Welcome Guest [Log In] [Register]
★Thông Báo Tuyển MOD Đợt 2★

Dành Cho Quảng Cáo - Liên Hệ: 0979 0974 18 - Hòm Thư: hopthu.newsdakmil@gmail.com

beachtree
Quảng Cáo Newsdakmil
beachtree
Quảng Cáo Newsdakmil
beachtree
Shop Hoa Kim Oanh - Dakmil
Chào Mừng Bạn Đến Với Teendakmil. Chúc Các Bạn Có Những Phút Giây Vui Vẻ Khi Tham Gia Diễn Đàn

Đăng Ký!

Nếu bạn đã là thành viên hãy đăng nhập vào tài khoản của bạn để truy cập vào tất cả các tính năng của chúng tôi:

Username:   Password:
Add Reply
Bao Giờ Hoàng Hôn Trả Cho Hết Một Món Nợ Tình
Topic Started: 9th July 2011 - 08:02 PM (202 Views)
Posted ImageTuấn Dakmil
Member Avatar
Administrator

Posted Image


Có một ngày bâng khuâng trước một đôi mắt buồn trong tưởng tượng.

Chưa bao giờ ở bên ngoài nỗi nhớ, hay chiến thắng nổi nỗi nhớ trong mình.

Chỉ cần ngồi bên bản tình ca mà Người đã đặt tên, lại lả lơi để những dư âm cũ xưa xô ngã bên thềm kỷ niệm.

Biết.

Những ký ức được chắp nối vụng về nín khóc và nấc lên khe khẽ...

Tiếng gọi du dương của lời hứa len lén ùa vào đáy tim rủ nhau hẹn thề.

...

Nhớ!

Ngày xưa ấy.

Hoang dã căng tràn từng nhịp yêu đâu chỉ phập phồng trên lồng ngực.

Ngay cả trên mái tóc, vai áo chẳng nguôi ngớt khúc bình yên.

Ngay cả phút thầm tìm quên, khao khát có nhau lại tìm về tất cả.

Rằng không phải đôi mắt đang cười và ngân nga trước những dòng chữ ấy đâu.

Hạnh phúc chất ngất đến nỗi đôi lần cứ phải hỏi mình, hỏi Người rằng có nhiều không ấy!

Cố giấu đi niềm viên miễn lớn dần trong hi vọng, trong sự chờ đợi của ngày mai ngọt lành.

...

Mùa trôi đi, ngày trôi xa.

Bước qua!

Rồi để mất nhau chỉ bởi những khoảng trống đã hứa sẽ chẳng lấp đầy như thế, bỏ sau lưng nẻo chơi vơi chọn lựa.

Đâu phải chênh vênh lạc chiều!

Ở đâu đó giấc mơ, bàn chân đi tìm tình thương giữa Người với Người?

Hay Người với Đời nghiệt ngã?

...

Thù hận sinh ra một nỗi đau cho nghiêng ngả mùa câm!

Níu vào và thở than bật khóc.

Nếu có thể đầy vơi những thiếu thừa bao dung còn đang lưỡng lự.

Cho một lần tha thứ trước sự thanh thản chưa nhuộm trong mắt buồn.

Một lần dang lại vòng tay mà đón mọi thói quen ta muốn bước về.

Một lần thắp lại thương yêu ôm trọn xác thân ngậm chặt tái tê vụng dại!



Mặt trời lên, bình minh tan theo hơi ấm,

Có mang tên em về bên nỗi nhớ trong Người?

Có nuối tiếc, có quay lưng cho thêm một chôn hạn hò?

Đã bao giờ mãnh liệt thôi chỉ nằm trong ánh mắt mà chạy về ôm lại xót xa?

Đã thôi kìm nén đề mặc số phận hoang hoải trôi dài?

Nếu chỉ một mình bất chấp, cơn đau có hứa sẽ thôi quằn quại không cùng?

Nếu chỉ mãi là những câu hỏi, những câu trả lời. Có quên được không?

Có?

Không?

Có không?

Cười nhạt và cấu xé cái lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của trái tim giờ đây chỉ còn một mình côi cút.

Sưu Tầm

Mới nhận ra sự vô nghĩa của những lời nói cố ý đẩy mình về phía không Người.

Nhận ra Tình Yêu nào mới thật sự là của mình, dành riêng cho mình!



Khẽ khàng, bình lặng đến khi ném mình vào lạ lầm của những lạc lõng đang ngân lên như gió.

Cứ vờ lừa dối mình...

Đến bao giờ hoàng hôn trả cho hết một món nợ tình...?
Edited by Tuấn Dakmil, 9th July 2011 - 08:03 PM.
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Cảm Xúc - Lời Trái Tim · Next Topic »
Add Reply

Xây dựng bởi "Teen Dakmil" , dựa trên mã nguồn mở Zetaboards.
Xem tốt nhất trên các trình duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels.
Diễn đàn là một hệ thống mở, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung đăng tải do người dùng đưa lên.