| Chào mừng bạn đến với »»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»» -‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn. Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để ![]() Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây : |
| Hy vọng….. | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: 9th August 2013 - 11:46 PM (373 Views) | |
|
|
9th August 2013 - 11:46 PM Post #1 |
|
Hy vọng….. Ta bắt đầu biết đếm những đêm dài thao thức, đếm những hình hài đi qua cuộc đời ta. Như chính người đi qua ta như một cơn gió, đến vội vàng và đi rất vội. Nơi đây ta vẫn bước đi cùng những cơn gió hoang vu của thổn thức đêm dài, vẫn lặng lẽ chăm chút từng ô cửa của chốn bình yên riêng ta. Cuộc sống là đi và ngã, là nhớ và quên, có buồn sẽ có nụ cười. Cái mất đi thì sẽ có cái khác trao lại... tất cả nó là sự bù trừ cho nhau, không có gì là hoàn hảo cả mà quan trọng là mình dung hòa nó như thế nào? Lâu rồi ta không viết lên những cung bậc cảm xúc. Bởi nó đã chai sạm chằng chịt bởi nỗi lo toan cuộc sống, khiến nó lộn xộn không vào khuôn nếp từng mục. Khúc nhạc cuộc sống vẫn luôn bật lên từng nhịp, có lúc trầm tư có lúc lại rộn ràng. Tháng ngày, đã làm con tim bình yên của ngày cũ trôi theo thời gian. Vệt thời gian đã ủ thêm màu buồn. Ánh mắt buồn ngày thêm hoen ướt. Nụ cười của ngày xưa tan dần chìm vào lãng quên. Ta tất bật với cuộc sống mà quên rằng ta còn có một khoảng lặng nằm sau cái khuôn mặt luôn cười. Mọi thứ cuốn trôi ta hoà vào cái bon chen cuộc sống. Sau những năm tháng trải nghiệm, thấy mình đã già dặn hơn nhiều. Nhưng có một điều nỗi nhớ lại càng nhân lên, nước mắt ta rơi nhiều hơn nhưng ta biết che dấu đi những cảm xúc không nên thể hiện. Ta đã trưởng thành hơn, ta bắt đầu thấy mỏi mệt, ta cần một chốn dừng chân, một mái ấm đi về… Ta cần một bàn tay không cần mềm mại mà cần chính cảm giác hơi ấm của đôi bàn tay đó mang đến cho ta... Ta ước mơ có một nơi bình yên đợi ta về sau một ngày mệt mỏi. Ta không cần nó cao sang lộng lẫy, chỉ đơn giản, bình yên và… đong đầy yêu thương... Giá như ngày ấy, ta đi xa hơn, ta quyết đoán hơn với lựa chọn của mình thì giờ đây ta đâu luyến tiếc... nhưng cuộc đời không tồn tại hai từ "giá như" mỗi bước đi trên đường đời đều là do ta quyết định lựa chọn… Thôi thì, những điều đáng quên của quá khứ ta sẽ chôn chúng vào một nơi thật sâu vậy... Ta đành cố mỉm cười bước đi trên con đường mình đã lựa chọn. Ta không biết nó sẽ đi về đâu, là một màu sáng hay phảng phất bóng đêm. Dù có thế nào thì ta vẫn chấp nhận nó vì đó là quyết định của chính ta…và hy vọng…hy vọng vào một ngày mới…nơi… ta có người…. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Chia sẻ - Tâm Sự · Next Topic » |







7:41 AM Jul 11

