TTHL
Welcome Guest [Log In] [Register]
Chào mừng bạn đến với
»»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»»
-‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn.
Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để Posted Image
Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn
Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây :


Username:   Password:
"Cứ đi, rồi sẽ đến!"
Topic Started: 26th September 2012 - 12:16 AM (540 Views)
Posted Imageno name
No Avatar

Nếu con người ta thực sự yêu thương nhau, họ sẽ không bao giờ bỏ rơi nhau!

Tôi của một chiều muộn phiền. Không nỡ trách cứ những người thật dạ yêu thương. Không nỡ trách một ai khi mình đâu cho đi được điều gì. Mà có cho đi, cũng không chờ nhận lại. Bầu trời hôm nay có thể nhiều mây, chiều nay có thể chỉ mình và tách cafe buồn tẻ. Nhưng ngày mai sẽ khác.

Thì ra, cảm giác đau một lần chứ không hẳn sẽ là duy nhất. Nỗi đau ở tim như vết nứt thủy tinh, đau buốt mà khó mờ. Khó tan mất. Có ai đó bảo đừng từ bỏ hy vọng, dù hy vọng hết sức mong manh. Vì cuộc sống, vốn là những ranh giới, đúng không?

Những mảnh đời khốn cùng vẫn lấp đầy gần như hết những con phố mình qua. Để mình cảm nhận được sự may mắn hơn. Ít ra, có một nơi để quay về, có những người yêu thương và được yêu thương. Có gì đâu một nỗi đau như thủy tinh cứa? Chỉ là một vết thương nhỏ bé. Đôi lúc, vô tâm là không tốt. Nhưng quên đi có khi sẽ hay hơn. Học cách vỡ òa, học cách yêu thương, học cả cách lãng quên. Và rồi tôi như hiểu ra “ Tuổi đời có hạn, nhưng nỗi nhớ thì lại vô hạn ”

Ngày hôm qua vẫn chỉ là ngày hôm qua. Thác nước phải đổ xuống, mưa phải về nguồn, mây phải lên cao... Con người biết nhau, chờ đợi, yêu nhau, rồi mất nhau. Tất cả là duyên phận. Duyên đến thì duyên đi, duyên suy thì duyên sẽ tân! Dẫu sao, cũng từng yêu thương nhau đến thế mà. Bè bạn một thời. Kỷ niệm một thời.

Em từng bảo "Luôn có ánh sáng cuối đường hầm...". Và dù số phận hay "thứ được an bài nào" đấy luôn mãi đánh đố con người như một trò chơi rượt đuổi không hồi kết, dù mâu thuẫn nối tiếp mâu thuẫn làm con người không thể đứng lại nhìn nhau. Dù cho... dù cho... dù cho thế giới sẽ kết thúc vào cái ngày mà ta không mong muốn, thì mình vẫn phải sống, và sống tốt mà thôi. Suy cho cùng, cái tâm không bao giờ phí phạm cho cách đối nhân, xử thế. Nụ cười không bao giờ phí phạm cho một thoáng nhìn nhau. Thử thách có cao vời vẫn có một cách nhất định để vượt qua.

"Cứ đi, rồi sẽ đến!" Có phải không Em!

Nguồn St
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Chia sẻ - Tâm Sự · Next Topic »

web counter code