất thiết có chữ "Nợ" là có hôn nhân, vì chữ "Nợ" có thể xuất hiện ngay trong chữ "Duyên". Có những người có cưới hỏi gì đâu mà họ muốn làm và làm những điều gì đó cho người khác mà chẳng ai yêu cầu, chẳng ai sai khiến họ.

Thường thấy nhất là câu "Giống như kiếp trước tôi mắc nợ người đó vậy", một điều khó giải thích mà người ta gán ghép vào chuyện tâm linh (kiếp trước).

Hôn nhân là kết quả chín mùi của 2 chữ "Duyên - Nợ" trong một thời điểm nào đó.

Có khi có Duyên nhưng không có Nợ, yêu nhau đã đời nhưng không có ý muốn làm cho nhau những điều gì đó nên không thể cưới nhau, có thể là chia tay, có thể là 2 người không thể gặp nhau nữa. Những trắc trở trong tình yêu cũng là yếu tố làm cho 2 người không thể tiếp tục làm gì đó cho nhau mặc dù rất muốn, đó cũng là điểm làm giảm đi hay mất đi chữ Nợ.

Ngược lại, có khi có Nợ nhưng không có Duyên, 2 người có yêu thương nhau đâu, có biết gì nhau đâu nhưng cũng cưới nhau được, nhiều khi ở với nhau cả đời, chuyện này thường xuyên xảy ra trong thời phong kiến. Bây giờ thì xảy ra trong những trường hợp vụ lợi, lợi dụng, lừa đảo, cầu cạnh điều gì đó trong cuộc sống, thường là từ một bên không có khả năng tạo lập còn bên kia thì thừa (chẳng quen biết gì, chẳng yêu đương gì, chẳng tìm hiểu gì mà đùng một cái quen nhau và lấy nhau ngọt xớt), những chuyện như thời phong kiến cũng còn nhưng hiếm.

Còn chữ "Phận" là chữ xuất phát từ chữ "Số phận", đó là sự đánh giá kết quả sau 2 chữ "Duyên - Nợ", tốt thì gọi là số phận tốt, xấu thì gọi là số phận xấu. Khi gán ghép sự tốt xấu mà không giải thích hết nghĩa được người ta hay dùng 2 chữ "Số phận" vậy thôi.


(Nguồn St)
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
no name
No Avatar

Nếu một ngày ta không thuộc về nhau...

