Welcome Guest [Log In] [Register]
★Thông Báo Tuyển MOD Đợt 2★

Dành Cho Quảng Cáo - Liên Hệ: 0979 0974 18 - Hòm Thư: hopthu.newsdakmil@gmail.com

beachtree
Quảng Cáo Newsdakmil
beachtree
Quảng Cáo Newsdakmil
beachtree
Shop Hoa Kim Oanh - Dakmil
Chào Mừng Bạn Đến Với Teendakmil. Chúc Các Bạn Có Những Phút Giây Vui Vẻ Khi Tham Gia Diễn Đàn

Đăng Ký!

Nếu bạn đã là thành viên hãy đăng nhập vào tài khoản của bạn để truy cập vào tất cả các tính năng của chúng tôi:

Username:   Password:
Add Reply
phải chăng em đã yêu
Topic Started: 29th May 2011 - 02:23 AM (291 Views)
Posted Imagetoc xu
Member Avatar
Miss Teen Newsdakmil

Đã bao lần em muốn nhắn tin, gọi điện cho anh nhưng rồi em lại không thể, có lẽ vì em ngại, vì không biết phải viết gì, nói gì với anh đây. Cái cảm giác muốn quan tâm ai đó mà không biết phải làm thế nào khiến em khó chịu, em ghét chính bản thân mình sao lại như thế? Sao lại không có đủ dũng cảm nhắn một dòng tin cho anh…

Những dòng tin nhắn được viết ra bằng cả nỗi nhớ rồi lại bị em xóa đi trong sự ngại ngùng, trong nỗi giằng xé của lý trí và tình cảm. Bao lần cầm điện thoại bấm số của anh, nhưng rồi lại xóa đi, lại tự giận mình và vứt điện thoại sang một xó… Đã bao lần, bao lần hình ảnh anh giằng xé tâm trí em.

Tại sao nhỉ? Tại sao em lại như thế này? Tại sao tâm trạng em lại buồn, lại trống rỗng vậy chứ? Trước khi biết anh em đâu cần phải nhớ, phải mong mỏi những tín hiệu của tin nhắn hay một cuộc gọi. Thay vào đó em sẵn sàng đi chơi khi mấy đứa em hay nhỏ bạn rủ. Trước khi quen anh, ban ngày đi làm em chỉ tập trung vào công việc, tối đến đi dạo cùng mấy đứa em. Giờ đây mỗi ngày đi làm em chỉ mong có thể nhìn thấy anh, dù vẫn biết là rất khó gặp nhưng em vẫn mong để rồi lại thất vọng. Buổi tối em không còn muốn đi dạo cùng mấy nhỏ em, bởi như vậy em sẽ lại nghĩ về anh mất thôi. Em sẽ lại muốn, lại mong có anh đi dạo cùng em lúc này. Trước khi quen anh, khi lòng thấy buồn, muốn nói chuyện cùng ai đó em sẽ gọi điện và tám chuyện cùng mấy nhỏ bạn hay sang nhà chị hàng xóm chơi… Giờ đây em không muốn gọi, không muốn tám chuyện với các bạn, em còn thường xuyên ngồi chơi bên chị hàng xóm nữa, em không muốn làm mất không khí với cái mặt đang buồn thiu, không muốn phải trả lời những câu hỏi quan tâm của mọi người. Bởi em biết mình sẽ không biết phải trả lời sao? Tại sao em lại buồn?

Tất cả những điều này là vì sao hả anh? Mỗi ngày em lại nghĩ tới anh nhiều hơn một chút? Lại mong anh có thể nhớ đến người bạn mới này một chút và hãy nhắn dù chỉ một dòng tin nhắn cho em. Nhưng chỉ là em tự đặt ra hy vọng để rồi tự mình chuốc lấy những buồn đau. Phải chăng vì em đã lỡ để trái tim ghi dấu hình ảnh anh. Em biết và em vẫn hiểu giữa anh và em chỉ là mới quen và em trong anh đơn thuần chỉ là một người bạn. Lý trí em vẫn hiểu và luôn luôn xác định rõ điều đó nhưng sao trái tim em đau nhói khi nghĩ về anh, khi lơ đãng nhớ về anh, mỗi khi cầm điện thoại lại muốn liên lạc với anh. Anh ah! Dường như em đã yêu anh mất rồi.

Người ta thường nói “theo tình – tình chạy, chạy tình – tình theo”. Câu nói này chẳng sai chút nào, và bản thân em cũng đang giằng xé trong nó. Thời gian qua và ngay cả hiện tại, có bao người ngỏ lời mến và yêu em nhưng trái tim em cứ vô tâm mãi, em chỉ có thể cho họ một lời từ chối. Em cứ vô tư, vô tâm thế đó, dù em biết mình không phải một đứa vô tâm, không có tình cảm. Bạn bè vẫn thường tin tưởng, tâm sự và chia sẻ với em chuyện tình cảm của bản thân mình (dù em chỉ có một mớ lý thuyết mà bản thân mình chưa có sự chứng minh). Em không hiểu tại sao trái tim em mãi không thể rung động, để rồi một thời bạn bè đặt nick name cho em là “trái tim băng”. Giờ đây, trái tim em biết rung động, nó lỗi nhịp vì anh nhưng tại sao lại là anh – một người không hề dành tình cảm cho em (đó là hiện tại vã cũng có thể là tương lai). Tại sao trái tim em không chọn con đường dễ để đi, sao không lỗi nhịp với một người yêu mình mà lại là anh? Phải chi em không biết anh? Phải chi anh đừng cho mượn điện thoại để rồi anh em mình quen nhau. Nhưng sự thật là trái tim em sẽ đau nếu giờ phải coi như không quen anh.

Anh hãy cho em biết giờ đây em phải làm sao đây?

Đã biết mình không thể đến với nhau
Bởi cả hai không duyên cũng không phận
Nhưng con tim khi một lần lỗi nhịp
Đã không thể lấy lại sự bình yên

- Tâm Trúc -
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Cảm Xúc - Lời Trái Tim · Next Topic »
Add Reply

Xây dựng bởi "Teen Dakmil" , dựa trên mã nguồn mở Zetaboards.
Xem tốt nhất trên các trình duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.
Diễn đàn là một hệ thống mở, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung đăng tải do người dùng đưa lên.