| Chào mừng các bạn đến với diễn đàn, hãy đăng ký để có thể tham gia diễn đàn các bạn nhé! |
| Anh Đỉnh của chúng tôi! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Nov 18 2011, 10:13 AM (115 Views) | |
| admin | Nov 18 2011, 10:13 AM Post #1 |
|
Administrator
|
BT- Dạy học là nghề cao quý, nhưng để đi trọn con đường cao quý ấy, không phải lúc nào cũng dễ dàng. Vậy mà nhà giáo Hoàng Văn Đỉnh dạy môn Lịch sử tại Trường THPT Đức Linh đã đi trọn con đường nghề suốt 33 năm. Thầy với các thế hệ giáo viên mới vào nghề sau này như chúng tôi, tựa một người anh cả. Chính vì vậy, trong bài viết này, tôi trân trọng gọi thầy bằng anh, như đã từng gọi thân mật từ bao năm nay. Quê anh ở Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Anh lớn lên trong thời kỳ chiến tranh, bom đạn. Rời trường trung học phổ thông với bao ước vọng đẹp, nhưng rồi như nhiều thanh niên cùng lứa, anh xếp bút nghiêng lên đường chống Mỹ. Anh đã từng có mặt ở chiến trường Quảng Trị trong những năm ác liệt nhất của cuộc chiến tranh. Ngày đất nước thống nhất, anh hăm hở ôn thi vào trường đại học. Tốt nghiệp Trường ĐHSP Vinh, anh đã xung phong về lại chiến trường xưa chưa hết gian khổ, cũng như sau này không chút đắn đo đi về vùng đất Đức Linh để dạy học. Có thể nói, anh đã có một thời tuổi trẻ thật đáng tự hào. Trong cuộc trường chinh giữ nước, anh vinh dự có mặt, từng bị thương, có giấy chứng thương của đơn vị, nhưng không hề khai để hưởng chế độ trợ cấp. Anh tâm sự: “Mình bị thương đôi chút có đáng gì!”. Anh từng là sĩ quan quân đội nhân dân, nhưng ít người thấy anh đeo cấp hàm trong những ngày lễ. Gần đây, anh em động viên mãi, anh mới khai thật thành tích được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng ba (2006). Anh đã có một quãng đời làm nhà giáo dạy môn lịch sử thật đẹp. Anh đã có những giờ dạy học thật sinh động, để lại trong bao thế hệ học sinh những câu chuyện, những giai thoại về thầy mình mỗi khi họp trường, họp lớp. Cả đời đi dạy học, anh chẳng bao giờ màng đến chức quyền, bon chen danh lợi… Anh luôn hoàn thành tốt công việc thầm lặng của một người “đưa đò”, để đến lúc bạc đầu, chân mỏi, rời con đò, bến nước mà không khỏi bâng khuâng! Đối với gia đình, anh là một người cha tuyệt vời! Với đồng lương ít ỏi của một nhà giáo, anh đã cùng vợ tảo tần, chăn nuôi, sản xuất; khéo léo trong chi tiêu, nuôi 5 con ăn học, trưởng thành (4 người con của anh đều là nhà giáo và 1 người đang học đại học). Với đồng nghiệp, anh là người bạn, người thầy gần gũi, đáng kính. Cả Trường THPT Đức Linh, ai cũng kính cẩn gọi anh là thầy, là anh. Bao thế hệ học sinh đều gọi anh là “bố” một cách tình cảm, trìu mến. Anh dìu dắt, chỉ bảo bao thế hệ trưởng thành, nhiều em rất thành đạt. Ngày mai, vắng anh trên sân trường, bao lớp thầy cô, học sinh sẽ cảm thấy thiếu vắng một hình ảnh thân quen. Chia tay anh, nhiều đồng nghiệp cứ nắm chặt tay, dẫu rằng nhiều người vẫn biết ngõ nhà anh luôn rộng mở bất cứ lúc nào! (Theo Báo Bình Thuận) |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Tin tức · Next Topic » |
| Theme: Tuan Anh | Track Topic · E-mail Topic |
3:17 PM Jul 11
|






3:17 PM Jul 11