Khi bắt đầu với cái gọi là tình yêu, ta cảm thấy cuộc sống muôn sắc màu, thấy yêu đời vui vẻ, ta mong ngóng từng phút giây để được gặp gỡ, được nhìn thấy người ta yêu thương. Ta mong ngóng cho trời mau sáng, để thấy ánh bình minh chiếu sáng rực rỡ, thấy muôn hoa tỏa hương thơm ngát. Thấy cái gì cũng đẹp, ta bỗng mỉm cười chào một ngày mới.
Người đầu tiên ta nhớ khi thức dậy chính là người ấy. Ta tự hỏi không biết người ấy dậy chưa, đang làm gì, và có nhớ đến ta không? Động tác tiếp theo là cầm điện thoại nhắn tin chào ngày mới. Ta gửi theo những yêu thương, những ngọt ngào cho người ta yêu.
Người ta nhớ tới sau cùng trước khi đi ngủ cũng là người, ta thích thú khi được cuộn tròn trong chăn, được nhắn tin nói chuyện, ta tủm tỉm cười, thấy hai chữ hạnh phúc trên môi. Ta chúc người ngủ ngon và trong giấc mộng ta cũng như người sẽ mong được gặp nhau.
Ta muốn cùng người lang thang trên mọi nẻo đường, dù nắng hay mưa vẫn thấy thật vui, dù có phải gồng mình trên chiếc xe đạp ta vẫn cười. Khi bên nhau ta thấy thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ mong mình có thể níu kéo cho thời gian dừng lại. Bên nhau trong im lặng mà cảm nhận như đang nói thật nhiều.
Khi người ấy buồn ta thấy lòng mình cũng buồn, muốn mình là nơi cho người có thể dựa vào, muốn lau cho người những giọt nước mắt đang lăn dài trên má và muốn nỗi đau đó là của chính ta.
Hai con người cùng viết chung ước mơ, những ước mơ đẹp lung linh, hướng tới một tương lai đẹp đẽ, một mái ấm nhỏ nhoi đầy ắp tình yêu thương. Đi cùng một con đường cho dù có nhiều trông gai và sóng gió, tưởng như đất trời có sụp xuống thì hai người sẽ cùng chống đỡ, vì niềm tin nơi cuối con đường được nuôi dưỡng quá lớn.
Nhưng rồi một ngày...
Ta thấy đất trời sụp xuống, con tim tan vỡ, chỉ còn mình ta cô đơn chống đỡ. Người gây ra lại chính là người mà ta yêu thương và cũng yêu thương ta.
Khi yêu nhau không một lí do, khi chia tay thì lí do có đủ 1001. Người không còn yêu thì sẽ hờ hững, lạnh nhạt, cảm thấy chán ngắt, lặng lẽ, tránh né. Người còn yêu sẽ đau khổ, hụt hẫng, cô đơn, dày vò bản thân. Tất cả những niềm vui, hạnh phúc giờ lại là nỗi đau, những nơi ta đi qua chỉ khẽ chạm vào lại làm quá khứ tràn về.
Trên những còn đường ngày xưa ấy chỉ còn mình ta bước đi, thấy nó nặng nề, lạnh lẽo. Những ước mơ được vẽ lên thật mong manh, màu sắc quá lung linh làm cho ta thấy chói mắt. Còn đâu niềm tin và sức mạnh đã từng giúp ta vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống.
Ta nghĩ người đó là tất cả những gì ta có, mất đi người là mất hết, ta không biết hướng tới một cánh cửa khác, mà chỉ nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt, nhìn vào tăm tối mà không thấy được gì. Nếu như ta đạt được những mục đích thì có chắc rằng nó sẽ đẹp như viễn cảnh ta đã vẽ lên hay không?
Ta sẽ hờn trách sao tình yêu lại làm cho ta khổ đau, lấy đi của ta sự hồn nhiên, vô tư, nhưng không phải lúc nào tình yêu cũng là nơi chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong tình yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.
Cuộc đời cho ta gặp gỡ rồi cũng có thể bắt ta chia ly. Gặp gỡ để yêu nhau là có duyên, sống với nhau trọn đời là có nợ. Nếu tan duyên này thì sẽ hợp với duyên khác. Đừng bao giờ, chỉ vì nghĩ bởi ta không thuộc về nhau, ta không thể cùng nhau đồng hành mà đánh mất đi duyên phận!

Yêu là quá trình tìm và hiểu, không ai nghĩ khi yêu là đã hiểu hết được người đó, và nếu như hai nửa không phải giành cho nhau thì miếng ghép sẽ lệch. Thời gian là thước đo hữu hiệu nhất để biết được giá trị của tình yêu. Mọi niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, ta mỉm cười hay rơi lệ rồi tất cả cũng sẽ qua. Bước qua những đắng cay thì cũng hãy tin rằng tình yêu mãi luôn tồn tại, có phải không các bạn... :banhbao29:
Nguồn St

Edited by no name, 10th June 2012 - 12:44 PM.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
no name
No Avatar

Duyên nợ

Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận…
- Này, tôi bị đau đấy!
Tôi giật mình quay lại. Người vừa cất giọng nói là một thanh niên có mái tóc dài, hơi rối. Anh ta nheo mắt nhìn tôi chăm chăm, nhưng không có vẻ gì là khó chịu. Kể ra điều đó cũng hơi lạ, vì “hình như” tôi vừa vô tình giẫm phải chân anh ta. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu, và không hề có dấu hiệu muốn quay đi. Điều đó khiến một đứa nhút nhát như tôi bối rối. Cuối cùng tôi lí nhí:
- Xin lỗi. Tôi không cố ý.
Và tôi quay lưng, bước đi thật nhanh. Chính tôi cũng không hiểu hành động của mình mang ý nghĩa gì.
Trốn chạy?


