| Chào mừng bạn đến với »»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»» -‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn. Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây : |
| Cuộc đời nay dù ngắn...nỗi nhớ quá dài | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 13th July 2013 - 10:05 PM (617 Views) | |
|
|
13th July 2013 - 10:05 PM Post #1 |
|
Cuộc đời nay dù ngắn...nỗi nhớ quá dài... Cuộc sống nhiều nhặn là bao! Ta đã đếm từng chiếc lá khi chúng rơi như một cơn giông xuống nền đất lạnh kia và cả trái tim ta. Dành thời gian cho những giấc mơ nhỏ bé và mỏng manh. Người bước vào cuộc đời ta nhẹ nhàng, khi Người muốn xa ta, muốn ta xa Người, nhưng Người cũng vì mong tốt cho ta. Biết vậy, nhưng bản thân ta vẫn không thể nào vui được. Đã có lúc từng hỏi rằng con đường phía trước có thứ gì đang đợi ta, có ai mong ngóng mỗi bước chân qua tháng năm…Bước những bước nhỏ trên cả con đường còn thật dài phía trước, nhưng rồi năm tháng cứ qua đi. Đến cuối cùng, khi tìm được cho chính mình một tình yêu cháy bỏng, một tình yêu đi theo cùng ngày tháng, trong cuộc sống với bộn bè những lo âu…thì đã quá muộn! Ta nhắm mắt lại và thấy người vẫn là ta ngày hôm nay mang theo những yêu thương bước vào cuộc đời. Nhưng bấy nhiêu đâu có đủ, ta vẫn thấy thiếu vì cuộc đời lạnh quá. Muốn sống là chính mình nhưng quanh đây có ai muốn ta là chính ta. Cuộc đời này ta dành một nửa cho ta và một nửa cho người ta yêu thương, Người đã để lại trong trái tim một dư vị ngọt lành. Ừ, cuộc sống là thế mà. Ta đâu thể trách cuộc sống, có chăng cũng chỉ cố gắng sống hết thời hạn mà trái tim còn thúc giục, đến khi ta có thể bình yên nằm nghe mùa gió dậy những bông hoa thơm ngát bên cạnh ta. Đến khi nụ cười hòa tan vào nắng, vào gió…với hạnh phúc và đau thương. Ta đã đi hết nửa đời người và đã bắt đầu nhìn về cuối con đường. Về một vườn hoa thơm ngát từ bình minh đến khi hoàng hôn phủ lấp, về những số phận mà ta tạo ra, về một người khác với những ước mong khác trong ta…và…về những nắm cho tàn bay theo chiều gió… Rồi một ngày mai ta sẽ làm cả hai việc một lúc, sẽ đi theo con đường dẫn từ trái tim đến trái tim. Trồng những hi vọng trong một ban mai trắng xóa, yên ả và bình thường như một cơn mưa mùa hạ. Mưa đến gột rửa cuộc đời, trả lại cho ta những yêu thương, những nụ cười và ta sẽ quay ngược kim đồng hồ để được ở bên người thêm một chút... thêm một chút nữa thôi… Như thế cuộc đời có lẽ đã bớt đi một nuối tiếc, thêm nhiều thứ hơn là một nụ cười. Ban mai chăng, có lẽ là một cuộc đời mới...Bất chợt, ta nhớ đến một đoạn trong một bài hát…mà…càng nghe..càng thấm... "Cuộc đời nay dù ngắn nỗi nhớ quá dài... Và cũng đủ lớn để mong bé lại Như ngày hôm qua..." Ngày hôm qua người đặt vào trái tim ta một niềm thương, nỗi nhớ…đôi lúc..là niềm đau… Hôm nay…người nhen trong ta một niềm tin, một hi vọng và nhiều thật nhiều yêu thương… Người đến, Người đi… trở về để rồi lại ra đi, thì xin Người...đừng quên ta...Người nhé... Bình yên nhé trái tim, và bình yên cả những giấc mơ...Người ta thương nhé… |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Chia sẻ - Tâm Sự · Next Topic » |







7:41 AM Jul 11

