TTHL
Welcome Guest [Log In] [Register]
Chào mừng bạn đến với
»»--(¯`°Diễn Đàn Pha Lê Mỹ Linh°´¯)--»»
-‘๑’- Nếu diễn đàn mang đến cho bạn những thông tin bổ ích và lý thú,vui lòng dành chút thời gian tham gia viết bài , cùng nhau thảo luận và đóng góp ý kiến...để diễn đàn ngày càng phát triển.Chân thành cảm ơn các bạn.
Đăng Ký rất đơn giản, nhanh chóng, và hoàn toàn miễn phí. Nhấp chuột vào đây để Posted Image
Nếu quên mật khẩu bạn click vào Đây, mật khẩu sẽ gửi vào email của bạn
Nếu đã có tài khoản hãy đăng nhập dưới đây :


Username:   Password:
Trên Tháng Ngày Đã Qua
Topic Started: 9th September 2013 - 10:38 PM (401 Views)
Posted Imageno name
No Avatar

Rung một cánh nhạc buồn
Phím có hay người khóc trên cung đàn lẻ loi
Rơi một ngấn lệ sầu
Có ai hay người khóc cho duyên tình bẽ bàng...



Những nốt nhạc đầu tiên trầm buồn, xa vắng mênh mông như tiếng thở dài của gió, đưa bước chân ta lặng lẽ tìm về với một miền hoài niệm xưa... Một bức tranh buồn với nỗi cô đơn trải mình trong hoang vắng… Cảnh cũ còn đây, thân quen đấy nhưng cũng đầy lạ lẫm, ngỡ ngàng và xa xót khi vắng bóng người xưa… như "Hắt lên soi hạnh phúc trên tháng ngày đã qua"....

Tự vấn lòng mình, tự vấn cùng mùa Thu với niềm day dứt: “Em nhìn thấy chút gì”, và biết “có phải chăng rạn vỡ trong tâm hồn chúng ta”?. Thu đến thu đi trong hoang lặng im lìm… "Gom một chút nắng vàng … hắt lên soi hạnh phúc trên tháng ngày đã qua…" chỉ mình ta ngẩn ngơ đi tìm, nhặt lấy cho mình những ảnh hình lung linh của một mối tình xa còn lẩn khuất đâu đó nơi xa xăm một trời thương nhớ…

Người ơi, người ơi, tìm đâu thấy nữa ơi Xuân thắm ...nơi Xuân xưa đó, ta vẫn hoài đợi mong bước chân người một lần trở lại, để sống với những khoảnh khắc thần tiên và trong trẻo của những rung cảm một thời ta đã trao nhau, để hái trao nhau những đóa hoa tình đẫm ướt tương tư và nồng nàn khao khát dệt mộng thuở ban đầu…

Nhưng biết tìm người ở nơi đâu? Rung một cánh nhạc buồn, trong không gian ngân vang tiếng đàn tê tái, lạnh buốt lòng ta… Ta như kẻ mộng du, gọi người hoài trong gió… Tiếng gọi da diết ấy, nỗi lòng nhớ thương ấy khiến loài hoa linh lan âm thầm nhỏ lệ xót xa… Là hoa khóc hay hồn ta khóc? Là khóc cho chút tình khờ dại trong đời thoáng qua như gió, hay khóc cho những mùa thu cũ đã vình viễn trôi xa, biết bao giờ trở lại?

Nhưng dẫu là thế nào đi chăng nữa, ta vẫn mãi chờ, trọn vẹn với một khối tình thủy chung. Nỗi đợi chờ đổ đầy lên năm tháng, giăng tràn qua những miền không gian, từ không gian bao la cho đến những khoảng không mênh mông khắc khoải nhớ thương mỗi chiều sương… Nhưng ta chỉ nhận lại cho mình là một sự hồi âm mang tên cô đơn trong im lặng… Mùa chênh vênh trôi trên bàn tay ta năm ngón. Những ân tình như khói sương, như nước mắt, lọt qua từng kẽ tay gầy rồi vội tan đi theo bóng chiều rơi… "Như giọt sương sớm mai long lanh trên cánh hoa vàng "....

Mộng và thực quyện hòa chơi vơi khiến lòng ta thổn thức, vẽ vào không gian bức tranh bàng bạc mang tên nỗi buồn của sự hoài niệm – có sắc thu vàng, có màu mưa nhạt – và có đường nét của một bóng gục đầu trên những cô đơn, ngồi khóc cho năm tháng hồn nhiên trong đời, cho những yêu thương một thời giờ bay xa một tầm tay với…

Hoa nở để mà tàn, bèo hợp để mà tan, người gần để ly biệt… Thời gian xoay vòng bềnh bồng trôi trên những thân phận, những cuộc đời và cứ thích chơi trò đuổi bắt, giăng vào đời mong manh những niềm biệt ly …" Có ai hay người khóc trong tinh cầu lẻ loi"....

Có cuộc chia ly nào lại không dùng dằng, lưu luyến… Có lời tạm biệt nào lại không man mác, bâng khuâng, nhuốm đầy muộn phiền trên đôi môi run run không thốt nên những lời sau cuối… Người đi như gió qua sông, trôi qua ta rất nhẹ, rất ngọt và rất êm trong cái mênh mang của mùa vàng...

Phải rồi, chiều rơi đầy xuống lòng ta, ngân nga hóa thành những nhạc khúc… Và tự sâu thẳm những nhớ mong da diết, từ sâu thẳm những yêu thương chân thành rất mực, ta sẽ cất lên tiếng hát – hát cho nỗi niềm hoài mong trong xa cách dần nguôi ngoai, hát cho những yêu thương xa xôi một lần trôi gần lại. Hát cho thu vàng đừng úa tàn trong ký ức. Và hát cho người với ba tiếng gọi người yêu ơi ngậm ngùi, tha thiết:

“Thôi còn ngấn lệ này với một chút nhạc buồn
Hát lên cho đời sống với kỷ niệm đớn đau!...”


Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Nhạc Trữ Tình- Nhạc Tiền Chiến · Next Topic »

web counter code