Hắn lắc mạnh đầu, mong cho cảm giác mình vừa có chỉ là tình cờ. Từ bao giờ hắn có thói quen chằm chằm nhìn vào người khác thế nhỉ? Rõ ràng hành động này không thường xuyên, vì từ trước tới giờ hắn luôn biết kiểm soát cảm xúc của mình. Vậy điều gì ở cô bé đó làm hắn bối rối? Đôi mắt trong và lặng? Gò má ửng hồng? Hay là mái tóc xoăn dài đổ xuống bờ vai một cách tự nhiên? Chính bản thân hắn cũng không biết. Hắn chỉ có cảm giác trống trống một cách kì lạ nơi vòm ngực, như thể không khí đã bị hút sạch khỏi cơ thể hắn.
Một lúc sau, hắn tự nhủ hình ảnh về cô bé đó chỉ là sự đánh lừa của đôi mắt. Suy cho cùng, đó là người khiến chân hắn đau điếng, chứ không phải là người khiến hắn thấy sung sướng gì.
Hắn quyết định bước tiếp, và để những suy nghĩ thường ngày cuốn mình đi.


Đó là cách con người đánh mất Duyên. Lờ nó đi, coi những sắp đặt hữu ý của tạo hoá chỉ là sự vô ý giữa Người và Người


Tôi ngồi lặng đi trước cánh đồng hoa cải. Một tay cầm cọ, tay kia đặt trên mặt vải lụa được căng phẳng trên giá vẽ. Tôi bắt đầu. Bằng rất nhiều màu xanh. Rồi đến vàng. Những bông hoa cải bé xíu trên bức tranh được tôi vẽ bằng những chấm vàng nhỏ. Rồi tới mây trời. Tôi yêu màu xanh. Cái màu xanh da trời hơi nhạt và trong suốt khiến cho bầu trời trong tranh gần như thăm thẳm. Những vệt mây nhạt, và mặt trời rực rỡ. Xong. Bức tranh giản dị và có phần hơi ngô nghê. Tôi bật cười khi nhìn lại. Suy nghĩ một chút. Tôi quyết định vẽ thêm một đôi tình nhân ở góc bức tranh. Người con trai cao hơn hẳn, choàng tay ôm lấy cô gái có mái tóc xoăn dài ngang lưng. Giống tôi. Tôi ngắm lại. Khá hơn nhiều rồi! Và tôi lấy cọ vẽ cho mái tóc của người con trai hơi rối lên. Rồi gật đầu. Tự hài lòng với chính mình.
Đó sẽ là bức tranh chủ đề cho buổi triển lãm.
Bức tranh sẽ mang tên
“Kết thúc”.


Hắn quăng bút đi, vò nhàu tờ giấy gần như còn trắng nguyên và đáp tờ giấy về phía thùng rác. Nắm giấy bay ngang qua phòng một đường parabol hoàn hảo, và đáp xuống sàn nhà- gần cái thùng rác- giờ đã ngập đầy giấy. Bài hát mà hắn muốn sáng tác vẫn còn nằm nguyên trong đầu. Những nốt nhạc, ca từ hắn viết ra đều khiến hắn có cảm giác nó không xứng đáng với cái cảm xúc mà hắn đang có. Thứ cảm xúc dịu dàng, thuần khiết ấy khiến hắn day dứt không yên.
Rồi hắn bỏ cuộc. Có lẽ cảm xúc ấy quá đẹp đẽ để có thể viết ra. Hắn rời khỏi nhà, đi ra phố, mong làn không khí trong lành sẽ giúp đầu óc mình tỉnh táo.
Hắn đi qua một triển lãm ảnh. Không giống những triển lãm hắn từng nhìn thấy, triển lãm ảnh này được trang trí bởi rất nhiều hoa màu vàng. Những sắc thái vàng khác nhau của hồng, ly, cúc, và những loại hoa đồng nội nhỏ li ti khiến hắn thấy choáng váng. Biển hoa vàng đặt bên bức tường kính trong suốt của toà nhà triển lãm khiến hắn có một cảm giác là lạ. Vừa hơi lành lạnh, lại vừa ấm áp. Buổi triển lãm không có tên. Hơi ngần ngừ, cuối cùng, hắn quyết định bước vào.
Tất cả các bức tranh đều có một điểm giống nhau. Đó là hình ảnh của một cô gái có mái tóc xoăn và chàng trai có mái tóc hơi xù. Ở tất cả các bức tranh hắn xem trong phòng, cô gái và chàng trai đều cách nhau rất xa. Những bức tranh đó lạnh và trống vắng. Dù cho người hoạ sĩ sử dụng rất nhiều gam màu tươi và sáng, nhưng cảm giác Lạnh vẫn len lỏi trong tâm trí hắn.
Rồi hắn dừng lại ở bức tranh cuối cùng. Nhìn thật lâu. Và mỉm cười. Có lẽ đó là điều hắn kiếm tìm khi bước vào đây. Cánh đồng hoa cải vàng ấm áp. Và cái ôm ấm áp của hai nhân vật quen thuộc. Cảm giác ấm áp trọn vẹn khiến cái trống vắng trong hắn được lấp đầy. Hắn ra khỏi phòng triển lãm, mang theo cảm giác hạnh phúc của một buổi chiều vàng rực rỡ.
Buổi triển lãm không có tên. Hắn tự đặt tên cho nó. Là Duyên.
Sau đó một thời gian, trên mạng xuất hiện một bản nhạc không lời giống tên của buổi triển lãm. Tác giả: KT. Một cái tên viết tắt. Bản nhạc được hết thảy mọi người đón nhận, cũng như họ đón nhận những dòng tái bút ngắn gọn của tác giả.
Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận.
Nếu đã là Duyên, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại.
Nếu đã là Nợ, thì dù có trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được.
Và khi đã là Phận, thì đơn giản, là không thể chống lại…


Tôi tha thẩn trong phòng triển lãm, ngắm lại những bức tranh mình đã vẽ bằng tâm huyết và cảm xúc. Tiếng piano của một bản nhạc tôi mới nghe vang lên êm dịu trong không khí lành lạnh của phòng triển lãm. Mỗi lần nghe bản nhạc này, là tôi không thể không mỉm cười. Bởi bản nhạc khiến tôi hạnh phúc. Giống như cảm giác mà bức tranh cuối cùng mang lại. Tôi thấy yêu nó. Giống như tình yêu tôi dành cho bức tranh ấy. Tôi lướt nhanh qua các bức tranh khác, để được gặp lại bức tranh cuối cùng. Có một người cũng đang ở gần đó. Tôi đến gần.
Và sững sờ.
Anh quay ra nhìn tôi. Vẫn là ánh nhìn của một chiều tình cờ trên phố. Và kèm theo một nụ cười.
Tôi từng tự nhủ mái đầu của người con trai trong bức tranh là tình cờ.
Tôi từng bắt mình phải để hai nhân vật chính trong bức tranh không bao giờ được đứng cạnh nhau.
Nhưng tôi không thể.
Tôi tin vào duyên số.
- Tôi thích bức tranh này.- Vẫn giữ nguyên nụ cười. Anh nói.
- Tôi yêu bức tranh đó. – Tôi đáp, tự cho phép mình được tới ngồi cạnh anh.
- Bức tranh tên là Kết thúc. Tác giả nghĩ gì khi đặt bức tranh đó nhỉ?
- Kết thúc của một sự khởi đầu. – Tôi nói, và quay ra nhìn thẳng vào mắt anh.
- Cô là tác giả?
Tôi gật.
- Cô thích bản nhạc này à?
- Tôi yêu nó. Giống như tôi yêu bức tranh này.
Anh cười.
- Điều gì làm anh buồn cười?
- Có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ biết vì sao tôi cười.- Anh nhìn tôi, vẫn giữ nguyên nụ cười ẩn ý.
Tôi cũng bật cười. Một cách tự nhiên, tôi lặp lại lời của tác giả bản nhạc:
Nếu đã là Duyên, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Chia sẻ - Tâm Sự · Next Topic »



web counter code